Thập Niên 70: Bá Chủ Mỹ Thực Nuôi Con Ký

Chương 219

“Đúng là không có chuyện gì có thể gạt anh được.” Chu Tú Tú cười nói: “Cô hỏi nấu đồ ăn ở nhà như thế nào, em đành phải nói nhỏ thôi. Nếu để người khác học được, chút việc còn sót lại trong nhà của em đều bị anh cướp đi.”

Bùi Hi Bình cười, nhéo chóp mũi của cô, không nói gì nữa. Cô nâng cằm lên và nhìn chằm chằm khuôn mặt anh với ánh mắt sáng rực.

Qua hồi lâu, Bùi Hi Bình đột nhiên cau mày, nhẹ nhàng đè n.g.ự.c lại.

“Làm sao vậy?” Chu Tú Tú vội vàng hỏi: “Có phải lại nhớ tới cái gì hay không, sao lại không thoải mái?”

Gần đây Bùi Hi Bình thường xuyên nhớ lại kí ức trong quá khứ, những đoạn ngắn vụn vặt đan lại vào nhau, dần trở nên đầy đủ. Nhưng sau khi thực sự nhớ lại, anh mới nhận ra rằng những ký ức trước kia mà anh trăm phương ngàn kế muốn tìm lại cũng chẳng có ý nghĩa gì.

Có điều nó là một ít chuyện cũ khó chịu mà thôi.

DTV

Bây giờ, tất cả những gì anh quan tâm là người trước mắt.

“Không có việc gì, từ nhỏ tới lớn đều là như vậy, có đôi khi tim đột nhiên đập nhanh, nhưng rất mau sẽ ổn thôi.” Bùi Hi Bình cười nói: “Không cần lo lắng.”

Tiết trời lúc này nhè nhẹ man mát, Chu Tú Tú lạnh run cả người, Bùi Hi Bình ôm cả hai tay của cô, hai người rảo bước về nhà.

Mà đúng lúc này, cuối phố có một nhóm người vây quanh một nữ đồng chí.

“Đồng chí, cô không sao chứ? Ngã nặng đến như thế này.”

“Làm sao đi xe đạp mà lại ngã thành như vậy nha? Có phải vừa rồi va chạm với xe giao thông công cộng không?”

Từng lời nói quan tâm truyền đến, một nữ đồng chí xoa cẳng chân của mình, đứng lên: “Tôi không sao.”

Cho đến khi cô ấy đứng dậy, mọi người mới biết vẻ ngoài của cô ấy đẹp đến bao nhiêu. Một đôi mắt sáng, lông mi dài và dày, thoạt nhìn là diện mạo dịu dàng, lông mày đậm càng làm cô ấy tăng thêm phần anh khí.

Cẳng chân của Tăng Tương chảy đầy máu, nhưng cô ấy vẫn lễ phép nói cảm ơn với mọi người. Có người hỏi: “Cô đi đâu vậy? Nếu không chúng tôi đưa cô đến bệnh viện nhé?”

“Không cần đâu, tôi đi đến viện nhỏ phía trước.” Tăng Tương cười lắc đầu, chỉ nơi cách đó không xa.

Ở trong nhà, Trần Hữu Khánh và Lý Lan đang thảo luận xem có nên nói chuyện của Bùi Hi Bình cho bạn cũ hay không, trong lòng cảm thấy rất băn khoăn.

Đang lúc cả hai chưa quyết định được thì “cốc cốc cốc”, tiếng gõ cửa vang lên.

Lý Lan chạy ra mở cửa, Trần Hữu Khánh nâng chung trà lên, cẩn thận nếm. Tuy rằng hy vọng rồi thất vọng là cảm giác rất khó chịu, nhưng đặt mình vào hoàn cảnh người khác, nếu ông là Tăng Kim Sinh, dù cho hy vọng có xa vời bao nhiêu, ông cũng muốn thử xem.

“Tương Tương, tại sao con lại ngã thành như vậy?” Bên ngoài truyền đến tiếng kinh hô của Lý Lan.

Trần Hữu Khánh vội vàng đứng lên, đi ra ngoài.

Tăng Tương là con gái của Tăng Kim Sinh. Từ khi Trần Thục Nhã đi, đứa nhỏ này thường xuyên đến gặp bọn họ, thậm chí là kết nghĩa con nuôi.

Bây giờ khắp chân của đứa nhỏ này đều là máu. Trần Hữu Khánh cũng sốt ruột, cũng may trong nhà có sẵn một ít thuốc khử trùng và băng gạc, hai người lập tức xử lý miệng vết thương giúp cô ấy.

Tăng Tương chịu đựng đau đớn, trên mặt không có biểu cảm gì, chỉ là nhắm chặt mắt lại, khỏi để cho bọn họ lo lắng.

Nhìn vẻ mặt của cô ấy, Lý Lan sửng sốt.

Đây là một đứa trẻ rất thích cười, cô ấy luôn nở nụ cười trên môi.

Nhưng dù vậy, vừa rồi gặp qua Bùi Hi Bình vẻ mặt lãnh đạm, bà luôn cảm thấy hai người họ giống nhau.

Mà bây giờ, Tăng Tương vì nhịn đau, khuôn mặt trở nên vô cảm, hai người bọn họ dù là ngũ quan hay hình dáng, thậm chí cả khí chất tỏa ra từ toàn thân cũng giống nhau như đúc.

Lý Lan liếc mắt nhìn Trần Hữu Khánh, thấy ông cũng giật mình không kém, bà liền hiểu.

Chắc ông ấy cũng nghĩ tới điều này.

Lý Lan là người tình cảm, nhưng Trần Hữu Khánh là người lý trí, những lời tạm thời không thể nói thì ông không đề cập tới.

“Đúng rồi, Tương Tương, sao con lại đột nhiên ngã thành như vậy?” Vẻ mặt Trần Hữu Khánh hòa ái.

“Vừa rồi con cảm thấy ở sâu bên trong có sức mạnh nào đó, khiến cháu chạy nhanh về phía trước, có thể là đi xa hơn một chút, tìm anh trai của con.” Tăng Tương nghĩ ngợi, rồi ngượng ngùng cười rộ lên: “Từ nhỏ đến lớn con đều có cảm giác như vậy, nhưng con chưa bao giờ dám nói với cha mẹ. Hai người cũng biết mà, không thể nhắc tới chuyện này với bọn họ, nhắc tới họ sẽ khóc.”

Tăng Tương vừa nói xong, cũng cảm thấy bản thân có chút buồn cười. Nhưng lúc cô ấy giơ khóe môi lên, đáy mắt lại có vài phần buồn bã.

Mà lúc này, nghe những lời nói của cô ấy, Trần Hữu Khánh và Lý Lan đều ngây ngẩn cả người.

Sức mạnh ở sâu bên trong…

Chẳng lẽ vừa rồi lúc Bùi Hi Bình rời đi, cậu ấy và con bé đã lướt qua nhau?