Thập Niên 70: Bá Chủ Mỹ Thực Nuôi Con Ký

Chương 223

Lúc Lữ Tuyết Khiết và Lý Lan đi lấy chén đũa, Tăng Tương vào phòng của Trần Thục Nhã một chuyến.

Từ lâu căn phòng này đã không ai ở, nhưng bài trí trong phòng lại giống y như trước khi Trần Thục Nhã rời đi.

Tăng Tương cầm lấy bức ảnh chụp trên bàn.

Đó là một bức ảnh trắng đen, Trần Thục Nhã mắt ngọc mày ngài, cả người tràn đầy thần thái. Lúc cô ấy cười rộ lên, ánh mắt hiện lên vẻ ngoan cường, cũng có cả đoan chính và kiêu ngạo, khiến cho người ta bất giác bị thu hút.

Từ nhỏ, Tăng Tương và Trần Thục Nhã là hai người bạn thân. Trước kia, hai người cùng nhau đi học, lúc tan học cũng là hai người cùng về, có đôi khi là đến nhà họ Tăng ăn cơm, cũng có lúc là đến nhà họ Trần. Hai người là bạn thân chơi từ nhỏ, là chị em tốt nhất, cả hai chưa bao giờ hết chuyện để nói.

DTV

Một ngày trước khi Trần Thục Nhã xuống nông thôn làm thanh niên trí thức, Tăng Tương khóc đỏ cả mắt, cô ấy lo bạn tốt ở nông thôn chịu vất vả. Không ngờ đến Trần Thục Nhã nâng cao cằm, nói với cô ấy bằng một giọng chắc nịch rằng, trong chuyến đi này, cô ấy phải xây dựng nông thôn. Không có được thành tích thì kiên quyết không trở về thành phố.

Tăng Tương tin rằng với năng lực của cô ấy, dù có ở nơi nào, cô cũng sẽ có một mảnh trời riêng. Cô ấy lẳng lặng chờ, chờ ngày bạn tốt trở về, thế nhưng chỉ chờ được tin Trần Thục Nhã bị bắt bỏ tù.

Cho tới bây giờ, Tăng Tương vẫn không có cách nào tiếp nhận được rằng Trần Thục Nhã đã không còn ở nhân thế.

“Bạn của Thục Nhã ở thôn Thứu Sơn nói, con bé là một thanh niên trí thức rất ưu tú.m, dù ở nơi nào cũng rất được hoan nghênh. Mặc dù sau này con bé lạc lối, nhưng con hãy tin tưởng, trong đó nhất định có nguyên do. Hai chúng ta không biết sự thật ra sao, mẹ với cha của con bé chỉ có thể tin tưởng nó.”

Nước mắt của Tăng Tương rốt cuộc không kìm lại được mà trào ra.

Mắt cô ấy đỏ hoe, nắm tay Lý Lan: “Mẹ nuôi ơi, mẹ con có thể nghĩ thông suốt thì thật tốt quá.”

Lữ Tuyết Khiết cũng xúc động, đều là người làm mẹ, bà đương nhiên hiểu bạn thân cảm thấy như thế nào. Lúc tin Trần Thục Nhã kết hôn được truyền đến, Trần Hữu Khánh và Lý Lan rất tức giận, cắt đứt quan hệ với cô. Tới lúc Trần Thục Nhã bị bắt, từng cú đả kích nối gót tới, bọn họ rất lo lắng, sợ hai người già không qua được.

Không nghĩ tới, thế nhưng bọn họ có thể buông xuống.

Lúc này, khóe miệng Lý Lan mang theo ý cười, nhưng trong mắt vẫn còn vài giọt lệ đọng lại. Nhưng dù như thế nào, vẻ mặt này nói cho Lữ Tuyết Khiết biết, bà ấy vẫn luôn tự hào về Trần Thục Nhã.

“Mẹ nuôi ơi, mẹ nói bạn của Thục Nhã ở thôn Thứu Sơn?” Trực giác nói cho Tăng Tương biết, là người này giúp bọn họ vượt qua đau khổ và giày vò.

Lý Lan gật đầu, giới thiệu Chu Tú Tú.

Lữ Tuyết Khiết nghe Lý Lan nói, chỉ cảm thấy đó là một đứa nhỏ tri kỷ chu đáo, trong mắt lại hiện lên chút cảm kích.

Nhưng mà bà không nghĩ tới, ngay sau đó, Lý Lan còn nói ra một tin tức kinh người khác.

“Chồng của Tú Tú tuổi trẻ đầy hứa hẹn. Là bộ đội chuyển nghề, bây giờ là sở trưởng đồn công an. Tôi và ông Trần vừa gặp đã cảm thấy cậu ấy rất quen thuộc.” Lý Lan nắm tay Lữ Tuyết Khiết, nói bằng giọng nghiêm túc.
“Chúng tôi cảm thấy bộ dáng của của cậu ấy rất giống Tương Tương.”

Bà nói mấy lời này, giọng điệu rất trịnh trọng, ngay khi bà vừa nói xong, một tiếng “choang” vang lên từ phía bàn ăn.

Ly rượu của Tăng Kim Sinh rơi xuống, vỡ tan trên mặt đất.

Ông hốt hoảng cúi xuống, tay run lẩy bẩy.

Lữ Tuyết Khiết gần như không thể bình tĩnh được nữa, khóe miệng nở nụ cười gượng gạo: “Lý Lan, đây không phải là chuyện đùa.”

Một lúc lâu sau, họ nghe thấy Trần Hữu Khánh nói chuyện.

“Ông Tăng à, còn có Tuyết Khiết nữa, tôi và Lý Lan nghi ngờ người trẻ tuổi kia có thể là anh ruột của Tương Tương.”

Cơn hoảng loạn không thể giải thích được lại kéo tới, Tăng Tương mau chóng chạy đến trước mặt Trần Hữu Khánh: “Anh trai của con… anh trai của con giờ đang ở đâu vậy?”

Bùi Hi Bình không ngủ ngon.

Bên trong giống như có một sức mạnh vô hình, khiến cho anh trắng đêm miên man.

Đêm nay, anh nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt thâm trầm, nhưng khi cảm thấy hơi thở đều đặn của người bên cạnh, lông mày anh dần dần giãn ra.

May mắn thay, cô ngủ rất say.

Sắc trời càng ngày càng sáng, mặt trời treo trên ngọn cây, Bùi Hi Bình xoa huyệt Thái Dương, bước xuống dưới giường.

Lúc này, một cấp dưới chạy tới, đập cửa rầm rầm.

Bùi Hi Bình ra mở của, đối phương ghé vào tai anh nói vài câu.

Sắc mặt anh trở nên lạnh lùng.

Một tiếng vang từ bên ngoài vọng vào.

“Hi Bình ơi, mẹ thu dọn hành lý, mau dọn cho mẹ cái phòng, sau này người một nhà chúng ta sống cùng nhau!”