Chu Tú Tú có được cơ hội làm việc ở khách sạn quốc doanh không phải vì lần này cô đạt được hạng nhất trong trận đấu.
Hết thảy phải nói lại từ đầu.
Tuy rằng trận đấu này có quy mô không lớn, lúc nhóm giám khảo kiểm tra cũng không phải tùy tiện mà quyết định. Cơm bát bửu mà Chu Tú Tú làm quả thực rất ngon, nhưng dù có vừa thơm vừa ngọt hơn nữa cũng không có kỹ thuật gì. Nói cách khác, nếu tìm một đầu bếp khác đến làm món này, cho dù làm không ngon đến mức khiến người ta kinh ngạc như Chu Tú Tú thì cũng chẳng kém hơn là bao.
Bởi vậy, đến cuối cùng, Chu Tú Tú cũng không thể đạt được hạng nhất bằng món ăn này.
Nhưng cô gặp một người, lãnh đạo của khách sạn Hồng Tinh, Trần Hữu Khánh.
Trần Hữu Khánh là cha của Trần Thục Nhã.
Cuối cùng, Trần Thục Nhã vẫn bị b.ắ.n chết, người khác dùng thân thể của cô ấy làm xằng làm bậy, người chịu khổ thật ra là nữ nguyên chủ. Mọi việc đã sớm không thể trở lại như lúc đầu, Chu Tú Tú cũng rất bất đắc dĩ. Như cô nói, cốt truyện bị thay đổi không chỉ làm tổn thương nữ nguyên chủ mà còn có cha mẹ của cô ấy. Bởi vậy, cô từng bớt thời gian để đi thăm hai vợ chồng Trần Hữu Khánh và Lý Lan vài chuyến.
Mãi cho đến thời khắc cuối cùng trước khi Trần Thục Nhã bị hành hình, bọn họ cũng chưa từng đến thăm cô ta. Ở trong lòng hai người, từ lâu người kia đã không còn là con gái của bọn họ. Thất vọng, tiếc nuối, thống khổ xen lẫn vào nhau hóa thành nỗi tuyệt vọng sâu thẳm, khiến bọn họ trong thời gian ngắn không thể nào đứng dậy được nữa.
Sự xuất hiện của Chu Tú Tú cho bọn họ hy vọng.
Bởi vì đã xem qua quyển sách kia, Chu Tú Tú hiểu rất rõ về con gái của hai người họ.
Từ lời của Chu Tú Tú, bọn họ đã biết chuyện gì đã xảy ra với con gái mình khi mới đến thôn Thứu Sơn. Trí tuệ linh hoạt của cô ấy, dũng cảm và cứng cỏi của cô ấy khiến cô ấy trở thành thanh niên trí thức được yêu thích nhất của người dân.
DTV
Mặc dù mãi đến sau này, không ai biết tại sao Trần Thục Nhã lại làm ra loại chuyện đó vì một người đàn ông đã có gia đình, nhưng những lời của Chu Tú Tú đã để lại cho bọn họ một chút hy vọng.
Để cho bọn họ biết, cô con gái trong lòng họ có lẽ vẫn chưa từng thay đổi, mặc dù ở giai đoạn cuối đời, cô ấy lạc lối và dấn thân vào con đường một đi không trở lại.
“Cô chú, có lẽ ngay cả bản thân thanh niên trí thức Trần cũng không hiểu tại sao cô ấy phải đi tới bước đường này. Nhưng xin hai người hãy tin tưởng, nếu cô ấy có được cơ hội làm lại một lần, chắc chắn cô ấy sẽ có thể sống một cuộc đời tươi đẹp như xưa.”
Lúc ấy Chu Tú Tú ngồi trên ghế sô pha ở nhà bọn họ, quan sát nơi thoạt nhìn rất tao nhã lịch sự này, cô nhớ lại cuộc đời của Trần Thục Nhã. Đó hẳn là một cô gái tốt, tuy rằng cô chưa từng nhìn thấy, nhưng ở trong sách, cô đã thấy khoảnh khắc nở mày nở mặt vô hạn của đối phương. Nếu không phải vô duyên vô cớ bị đưa đến đây, có lẽ vận mệnh của Trần Thục Nhã sẽ không bị thay đổi. Tất cả mọi thứ không phải là do cô mà ra, nhưng chuyện gì cũng có mối quan hệ nhân quả của nó.
Nghĩ đến đây, Chu Tú Tú cảm thấy cô đơn.
Dù là cô hay là nữ nguyên chủ, trên thực tế, các cô đều rất bất lực. Chỉ là có điều cô may mắn hơn, ít nhất cô vẫn còn có cơ hội sống tốt trở lại.
Trần Hữu Khánh và Lý Lan đều nghe hiểu những lời an ủi của Chu Tú Tú. Tuy rằng ngày thường, bọn họ làm như chưa từng sinh ra đứa con ngỗ nghịch kia. Nhưng trên thực tế, chỉ có chính bọn họ biết cảm xúc thống khổ khi hai vợ chồng ôm đầu khóc rống vào đêm khuya.
Chu Tú Tú không nói rõ, nhưng cô khiến hai người nghĩ rằng có lẽ Trần Thục Nhã chỉ là không thể làm chủ được bản thân.
Rồi sau đó, Chu Tú Tú thường xuyên đến thăm hai người họ.
Ngoại trừ sự ấm áp, hai vợ chồng không thiếu cái gì. Có đôi khi Chu Tú còn mang theo Tiểu Niên và Tiểu Uyển đến để trò chuyện cùng bọn họ, nhìn thấy nụ cười dần hiện lên trên khuôn mặt của hai người, cô cũng cảm thấy an tâm một chút.
Chỉ là cô không nghĩ tới, trong sách rõ ràng nói cha mẹ của nữ nguyên chủ là người ăn học, nhưng đến cuối cùng, khi cô gặp lại cha của nữ nguyên chủ, đối phương rõ ràng là lãnh đạo của khách sạn Hồng Tinh.
Nhờ có mối quan hệ này, Chu Tú Tú được sắp xếp đến làm việc tại khách sạn Hồng Tinh.
Mấy ông đầu bếp nói nhiều lời chua ngoa, nhưng có ích gì đâu? Chu Tú Tú có thực lực, đồng thời cũng có vận may, hơn nữa, cô cũng không giành vị trí số một, ai có thể chất vấn cô?
Ưu tiên hàng đầu bây giờ vẫn là đến nhà máy thịt để từ chức.
Hết thảy phải nói lại từ đầu.
Tuy rằng trận đấu này có quy mô không lớn, lúc nhóm giám khảo kiểm tra cũng không phải tùy tiện mà quyết định. Cơm bát bửu mà Chu Tú Tú làm quả thực rất ngon, nhưng dù có vừa thơm vừa ngọt hơn nữa cũng không có kỹ thuật gì. Nói cách khác, nếu tìm một đầu bếp khác đến làm món này, cho dù làm không ngon đến mức khiến người ta kinh ngạc như Chu Tú Tú thì cũng chẳng kém hơn là bao.
Bởi vậy, đến cuối cùng, Chu Tú Tú cũng không thể đạt được hạng nhất bằng món ăn này.
Nhưng cô gặp một người, lãnh đạo của khách sạn Hồng Tinh, Trần Hữu Khánh.
Trần Hữu Khánh là cha của Trần Thục Nhã.
Cuối cùng, Trần Thục Nhã vẫn bị b.ắ.n chết, người khác dùng thân thể của cô ấy làm xằng làm bậy, người chịu khổ thật ra là nữ nguyên chủ. Mọi việc đã sớm không thể trở lại như lúc đầu, Chu Tú Tú cũng rất bất đắc dĩ. Như cô nói, cốt truyện bị thay đổi không chỉ làm tổn thương nữ nguyên chủ mà còn có cha mẹ của cô ấy. Bởi vậy, cô từng bớt thời gian để đi thăm hai vợ chồng Trần Hữu Khánh và Lý Lan vài chuyến.
Mãi cho đến thời khắc cuối cùng trước khi Trần Thục Nhã bị hành hình, bọn họ cũng chưa từng đến thăm cô ta. Ở trong lòng hai người, từ lâu người kia đã không còn là con gái của bọn họ. Thất vọng, tiếc nuối, thống khổ xen lẫn vào nhau hóa thành nỗi tuyệt vọng sâu thẳm, khiến bọn họ trong thời gian ngắn không thể nào đứng dậy được nữa.
Sự xuất hiện của Chu Tú Tú cho bọn họ hy vọng.
Bởi vì đã xem qua quyển sách kia, Chu Tú Tú hiểu rất rõ về con gái của hai người họ.
Từ lời của Chu Tú Tú, bọn họ đã biết chuyện gì đã xảy ra với con gái mình khi mới đến thôn Thứu Sơn. Trí tuệ linh hoạt của cô ấy, dũng cảm và cứng cỏi của cô ấy khiến cô ấy trở thành thanh niên trí thức được yêu thích nhất của người dân.
DTV
Mặc dù mãi đến sau này, không ai biết tại sao Trần Thục Nhã lại làm ra loại chuyện đó vì một người đàn ông đã có gia đình, nhưng những lời của Chu Tú Tú đã để lại cho bọn họ một chút hy vọng.
Để cho bọn họ biết, cô con gái trong lòng họ có lẽ vẫn chưa từng thay đổi, mặc dù ở giai đoạn cuối đời, cô ấy lạc lối và dấn thân vào con đường một đi không trở lại.
“Cô chú, có lẽ ngay cả bản thân thanh niên trí thức Trần cũng không hiểu tại sao cô ấy phải đi tới bước đường này. Nhưng xin hai người hãy tin tưởng, nếu cô ấy có được cơ hội làm lại một lần, chắc chắn cô ấy sẽ có thể sống một cuộc đời tươi đẹp như xưa.”
Lúc ấy Chu Tú Tú ngồi trên ghế sô pha ở nhà bọn họ, quan sát nơi thoạt nhìn rất tao nhã lịch sự này, cô nhớ lại cuộc đời của Trần Thục Nhã. Đó hẳn là một cô gái tốt, tuy rằng cô chưa từng nhìn thấy, nhưng ở trong sách, cô đã thấy khoảnh khắc nở mày nở mặt vô hạn của đối phương. Nếu không phải vô duyên vô cớ bị đưa đến đây, có lẽ vận mệnh của Trần Thục Nhã sẽ không bị thay đổi. Tất cả mọi thứ không phải là do cô mà ra, nhưng chuyện gì cũng có mối quan hệ nhân quả của nó.
Nghĩ đến đây, Chu Tú Tú cảm thấy cô đơn.
Dù là cô hay là nữ nguyên chủ, trên thực tế, các cô đều rất bất lực. Chỉ là có điều cô may mắn hơn, ít nhất cô vẫn còn có cơ hội sống tốt trở lại.
Trần Hữu Khánh và Lý Lan đều nghe hiểu những lời an ủi của Chu Tú Tú. Tuy rằng ngày thường, bọn họ làm như chưa từng sinh ra đứa con ngỗ nghịch kia. Nhưng trên thực tế, chỉ có chính bọn họ biết cảm xúc thống khổ khi hai vợ chồng ôm đầu khóc rống vào đêm khuya.
Chu Tú Tú không nói rõ, nhưng cô khiến hai người nghĩ rằng có lẽ Trần Thục Nhã chỉ là không thể làm chủ được bản thân.
Rồi sau đó, Chu Tú Tú thường xuyên đến thăm hai người họ.
Ngoại trừ sự ấm áp, hai vợ chồng không thiếu cái gì. Có đôi khi Chu Tú còn mang theo Tiểu Niên và Tiểu Uyển đến để trò chuyện cùng bọn họ, nhìn thấy nụ cười dần hiện lên trên khuôn mặt của hai người, cô cũng cảm thấy an tâm một chút.
Chỉ là cô không nghĩ tới, trong sách rõ ràng nói cha mẹ của nữ nguyên chủ là người ăn học, nhưng đến cuối cùng, khi cô gặp lại cha của nữ nguyên chủ, đối phương rõ ràng là lãnh đạo của khách sạn Hồng Tinh.
Nhờ có mối quan hệ này, Chu Tú Tú được sắp xếp đến làm việc tại khách sạn Hồng Tinh.
Mấy ông đầu bếp nói nhiều lời chua ngoa, nhưng có ích gì đâu? Chu Tú Tú có thực lực, đồng thời cũng có vận may, hơn nữa, cô cũng không giành vị trí số một, ai có thể chất vấn cô?
Ưu tiên hàng đầu bây giờ vẫn là đến nhà máy thịt để từ chức.