Rõ ràng là một cô gái nhỏ nhắn yếu đuối nhưng lại nói ra từng chữ một mà không thèm chớp mắt, khí thế khiến cho người ta trong chốc lát không thể phản kháng nổi.
“Làm gì thế? Có muốn thi nữa không?”
Đột nhiên, người phụ trách chạy tới, ổn định trật tự. Tất cả mọi chuyện vừa phát sinh, bọn họ đều thấy hết nhưng Chu Tú Tú không chỉ không có lai lịch gì mà thậm chí còn không có ai ở đây nhận ra cô nên không ai làm chỗ dựa cho cô, chỉ lo ra vẻ dàn xếp ổn thỏa để cô không so đo.
Người kia đến cuối cùng cũng không được chút lợi nào, tức giận trừng mắt nhìn Chu Tú Tú, còn đang muốn nói thêm thì lại ngửi thấy mùi khét.
“Thịt kho tàu của ông!”
Tiếng nhắc nhở này khiến ông ta lấy lại tinh thần ngay lập tức, nhanh chóng vớt thịt từ trong nồi ra, vội vàng không chịu được.
Trộm gà không được còn mất nắm gạo, dáng vẻ này khiến tất cả mọi người cười rộ lên, không khí bỗng trở nên nhẹ nhõm hẳn.
Chẳng nhẽ lại không nhẹ nhõm? Rõ ràng có sáu thí sinh dự thi nhưng bây giờ đã thiếu đi hai đối thủ cạnh tranh, phần thắng cũng nhiều hơn rồi!
Trong đầu mọi người đều có ý nghĩ của riêng mình, động tác dần chậm lại, trên mặt cũng để lộ ra niềm vui.
Dù không muốn nhưng trong lúc tất cả mọi người đều đinh ninh là Chu Tú Tú chỉ có thể u ám đem cơm bát bửu thêm đường lên để bị mọi người chê cười thì cô lại bỗng đổi cách khác.
Cô lấy nước tương mặn đã chuẩn bị xong xuôi đặt ở một bên, rồi dùng tốc độ nhanh nhất để lấy đậu phộng đã giã nhỏ cùng với bột vừng, cuối cùng lại tìm thêm mấy viên táo đỏ đã được hấp chín.
Có lẽ đời sau sẽ không ai ăn cơm bát bửu ngọt nữa, mọi người thấy vị ngọt thì tránh còn không kịp nhưng bây giờ là những năm 1970, thời điểm đường trắng khan hiếm nhất. Cô làm món chính thành món ngọt thì cũng không đến nỗi là không thể cứu vãn được gì.
Chu Tú Tú mở một lối đi mới, đảo gạo nếp đã đồ chín lên, đường trắng ngọt ngào hòa vào trong gạo nếp thơm ngọt rồi cho thêm táo đỏ và nho khô cùng với các loại gia vị khác. Hoa quả khô do cô mới tìm được, khách sạn quốc doanh lớn này rất tốt, nguyên liệu làm bếp nào cũng có, chờ đến khi tất cả nguyên liệu đã được trộn đều trong gạo nếp, cô nén chặt lại rồi lại bắt đầu cho nên nồi hấp.
Thấy một loạt những động tác này của cô, mọi người chỉ thờ ơ nhìn, vốn định chế giễu mấy câu nhưng chỉ chốc lát sau, một mùi hương nồng nàn đã truyền đến.
…
Thời gian ở nhà trẻ của Tiểu Niên và Tiểu Uyển hôm nay vô cùng dài.
Dương Tiểu Nha chọc chọc cánh tay Tiểu Uyển: “Tiểu Uyển, hôm nay mẹ em đi đâu thế? Cha chị đi họp, mẹ em không đi họp nhưng sao lại chưa đến đón em thế!”
Hai tay Tiểu Uyển chống cằm, gần đây được ăn uống đủ chất, người đã béo thêm, trên tay trên lưng cũng thêm mấy ngấn.
“Mẹ en đi thi, muốn trở thành đầu bếp nấu ăn đỉnh nhất!” Tiểu Uyển nghiêm túc nói, giọng còn hơi sữa nhưng lông mày lại rủ xuống.
Cũng không biết mẹ có thành công không nữa.
Sớm nay lúc đến nhà trẻ, cô bé nghe thấy bà hiệu trưởng dặn mẹ nên thả lỏng, cuộc thi kia không phải dễ để thắng giải.
Nếu mẹ thua thì sao giờ? Chắc chắn là sẽ rất khó chịu.
Cả khuôn mặt Tiểu Uyển đều là dáng vẻ lo lắng, ỉu xìu buồn bã.
Tiểu Niên thấy tâm trạng nặng nề của em gái, cũng chống cằm, nhìn ra đằng xa.
Sao mẹ vẫn chưa đến nhỉ?
Tuy nhiên ngay lúc này một hình bóng từ đằng xa từ từ tiến lại.
Thấy Chu Tú Tú trở về, hai đứa bé lập tức bổ nhào đến như lò xo.
Bọn chúng chạy như bay đến bên Chu Tú Tú, cái miệng nhỏ hỏi thăm không ngớt.
Tiếng hai bạn nhỏ vừa ngọt ngào vừa mềm mại, dáng vè tranh nhau chen lấn kia làm đáy mắt Chu Tú Tú tràn đầy ý cười.
Cô xoa đầu nhỏ của chúng: “Từng đứa một hỏi, rốt cuộc là mấy đứa muốn hỏi gì?”
DTV
Tiểu Uyển lập tức giòn giã hỏi thăm: “Mẹ ơi, mẹ đi thi được giải nhất không ạ?”
Thật không ngờ hai đứa bé này lại quan tâm đến cô như vậy.
Trẻ con như một tờ giấy trắng, khắc lại dáng vẻ mà chính người lớn miêu tả.
Chu Tú Tú không muốn Tiểu Niên và Tiểu Uyển quá coi trọng chuyện được mất hơn thua, vừa cười vừa ngồi xổm xuống: “Có thể lấy giải nhất của cuộc thi hay không không phải là điều quan trọng nhất, chủ yếu là có cố gắng hết mình hay không. Chỉ cần mình không thẹn với lòng, vậy thì cũng không cần quá để tâm đến kết quả.”
Tiểu Niên và Tiểu Uyển gật đầu như thật, dường như đã hiểu.
Chu Tú Tú cười, ôm chặt hai đứa bé: “Nhưng mà mẹ muốn đổi việc, chờ đến lúc chúng ta lên thành phố rồi Tiểu Niên và Tiểu Uyển nhà ta sẽ không ở nhà trẻ này nữa. Chúng ta và cha sống cùng nhau, tìm một nhà trẻ khác, để cho Tiểu Niên và Tiểu Uyển nhà ta chọn, được không?”
“Làm gì thế? Có muốn thi nữa không?”
Đột nhiên, người phụ trách chạy tới, ổn định trật tự. Tất cả mọi chuyện vừa phát sinh, bọn họ đều thấy hết nhưng Chu Tú Tú không chỉ không có lai lịch gì mà thậm chí còn không có ai ở đây nhận ra cô nên không ai làm chỗ dựa cho cô, chỉ lo ra vẻ dàn xếp ổn thỏa để cô không so đo.
Người kia đến cuối cùng cũng không được chút lợi nào, tức giận trừng mắt nhìn Chu Tú Tú, còn đang muốn nói thêm thì lại ngửi thấy mùi khét.
“Thịt kho tàu của ông!”
Tiếng nhắc nhở này khiến ông ta lấy lại tinh thần ngay lập tức, nhanh chóng vớt thịt từ trong nồi ra, vội vàng không chịu được.
Trộm gà không được còn mất nắm gạo, dáng vẻ này khiến tất cả mọi người cười rộ lên, không khí bỗng trở nên nhẹ nhõm hẳn.
Chẳng nhẽ lại không nhẹ nhõm? Rõ ràng có sáu thí sinh dự thi nhưng bây giờ đã thiếu đi hai đối thủ cạnh tranh, phần thắng cũng nhiều hơn rồi!
Trong đầu mọi người đều có ý nghĩ của riêng mình, động tác dần chậm lại, trên mặt cũng để lộ ra niềm vui.
Dù không muốn nhưng trong lúc tất cả mọi người đều đinh ninh là Chu Tú Tú chỉ có thể u ám đem cơm bát bửu thêm đường lên để bị mọi người chê cười thì cô lại bỗng đổi cách khác.
Cô lấy nước tương mặn đã chuẩn bị xong xuôi đặt ở một bên, rồi dùng tốc độ nhanh nhất để lấy đậu phộng đã giã nhỏ cùng với bột vừng, cuối cùng lại tìm thêm mấy viên táo đỏ đã được hấp chín.
Có lẽ đời sau sẽ không ai ăn cơm bát bửu ngọt nữa, mọi người thấy vị ngọt thì tránh còn không kịp nhưng bây giờ là những năm 1970, thời điểm đường trắng khan hiếm nhất. Cô làm món chính thành món ngọt thì cũng không đến nỗi là không thể cứu vãn được gì.
Chu Tú Tú mở một lối đi mới, đảo gạo nếp đã đồ chín lên, đường trắng ngọt ngào hòa vào trong gạo nếp thơm ngọt rồi cho thêm táo đỏ và nho khô cùng với các loại gia vị khác. Hoa quả khô do cô mới tìm được, khách sạn quốc doanh lớn này rất tốt, nguyên liệu làm bếp nào cũng có, chờ đến khi tất cả nguyên liệu đã được trộn đều trong gạo nếp, cô nén chặt lại rồi lại bắt đầu cho nên nồi hấp.
Thấy một loạt những động tác này của cô, mọi người chỉ thờ ơ nhìn, vốn định chế giễu mấy câu nhưng chỉ chốc lát sau, một mùi hương nồng nàn đã truyền đến.
…
Thời gian ở nhà trẻ của Tiểu Niên và Tiểu Uyển hôm nay vô cùng dài.
Dương Tiểu Nha chọc chọc cánh tay Tiểu Uyển: “Tiểu Uyển, hôm nay mẹ em đi đâu thế? Cha chị đi họp, mẹ em không đi họp nhưng sao lại chưa đến đón em thế!”
Hai tay Tiểu Uyển chống cằm, gần đây được ăn uống đủ chất, người đã béo thêm, trên tay trên lưng cũng thêm mấy ngấn.
“Mẹ en đi thi, muốn trở thành đầu bếp nấu ăn đỉnh nhất!” Tiểu Uyển nghiêm túc nói, giọng còn hơi sữa nhưng lông mày lại rủ xuống.
Cũng không biết mẹ có thành công không nữa.
Sớm nay lúc đến nhà trẻ, cô bé nghe thấy bà hiệu trưởng dặn mẹ nên thả lỏng, cuộc thi kia không phải dễ để thắng giải.
Nếu mẹ thua thì sao giờ? Chắc chắn là sẽ rất khó chịu.
Cả khuôn mặt Tiểu Uyển đều là dáng vẻ lo lắng, ỉu xìu buồn bã.
Tiểu Niên thấy tâm trạng nặng nề của em gái, cũng chống cằm, nhìn ra đằng xa.
Sao mẹ vẫn chưa đến nhỉ?
Tuy nhiên ngay lúc này một hình bóng từ đằng xa từ từ tiến lại.
Thấy Chu Tú Tú trở về, hai đứa bé lập tức bổ nhào đến như lò xo.
Bọn chúng chạy như bay đến bên Chu Tú Tú, cái miệng nhỏ hỏi thăm không ngớt.
Tiếng hai bạn nhỏ vừa ngọt ngào vừa mềm mại, dáng vè tranh nhau chen lấn kia làm đáy mắt Chu Tú Tú tràn đầy ý cười.
Cô xoa đầu nhỏ của chúng: “Từng đứa một hỏi, rốt cuộc là mấy đứa muốn hỏi gì?”
DTV
Tiểu Uyển lập tức giòn giã hỏi thăm: “Mẹ ơi, mẹ đi thi được giải nhất không ạ?”
Thật không ngờ hai đứa bé này lại quan tâm đến cô như vậy.
Trẻ con như một tờ giấy trắng, khắc lại dáng vẻ mà chính người lớn miêu tả.
Chu Tú Tú không muốn Tiểu Niên và Tiểu Uyển quá coi trọng chuyện được mất hơn thua, vừa cười vừa ngồi xổm xuống: “Có thể lấy giải nhất của cuộc thi hay không không phải là điều quan trọng nhất, chủ yếu là có cố gắng hết mình hay không. Chỉ cần mình không thẹn với lòng, vậy thì cũng không cần quá để tâm đến kết quả.”
Tiểu Niên và Tiểu Uyển gật đầu như thật, dường như đã hiểu.
Chu Tú Tú cười, ôm chặt hai đứa bé: “Nhưng mà mẹ muốn đổi việc, chờ đến lúc chúng ta lên thành phố rồi Tiểu Niên và Tiểu Uyển nhà ta sẽ không ở nhà trẻ này nữa. Chúng ta và cha sống cùng nhau, tìm một nhà trẻ khác, để cho Tiểu Niên và Tiểu Uyển nhà ta chọn, được không?”