Thập Niên 70: Bá Chủ Mỹ Thực Nuôi Con Ký

Chương 214

Trong các món ăn này có thịt, có rau và cũng có cả hải sản, cả một bàn mang lên, mở luôn một bữa tiệc chiêu đãi tân khách cũng không ngoa. Làm món chính là có ít khả năng cạnh tranh nhất, mà trên giấy bị đánh tráo ngay khi mới vào cuộc thi này của Chu Tú Tú viết ba chữ to, cơm bát bửu.

“Ông!” Chu Tú Tú trừng mắt nhìn người đoạt lấy giấy của mình kia.

Đối phương hất cằm, bày ra dáng vẻ đầy đắc ý: “Cũng không ai bảo là không thể trao đổi, bây giờ ai lấy được thì là của người đó, đừng có đòi lại nha.”

Chu Tú Tú bị người này làm cho tức đến bật cười.

Tuy nhiên, thấy cuộc thi sẽ bắt đầu ngay lập tức, người phụ trách đã yêu cầu mọi người đến trước khu bếp của mình, cô cũng chỉ đành phải chấp nhận.

Cô rút được món chính là cơm bát bửu.

Bình thường dưới tình huống cả bàn đều là thức ăn ngon, món chính đương nhiên là thua thiệt nhất. Thịt cá đều có thể làm no bụng, ai còn muốn lấp đầy dạ dày bằng cơm bát bửu nữa.

Chu Tú Tú cũng đành bất lực, nhưng giờ không phải là lúc để tranh chấp nữa. Cô quay mặt về phía gạo nếp đã ngâm xong trước mặt, trước mắt chỉ có thể chuẩn bị tốt nước tương mặn và nguyên liệu rồi cho vào trong nồi hấp chin.

Mấy quản lý cấp cao của khách sạn quốc doanh ở bên ngoài cũng đang bàn về cuộc thi hừng hực khí thế ở trong bếp.

“Đúng là đầu bếp được chọn lựa tỉ mỉ, kỹ năng nấu nướng đều không tầm thường chút nào. Sau này nhà hàng mới mở đều dùng để tiếp đãi khách quý, ngay cả giá cả món ăn cũng cao hơn, nếu không đạt được trình độc tốt nhất thì thật thẹn với quy mô của nhà hàng này.”

“Những đầu bếp này vốn đều có tay nghề nhất định, nhưng tôi vừa trông thấy một cô gái rất trẻ, cũng không biết sao lại lẻn được vào đây. Không phải là dựa vào quan hệ của gia đình chứ?”

“Sao lại dựa vào quan hệ của gia đình, phải là gặp may chứ. Lúc đến đăng ký hôm qua đúng lúc thiếu người dự thi, cô ấy lập tức đứng ra nhận, đúng là rất may mắn.”

Cả đám nhao nhao bàn tán, chỉ có một người đàn ông là im lặng không nói gì.

Đây là quản lý của nhà hàng Hồng Tinh, vị trí ngồi đặc biệt này là chỗ được chuẩn bị cho bọn họ để họ có thể nhìn thấy tình huống ở trong bếp thông qua ô cửa sổ nho nhỏ.

Cả sáu đầu bếp nhìn đều bề bộn nhiều việc, có người chắc bình thường đã quen với việc có người học việc hỗ trợ, bây giờ không tránh khỏi tay chân bị luống cuống khi rửa rau, thái thịt.

Chu Tú Tú thì khác, trông cô có vẻ rất bình tĩnh, lông mày cũng không hề nhíu lại chút nào, động tác dứt khoát mà lưu loát, rất nhanh sau đó đã chuẩn bị kỹ càng những bước đầu tiên.

“Cho tôi mượn chút muối ăn của cô.” Đầu bếp ban nãy tráo viên giấy của cô đột nhiên nói.

Chu Tú Tú không thèm để ý đến ông ta, chỉ không ngờ được là ông ta cũng không khách sáo, vừa giơ tay ra đã giành lấy.

DTV

Thật ra trước mặt mỗi đầu bếp đều có muối ăn, chắc là người này ngày trước được nhiều người tâng bốc đ.â.m ra bây giờ có phần xem thường người khác, lại gặp Chu Tú Tú còn trẻ, không tránh khỏi chuyện cậy già lên mặt.

Chu Tú Tú vì hành động này của hắn ta mà hơi bực mình, nhưng chỉ một lát sau, gạo nếp đã chín, cô cũng không có thời gian để so đo với hắn ta.

“Trả cô này.” Đầu bếp kia thấy cô đang dùng thìa tạo hình cơm bát bửu thì tiến lại gần, mở lọ gia vị ra: “Cô cần dùng muối ăn đúng không? Tôi rắc cho cô.”

Nói rồi, ông ta xúc hai thìa muối lớn, đổ lên trên gạo nếp của Chu Tú Tú nhanh như chớp.

Chu Tú Tú không kịp cản lại, vừa muốn kêu lên thì đối phương lại còn hốt hoảng trước: “Có phải tôi làm sai rồi không? Úi, đây là đường trắng mà!”

Động thái này khiến tất cả mọi người đều quay qua, vây vào xem.

Cuối cùng Chu Tú Tú cũng tức giận, nhìn từng cục đường trắng dính vào nhau trên gạo nếp, nghiêm nghị nói: “Sao ông lại chơi bẩn thế?”

Đối phương cũng không tiếp tục giả vờ nữa, cười lạnh một tiếng, nhỏ giọng: “Chẳng phải cô thích tranh à? Vốn không phải vị trí của cô mà cô lại có thể thể hiện để đẩy người ta ra, vậy mà còn coi như là miếng bánh từ trên trời rơi xuống? Nếu cô còn…”

Xem ra là ra mặt giúp đầu bếp già kia.

Chu Tú Tú không đợi ông ta dứt lời đã không còn kiên nhẫn mà đi qua ông ta, múc ngay một bát nước, tiến đến trước nồi của ông ta.

Món thịt kho tàu của đối phương đã đến giai đoạn đun cạn nước, lúc này ông ta lập tức luống cuống, giơ tay muốn giành lấy bát nước kia. Có điều Chu Tú Tú hoàn toàn không muốn dùng trò hèn này để đáp lại, cô chỉ giơ bát lên, thẳng tay đổ ngay xuống đầu ông ta.

Một bát nước lọc theo tóc ông ta chảy xuống, ướt hết cả mặt, trông cực kỳ chật vật. Ông ta tức đến nỗi mặt mũi biến dạng, giơ tay lên muốn đánh người.

“Ông đánh đi.” Chu Tú Tú cũng không thèm tránh đi: “Ông dám đánh tôi, tôi sẽ đi báo công an. Dù gì tôi cũng có nhiều thời gian, chúng ta cứ chậm rãi tiêu tốn.”