Thập Niên 70: Bá Chủ Mỹ Thực Nuôi Con Ký

Chương 213

Cô ta và Tiêu Kiến Tân đi tới nước này, đối phương vẫn chưa hề nghĩ tới chuyện công khai quan hệ của hai người, nếu cứ theo đà này, sợ rằng cô ta có được lợi thì cùng lắm chỉ là từ xưởng lên đến văn phòng mà thôi. Làm một cán sự nho nhỏ trong văn phòng cũng không phải là tính toán ban đầu của cô ta, cô ta muốn được làm vợ xưởng trưởng.

Vốn Từ Lộ Lộ nghĩ là cô ta chỉ cần ra vẻ tự mình không thể quyết định được, Chu Tú Tú nhất định sẽ giúp mình, không ngờ là thái độ của Chu Tú Tú bây giờ lại lạnh nhạt như vậy.

“Cô muốn tôi giúp gì cho cô?” Chu Tú Tú cười lạnh: “Ở mãi trong rãnh nước bẩn, sao có thể không lật thuyền*? Chuyện của hai người sớm muộn gì cũng bị lộ, trước lúc đó thì tự mình cầu phúc đi.”

*Từ câu: Thuyền lật trong rãnh nước.

Từ Lộ Lộ không dám tin mà nhìn Chu Tú Tú, cổ họng như bị cái gì đó chặn lại, một câu cũng không nói lên lời.

Mãi đến khi tận mắt nhìn thấy bóng lưng của Chu Tú Tú dần đi khuất tầm mắt, cô ta mới cắn răng đầy căm phẫn.

DTV



Thời gian thấm thoát thoi đưa, nháy mắt đã đến ngày diễn ra cuộc thi đầu bếp.

Trước khi Chu Tú Tú dậy, Bùi Hi Bình đã đi làm. Cô đưa hai đứa bé đến nhà trẻ xong định ngồi xe để lên thành phố.

Không ngờ là vừa đi đến cửa thì đã thấy Bùi Hi Bình tươi cười đứng ở đó, bên người anh là một cái xe đạp đang chống xuống.

“Cái xe này?” Chu Tú Tú chạy lại, sờ lên thân xe sáng loáng.

“Mượn của người ta, để anh chở em đi.” Bùi Hi Bình vỗ vỗ vào chỗ ngồi đằng sau, ý bảo cô lên xe.

Chu Tú Tú ngồi lên xe, hai tay ôm vòng eo gầy gò của anh.

Lúc này xe đạp vẫn là hàng hiếm, gần đây nhất Bùi Hi Bình muốn mua một cái, lúc này nghiêng mặt qua, thấy Chu Tú Tú vững vàng ngồi đằng sau, trong mắt lập tức xuất hiện một chút ý cười.

“Mua một cái xe đạp nhé, được không?”

Giọng nói trầm thấp của anh thổi qua bên tai, Chu Tú Tú cười tựa trên lưng anh: “Được.”

Như nghe được tiếng anh cười, cô hỏi: “Anh cười cái gì?”

“Anh cứ nghĩ em sẽ trách anh dùng tiền bậy bạ.”



“Đầu tiên là mua xe đạp, sau đó sẽ mua xe gắn máy, đợi đến khi xe hơi nhỏ lưu hành, chúng ta cũng sẽ mua một cái.” Chu Tú Tú nói không chút do dự.

Từ khi cô thừa nhận thân phận từ bốn mươi năm sau xuyên về, thường xuyên buột miệng nói với anh mấy chuyện không tưởng. Thế nhưng những lời nói kia chẳng những không làm anh cảm thấy lo lắng mà ngược lại, anh bắt đầu chờ mong vào tương lai.

Nghe nói tương lai sẽ tốt đẹp, tất cả sẽ thay đổi theo từng ngày trôi qua mà cả nhà bọn họ cũng sẽ đón nhận những thay đổi đó, dần dần khấm khá hơn theo thời gian.

“Ừm.” Bùi Hi Bình cong khóe miệng lên: “Sau này sẽ mua cho em cái gì ấy nhỉ, à là điện thoại em vẫn luôn miệng nhắc đến.”

Chu Tú Tú không nén nổi cười.

Điện thoại á, vẫn còn phải chờ rất nhiều năm cơ.

Có điều bây giờ cô trái lại cũng không quá vội để thời gian trôi nhanh thêm nữa, bởi vì cuộc sống quá tuyệt vời, cô muốn dừng chân lại để tận hưởng sự dịu dàng và ấm áp lúc này.

Bình Hi Bình đưa Chu Tú Tú đến cổng sân thi đấu rồi đi về trước. Anh không có chút lo lắng nào về tính chuyên nghiệp của cô, chỉ dặn cô sau khi thi xong có thể về nhà trước, không cần phải đợi đến khi trời tối mới ngồi xe về, không an toàn.

Chu Tú Tú luôn miệng đồng ý, chờ đến khi bóng lưng anh xa dần, mới cười rồi xoay người đi.

Mà khi quay đầu này, cô chỉ thấy một người phụ nữ ăn mặc chỉnh tề đang đứng ở nơi đó, mỉm cười với cô.

“Xin chào, tôi là thí sinh dự thi hôm nay, tên là Chu Tú Tú.” Cô nói.

Người kia gật đầu: “Tôi đã nghe rồi, cô rất đáng gờm, món tôm kho hôm đó cô làm rất ngon, người ở sau bếp đều khen không dứt lời. Hôm này thể hiện tốt chút nhé, để chúng tôi được xem thực lực của cô.”

Bây giờ chỉ chờ có mình Chu Tú Tú, cô nghe đối phương nói một mạch các quy tắc của cuộc thi rồi trịnh trọng gật đầu, vẻ mặt chăm chú.

Cuộc thi nghe rất chuẩn mực nhưng thật ra quy mô cũng không lớn, đến lúc thi sáu đầu bếp sẽ dựa vào menu các quản lý nhà hàng quốc doanh đưa ra để cùng nhau chuẩn bị cả một bàn đồ ăn.

Trước đó nhóm quản lý sẽ không biết mỗi một món ăn do ai làm, chỉ dựa vào độ yêu thích mà chấm điểm, cuối cùng thì dựa vào điểm số để bầu chọn ra giải đặc biệt.

Dù sao thì cũng là một cuộc thi, Chu Tú Tú cũng không phải người mới gì, tất nhiên sẽ hướng tới giải nhất.

Chỉ là cô không ngờ vừa mới rút thăm đã gặp ngay vấn đề khó nhằn.

Có tất cả sáu tờ giấy, bên trên viết tên các món ăn, rút ngẫu nhiên. Chu Tú Tú vừa mới đưa tay ra đã chỉ còn dư mỗi một tờ giấy, cô đang chuẩn bị mở ra thì đột nhiên cùi chỏ bị người khác đụng vào, một người đàn ông cao to cướp lấy giấy trong tay cô đi.