Thập Niên 70: Bá Chủ Mỹ Thực Nuôi Con Ký

Chương 217

Biết được cô sắp từ chức, đương nhiên Tiêu Kiến Tân là người vui sướng nhất, ông ta vừa nghe bên nhân sự báo tin này đã lập tức sắp xếp để cô được duyệt đơn càng sớm càng tốt.

Đối với ông ta, tiễn Chu Tú Tú đi khó khăn như mời một pho tượng Phật vậy.

Bây giờ mọi thứ đã thay đổi, đương nhiên ông ta rất vui vẻ.

Nhìn thấy Tiêu Kiến Tân hạnh phúc đến như vậy, Vương Húc Phương không khỏi cảm thấy buồn cười.

Phải biết rằng lúc trước bà ta còn nhầm tưởng rằng ông ta có quan hệ nam nữ bất chính với Chu Tú Tú, không ngờ là bà ta đã suy nghĩ quá nhiều rồi.

Khuôn mặt Vương Húc Phương nở một nụ cười đầy vui mừng, ngay cả khi làm việc nhà bà ta cũng nhiệt tình hơn.

Nhưng lúc bà ta đang lấy khăn lau mặt đất cho sạch sẽ, bà thấy dáng vẻ thất thần của Tiêu Tiểu Phượng.

“Tiểu Phượng, con làm sao vậy?” Vương Húc Phương đặt khăn lau ở bên và ngồi xuống cạnh con gái.

Từ sau khi Tiêu Tiểu Phượng vào trường làm việc, tinh thần đã trở nên tốt hơn rất nhiều. Nhưng đứa nhỏ này thích để tâm vào chuyện vụn vặt, thời gian ở cùng với người yêu kia không lâu, cả ngày nhớ thương Bùi Hi Bình.

Bùi Hi Bình có chỗ nào tốt? Có vợ có con rồi, kể cả khi bây giờ anh ly hôn với Chu Tú Tú thì cũng không xứng với con gái của mình! Vương Húc Phương tức giận, nhưng khi bà ta vừa nói xong, Tiêu Tiểu Phượng lại bắt đầu nức nở thút thít.

“Mẹ, mẹ thì biết cái gì?” Tiêu Tiểu Phượng lau nước mắt, tủi thân nói: “Chu Tú Tú cướp đi anh Hi Bình, làm hại nhà chúng ta gà bay chó sủa, còn làm con bị thất nghiệp. Công việc này của con chỉ là tạm thời, cũng không biết khi nào thì mới có thể chuyển sang chính thức. Nếu không phải bởi vì cô ta, con đâu cần phải chịu oan ức này?”

Tiêu Tiểu Phượng lớn lên trong lòng bàn tay của cha mẹ, cô ta liên tục được tâng bốc trong nhà máy thịt. Nhưng từ khi vào trường, bởi vì bản thân chỉ là nhân viên tạm thời, cô ta thường bị nhân viên chính thức sai sử làm việc, nghĩ đến thôi cũng cảm thấy nghẹn khuất.

Vương Húc Phương nhìn thấy dáng vẻ khóc sướt mướt của con gái, không khỏi lại mềm lòng.

“Con muốn như thế nào mới vừa lòng?” Bà ta giận dữ nói.

Tiêu Tiểu Phượng cắn môi: “Anh Hi Bình làm sở trưởng đồn công an, về sau anh ấy còn có thể tiến xa hơn nữa. Chu Tú Tú giờ đã lên thành phố, mức lương cũng cao hơn ở đơn vị của con. Đến lúc đó bọn họ sống trong ngôi nhà lớn, hai đứa con cũng gửi đến ở một nhà trẻ tốt hơn. Giống như cha đã nói, cuộc sống tốt hơn chúng ta nhiều!”


Nhìn thấy bộ dáng tức giận của con gái, Vương Húc Phương dở khóc dở cười.


Một lúc lâu sau, bà ta nói: “Ai nói vậy? Con không biết Chu Tú Tú còn có một người mẹ chồng sao? Mẹ đã hỏi thăm rồi, đó là bà lão nổi tiếng đê tiện, xảo quyệt ở thôn Thứu Sơn. Chỉ cần bà ta còn sống, Chu Tú Tú còn có trái ngọt để ăn sao? Đến lúc đó, bà già kia sẽ sống với họ ở nhà mới, đừng nói ngày lành, mẹ cam đoan cả nhà bọn họ sẽ sống không yên!”

Tiêu Tiểu Phượng ngẩng mặt lên, vẫn là vẻ mặt cam chịu.

DTV

Vương Húc Phương bất đắc dĩ nói: “Như vậy đi, mẹ sẽ tìm cách tung tin đồn trong thôn bọn họ. Cả nhà bọn họ sẽ sớm chuyển vào căn nhà mà đồn công an bố trí, chỉ cần sau này bà già kia vào sống với bọn họ, con hứa với mẹ sẽ kết hôn với Tiểu Trương được không?”

“Được.” Tiêu Tiểu Phượng thản nhiên đáp ứng.

Trương Tuấn đã nhiều lần đề cập với Tiêu Tiểu Phượng về việc kết hôn, nhưng cô ta tùy hứng, cũng không biết trân trọng, lúc thì ghét bỏ cái này, lúc thì ghét bỏ cái kia, chậm chạp không chịu chấp nhận anh ta.

Nhưng trong mắt Tiêu Kiến Tân và Vương Húc Phương, cậu thanh niên này đã đủ tốt rồi.

Vì vậy, Vương Húc Phương quyết định sẽ giúp Tiêu Tiểu Phượng một lần nữa.

Chỉ cần đứa nhỏ hết hy vọng, không còn nhớ thương Bùi Hi Bình, đến lúc bắt đầu lại, hai vợ chồng già cũng có thể yên tâm.

Gần đây Chu Tú Tú và Bùi Hi Bình rất bận rộn.

Một là cần chuyển nhà, hai là cần tìm nhà trẻ cho Tiểu Niên và Tiểu Uyển.

Có rất nhiều nhà trẻ trong thị trấn, một đứa nhỏ mấy đồng tiền, nhà trẻ sẽ giúp chăm sóc bọn họ cả ngày, đợi đến khi cha mẹ tan tầm đón trở về nhà. Chu Tú Tú muốn so sánh điều kiện của nhà trẻ trước khi đưa ra quyết định, vì thế cô và Bùi Hi Bình gửi chúng đến nhà mẹ đẻ trước.

Bọn nhỏ rất vui khi thấy bà ngoại, ở chung với các anh chị trong nhà cũng rất hòa hợp, trước khi tiễn hai người họ đi còn vỗ n.g.ự.c tỏ vẻ nhất định sẽ ngoan ngoãn.

Ra khỏi thôn, Chu Tú Tú tự cười nhạo bản thân: “Vốn tưởng bọn nhỏ không thể sống thiếu em, hóa ra em mới là người không thể sống thiếu chúng.”

Mấy tháng ở chung đã bồi dưỡng ra sự thấu hiểu và ấm áp, khiến cho Chu Tú Tú hoàn toàn thích ứng với thân phận một người mẹ.