Đơn vị cho phòng ăn dự toán cố định, muốn làm ra món ăn mới đặc sắc không khó, khó là làm ra khiến người ta cảm thấy đồ ăn ngon đến kinh ngạc.
Chu Tú Tú suy nghĩ hồi lâu, quyết định cuối cùng là làm súp khoai tây.
Giá khoai tây không cao, vừa hay trong bếp của nhà máy thịt cũng có một bó to.
Cô còn nhớ cảm giác rùng mình khi còn bé lần đầu tiên cô ăn súp khoai tây ở cửa hàng ăn nhanh.
Đã như vậy thì cô làm ra thử mùi vị như vậy.
Chú Tú Tú nói là làm, cũng không cần thương lượng cùng bất cứ ai. Dù sao cuộc thi nấu ăn cũng tổ chức vào ngày kia, nếu như cô trì hoãn thêm nữa vậy cũng chỉ có thể bỏ qua cơ hội lần này.
Cô hấp chín khoai tây vàng sau đó đánh nhuyễn bỏ thêm muối ăn, cuối cùng nhờ Vương Tiểu Mai đi mua kem tươi quấy vào trong đó.
Súp khoai tây mới làm ăn ngon lắm, mức độ nước chính là điều then chốt. Chu Tú Tú cho khoai tây nghiền nhuyễn vào bát nhỏ, cô cố định hình dạng gạt ra một hàng sau đó rưới nước sốt phía trên.
Súp khoai tây mềm mại, vừa nhìn là thấy rất ngon, thêm tạo hình tinh xảo có thể nói hương sắc đều đủ cả.
Đợi được đến giờ cơm tối thì Chu Tú Tú chỉ vào một đĩa thức ăn mới: "Có muốn thử cái này hay không?"
Nhà máy thịt có quy định, các công nhân có thể gọi một món chính, nếu không sẽ có một số công nhân chiếm tiện nghi nhỏ khiến cơm của các công nhân khác ngoài cơm ra thì chủ yếu là bánh sủi cảo. Đến lúc đó mang toàn bộ về nhà nhất định dự toán kia cũng không chịu nổi.
Khoai tây cũng coi như là món chính, bởi vậy dù Chu Tú Tú đề cử mọi cách mọi người cũng không chọn.
Khoai tây nào có ngon như cơm?
Chu Tú Tú nào nghĩ tới chính mình tỉ mỉ chuẩn bị súp khoai tây mà lại không được hoan nghênh, trong khoảng thời gian ngắn cô có chút lo lắng.
Đã nói khiến tất cả mọi người kinh ngạc, nếu đến lúc ấy đĩa súp khoai tây không có người nào hỏi thăm vậy thì không có cách nào đi tham gia cuộc thi nấu ăn rồi.
Đầu cô lắc mạnh, suy nghĩ nên làm cái gì bây giờ, bỗng dưng cô nhìn thấy phó xưởng Dương dắt tay Dương Tiểu Nha đi đến.
Bình thường Dương Tiểu Nha theo phó xưởng Dương đến căn tin ăn tối, đứa bé kia cái gì cũng đều thích ăn, cực kỳ dễ nuôi.
DTV
"Tiểu Nha, cháu có muốn ăn cái này không?" Ánh mắt Chu Tú Tú dồn hết lên người Tiểu Nha, khuôn mặt cô tươi cười.
Dương Tiểu Nha nghiêng đầu một chút: "Cháu không thích ăn khoai tay, cháu muốn ăn mì.”
Phó xưởng Dương lên tiếng: "Đồng chí Tiểu Chu, vậy làm phiền cô làm cho con tôi bát mì nhé.''
"Súp khoai tây này là thức ăn Tiểu Uyển thích ăn nhất, vốn còn định cho Tiểu Nha nếm thử." Chu Tú Tú tiếc nuối nói: "Vậy được rồi, tôi đi nấu mì."
Bình thường Duơng Tiểu Nha nghe lời của Tiểu Uyển nhất, lúc này nghe mẹ Tiểu Uyển nói như vậy tròng mắt bé đảo quanh.
"Cha, con muốn ăn súp khoai tây!" Giọng nói Dương Tiểu Nha trong veo, cô bé chỉ vào khoai tây kỳ quái nói.
Cho tới bây giờ phó Dương đều không thể từ chối con gái mình, chỉ có thể gật đầu: "Được chứ."
Dương Tiểu Nha tự mình cầm bát nhỏ, chậm chậm đi tới bên cạnh bàn. Cô bé vừa mới đặt m.ô.n.g ngồi xuống, cầm lấy thìa nhỏ đảo súp khoai tây.
"Oa! Là ngọt!" Vẻ mặt Dương Tiểu Nha thỏa mãn, hai chân đung đưa.
Một đứa bé cùng mẹ vừa mới đi vào nghe thấy lời này của cô bé, tò mò lại gần: "Dương Tiểu Nha, cậu ăn cái gì vậy?"
"Đây là súp khoai tây!"
"Có thể cho tớ ăn thử một miếng không?"
Vẻ mặt Dương Tiểu Nha bối rối nhưng vẫn múc một thìa nhỏ, nhét vào miệng đứa bé kia: "Chỉ ăn được một thìa thôi, nếu cậu thích thì bảo mẹ cậu lấy cho!"
Đứa bé lập tức ngoan ngoãn gật đầu, đầu lưỡi chạm vào súp khoai tây trên thìa của Dương Tiểu Nha đưa, mắt trợn tròn.
"Oa, mẹ ơi, cái này ăn thật ngon! Con cũng muốn!"
"Mẹ đi lấy cho con."
Lời khen ngợi ngày càng truyền xa, càng ngày càng vang dội, các bạn nhỏ đi theo bố mẹ vừa nghe súp khoai tây liền say mê, đều la hét muốn ăn.
Súp khoai tây Chu Tú Tú làm toàn bộ đều bị lấy đi, ngay cả những cái ở trong nồi còn chưa cho vào bát cũng bị yêu cầu múc ra.
Các bạn nhỏ ăn sạch, còn bày ra dáng vẻ chưa thoả mãn. Chu Tú Tú bị chọc cười không ngừng.
Cô cười nói với Vương Tiểu Mai: "Tiểu Mai, cô nấu cho Dương Tiểu Nha một bát mì đi. Bạn nhỏ này giúp tôi không ít việc, đồ ăn ngày hôm nay của tôi tặng cho cô bé."
[Nhiệm vụ tám hoàn thành.]
[Nhận được cơ hội tham gia cuộc thi nấu ăn.]
Âm thanh vang lên trong nháy mắt, Chu Tú Tú vặn vẹo cổ, uể oải cả người bị quét sạch.