Thập Niên 70: Bá Chủ Mỹ Thực Nuôi Con Ký

Chương 210

Cùng ngày hôm đó, Chu Tú Tú lên xe đi vào thành phố, đăng ký tham gia cuộc thi nấu ăn.

Nhân viên phục vụ của khách sạn quốc doanh kia vừa nhìn thấy dáng vẻ bụi bặm mệt mỏi của cô đã khoát tay theo bản năng: “Nghĩ xa quá rồi đấy, cô tưởng ai cũng có thể tham dự cuộc thi này à?”

Không ngờ cô ta vừa dứt lời thì người phụ trách nhà hàng của khách sạn đã đi từ ngoài vào, vừa đi vừa nói với người bên cạnh: “Cuộc thi sắp bắt đầu rồi, nếu ông muốn rời khỏi đây thì chẳng phải chúng ta sẽ bị thiếu một người sao?”

"Vậy thì lại chọn thêm một người nữa đi, con gái nhà tôi đột nhiên xảy ra chuyện mà xung quanh chẳng có ai giúp đỡ cả. Lần này mà tôi còn không quay lại thì nhà tan cửa nát luôn mất!"

Người đang nói chính là đầu bếp của khách sạn, dù sao thí sinh dự thi cũng nhiều như vậy, thiếu một người cũng không phải vấn đề gì to tát. Có điều nhà hàng đã sắp xếp xong đầu bếp, sáu vị trí mà giờ bỗng nhiên thiếu một người, đến lúc đó cũng không biết phải ăn nói với bên trên như thế nào.

Hiện giờ muốn tuyển thêm một đầu bếp cũng không phải chuyện gì khó, nhưng những người được chọn lúc trước đã phải trải qua tầng tầng lớp lớp cửa ải, nếu thí sinh mới đến có khả năng nấu nướng không cao, đến lúc đó trình độ của người trong cuộc thi vàng thau lẫn lộn thì chẳng phải công tác chuẩn bị ở giai đoạn trước của trận đấu này thành uổng công rồi sao?

Người phụ trách tức đến nỗi sắc mặt cũng trở nên xám xanh.

DTV

Mà đầu bếp già đang xin nghỉ này lại đảo mắt một vòng, rồi nói ngay lập tức: “Nếu không thì để con rể tôi đến đây đi? Nó làm trong nhà ăn của trường học, nấu ăn cũng rất ngon…”

Nhưng không ngờ được rằng lúc này Chu Tú Tú lại chạy đến.

Cô nhẹ nhàng bước đến, giọng nói cũng ấm áp mềm mại: “Tôi có thể thay thế vị trí của ông ấy.”

Đối phương nghe xong thì lập tức nheo mắt lại, dò xét cô từ trên xuống dưới một phen: “Cô sao?”

Chu Tú Tú gật đầu, ánh mắt sáng ngời: “Ở đây có bếp lớn, cũng có nguyên liệu nấu ăn, hay là anh cứ xem thử tay nghề của tôi trước đã rồi mới quyết định xem có cần tôi không nhé?”

Nghe thấy lời này của cô, sắc mặt đầu bếp già đột nhiên thay đổi.

Người phụ trách là người khôn khéo, thấy sắc mặt ông ta như vậy thì mắt cũng tối sầm lại.

Thì ra là muốn hi sinh bản thân để đưa người nhà vào trong trận đấu này!

Trong cơn tức giận, người phụ trách khẽ gật đầu với Chu Tú Tú: “Cô thử một chút xem.”



Với những phần thưởng mà hệ thống đã đưa ra, thiên thời địa lợi nhân hòa, Chu Tú Tú dễ dàng lấy được cơ hội ngày kia dự thi.

Lúc rời đi, đầu bếp già kia dường như cắn muốn nát cả bộ nhá.

Cô cũng không thèm để ý, đi luôn về để chuẩn bị.

Suốt quãng đường này, cô nghĩ xem đến lúc đó nên làm món gì nhưng vừa đến cổng khu dành cho nhân viên thì đã đụng phải Từ Lộ Lộ.

Từ Lộ Lộ giả vờ cười, đi đến trước mặt cô: “Đồng chí Chu, muộn thế này rồi mới về à?”

“Đúng thế, bình thường tôi về lúc nào, cô là người rõ ràng nhất.” Chu Tú Tú tủm tỉm cười, nói.

Từ Lộ Lộ bị dọa cho giật mình, phải mất một lúc lâu mới hoàn hồn: “Cô đừng hiểu lầm, tôi chỉ…”

“Tôi không hiểu lầm.” Chu Tú Tú lười biếng ngắt lời cô ta: “Các người cũng không cần phải thám thính gì từ tôi, muốn nói suông thì nói, không đào ra được thông tin chính xác gì đâu.”

Chu Tú Tú và Bùi Hi Bình cũng sớm đã đoán ra quan hệ giữa Từ Lộ Lộ và Tiêu Kiến Tân. Chỉ là cô không ngờ được là gan cô ta lại lớn như vậy, trực tiếp đến tìm cô.

Thấy Chu Tú Tú đi thẳng vào vấn đề, Từ Lộ Lộ cũng không giấu giếm nữa, vành mắt đỏ lên, lập tức nhỏ giọng nói: “Đồng chí Chu, không phải tôi đến để chặn đón cô. Chuyện giữa tôi và anh Tiêu, tôi đoán là cô cũng biết, thật sự tôi không thể nói với ai được, cho nên mới…”

Chu Tú Tú nhíu mày: “Đợi đã, cô đến để kể khổ với tôi à?”

“Đồng chí Chu, tôi cũng không có bạn bè nào trong đơn vị, tôi nghĩ chắc là cô có thể hiểu tôi.” Nước mắt Từ Lộ Lộ rơi xuống.

“Thật ra tôi và anh Tiêu là do không kìm lòng được, cô cũng biết vợ anh ấy là loại người gì, tính cách của bà ta quá ghê gớm, hùng hổ dọa người như thế, anh Tiêu từ lâu đã không chịu nổi rồi… Cô có thể giúp tôi một chút không, xem xem có cách nào để tôi…”

“Tôi không hiểu, cũng không định hiểu cô.” Chu Tú Tú lạnh nhạt ngắt lời cô ta: “Dù sao thì Vương Húc Phương cũng là vợ do Tiêu Kiến Tân tự chọn, bao năm qua, hai người họ cùng nhau trải qua sóng gió. Bây giờ cô là người mới đến, lại quên tất cả tình nghĩa ban đầu à?”

Từ Lộ Lộ ngây người.

Cô ta đã quan sát Chu Tú Tú một thời gian, cảm thấy người này gan dạ sáng suốt, sự kiên quyết còn lớn hơn, chỉ cần đã xác định ai là bạn thì nhất định có thể đứng ra, vì bạn bè mà không tiếc mạng sống.