Lần này Bùi Hi Bình quay về bộ đội những người lãnh đạo nắm tay anh, vẻ mặt kích động nói rằng sẽ hủy bỏ danh hiệu liệt sĩ, một lần nữa trao tặng huân chương cho anh.
Mà có một điều quan trọng là lựa chọn tương lai của anh.
Theo ý tứ của thủ trưởng, quá khứ anh làm việc bí mật, biểu hiện rất ưu tú. Nhưng anh đối với ký ức quá khứ không nhớ rõ, căn cứ vào nguyên nhân thân thể, nếu một lần nữa quay về bộ đội rất khó làm việc.
Trải qua lo lắng, quyết định cuối cùng của Bùi Hi Bình chính là chuyển nghề.
Mặc dù có hơi tiếc nuối nhưng quá khứ anh bỏ ra rất nhiều, tìm được đường sống trong chỗ c.h.ế.t sau đó anh muốn ở bên người thân.
"Huy hiệu công huân đối với chuyện phát triển sự nghiệp mai sau nhất định sẽ có giúp đỡ, chỉ cần có năng lực mặc kệ ở nơi nào cũng có thể tỏa sáng." Lông mày Chu Tú Tú cuối cùng cũng giãn ra, nếu đây là quyết định của anh, cô nhất định sẽ ủng hộ
"Trước đây là đại đội trưởng, sau này sẽ là sở trưởng khí phách, chỉ cần anh muốn làm cục trưởng thì nhất định sẽ thành công."
Lúc Chu Tú Tú nói lời này mắt còn tỏa sáng, khóe miệng cong lên, cười tươi sáng lạn như mặt trời.
Giống như một chút nghi ngờ cũng không có, cô xác định anh có thể phát triển tốt, chăm sóc tốt cho gia đình. Nếu cuộc sống gia đình không trôi qua hoà thuận vui vẻ thì mới là kỳ quái.
Cô cười đến mức lòng chẳng bận tâm, trong mắt là ảnh ngược của anh.
Ánh mắt Bùi Hi Bình ngày càng tối, cuối cùng anh nhẹ nhàng ôm cô vào lòng, bế ngang cô lên.
Hơi thở của anh cực nóng nhưng ôm cô rất cẩn trọng, bước đi liên tục nhẹ nhàng bế cô lên giường.
Nụ hôn vội vàng khiến Chu Tú Tú không kịp chuẩn bị, cô đỏ mặt cảm nhận được yêu thương của anh, cô nhắm mắt lại.
...
Ngày đầu tiên Bùi Hi Bình đến đồn công an nhậm chức, Chu Tú Tú chuẩn bị cơm sớm cho anh.
Sáng sớm anh thích ăn cháo loãng nhất, cơm sáng thơm mềm thỏa mãn một nhà bốn người, dường như lúc này cuộc sống mới mới bắt đầu.
Chu Tú Tú như bình thường đến làm việc ở căng tin, dọc đường đi cô bắt đầu nghĩ tới việc rời đi.
Quá khứ cô đơn độc làm gì cũng tùy hứng, sau này mặc dù ký hợp đồng với công ty nhưng công ty không can thiệp đến cô, hợp tác cũng coi như vui vẻ.
Bây giờ ở nhà máy thịt này xảy ra nhiều chuyện, cô lười phí tâm sức đối phó những người này. Cách tốt nhất chính là chuyển công việc sang nơi khác.
Bây giờ bắt đầu kinh doanh nhỏ thì quá sớm, làm hộ kinh doanh nhỏ còn phải đợi mấy năm nữa. Nhưng nếu cô là người định hướng tiếp tục đi con đường này, giờ đây có thời gian tích lũy kinh nghiệm.
Làm bà chủ mỹ thực với tự mình mở quán cơm là hai khái niệm khác nhau, cô muốn làm đồ ăn cũng muốn làm đồ ăn ngon, một cái căn tin nhỏ thì không đủ để cô phát huy.
Chu Tú Tú nghĩ như vậy đột nhiên trong đầu lại hiện lên một âm thanh.
DTV
[Tuyên bố nhiệm vụ thứ tám: Ở căn tin nghiên cứu ra đồ ăn ngon khiến mọi người kinh ngạc.]
[Sau khi nhiệm vụ hoàn thành, có thể có cơ hội tham gia cuộc thi nấu ăn thành phố.]
Cuộc thi nấu ăn thành phố?
Cô chưa từng nghe qua có cuộc thi như vậy.
Chờ Vương Tiểu Mai đến, cô bắt đầu hỏi đối phương về cuộc thi lớn này.
Trong nhà Vưởng Tiểu Mai có người làm đầu bếp, trước đây mới nghĩ cách đưa cô ấy đến hỗ trợ phòng bếp nhà máy thịt, để cô ấy học hỏi được đôi chút. Tương lai trưởng bối trong nhà lui xuống nhà ăn ở đơn vị, có thể thuận lợi cho cô ấy được chức vị.
Lúc nghe Chu Tú Tú hỏi chuyện này, cô ấy xoay người gật đầu biểu thị có chuyện như thế: "Nghe mẹ tôi nói, thực ra cuộc thi nấu ăn trong thành phố làm một khách sạn quốc doanh lớn cử hành. Tổ chức cuộc thi đại khái là tìm một số đầu bếp có năng lực, đến lúc đó mở một tiệm cơm trong thành phố, không đến mức đột nhiên không tìm được đầu bếp thích hợp."
"Tiệm cơm quốc doanh?" Chu Tú Tú trầm ngâm chốc lát: "Tôi có thể tham gia thi đấu không?"
Nếu cô có kinh nghiệm là đầu bếp ở tiệm cơm quốc doanh sau đó tự mình gây dựng sự nghiệp, có thể hấp dẫn không ít thực khách.
"Sợ rằng không được, cái kia không phải thi đấu đặc biệt. Hiện tại người đăng ký tham gia đều là đầu bếp chính thức của một số tiệm cơm quốc doanh trong thành phố, cánh cửa tương đối cao. Hơn nữa lần trước nghe mẹ tôi thuận miệng nhắc tới, bây giờ hình như đã đủ người, có lẽ là ngày kia bắt đầu thi đấu."
Không ngờ thời gian gấp gáp.
Chẳng qua chỉ là một cuộc thi mà thôi, Chu Tú Tú nghĩ đi chơi cũng không sao. Nếu hệ thống đã ban nhiệm vụ thì cái kia có thể hoàn thành, có nhiều hơn một cơ hội là chuyện tốt.
Vừa nghĩ như thế cô bắt đầu suy nghĩ món ăn mới đặc sắc.
Mà có một điều quan trọng là lựa chọn tương lai của anh.
Theo ý tứ của thủ trưởng, quá khứ anh làm việc bí mật, biểu hiện rất ưu tú. Nhưng anh đối với ký ức quá khứ không nhớ rõ, căn cứ vào nguyên nhân thân thể, nếu một lần nữa quay về bộ đội rất khó làm việc.
Trải qua lo lắng, quyết định cuối cùng của Bùi Hi Bình chính là chuyển nghề.
Mặc dù có hơi tiếc nuối nhưng quá khứ anh bỏ ra rất nhiều, tìm được đường sống trong chỗ c.h.ế.t sau đó anh muốn ở bên người thân.
"Huy hiệu công huân đối với chuyện phát triển sự nghiệp mai sau nhất định sẽ có giúp đỡ, chỉ cần có năng lực mặc kệ ở nơi nào cũng có thể tỏa sáng." Lông mày Chu Tú Tú cuối cùng cũng giãn ra, nếu đây là quyết định của anh, cô nhất định sẽ ủng hộ
"Trước đây là đại đội trưởng, sau này sẽ là sở trưởng khí phách, chỉ cần anh muốn làm cục trưởng thì nhất định sẽ thành công."
Lúc Chu Tú Tú nói lời này mắt còn tỏa sáng, khóe miệng cong lên, cười tươi sáng lạn như mặt trời.
Giống như một chút nghi ngờ cũng không có, cô xác định anh có thể phát triển tốt, chăm sóc tốt cho gia đình. Nếu cuộc sống gia đình không trôi qua hoà thuận vui vẻ thì mới là kỳ quái.
Cô cười đến mức lòng chẳng bận tâm, trong mắt là ảnh ngược của anh.
Ánh mắt Bùi Hi Bình ngày càng tối, cuối cùng anh nhẹ nhàng ôm cô vào lòng, bế ngang cô lên.
Hơi thở của anh cực nóng nhưng ôm cô rất cẩn trọng, bước đi liên tục nhẹ nhàng bế cô lên giường.
Nụ hôn vội vàng khiến Chu Tú Tú không kịp chuẩn bị, cô đỏ mặt cảm nhận được yêu thương của anh, cô nhắm mắt lại.
...
Ngày đầu tiên Bùi Hi Bình đến đồn công an nhậm chức, Chu Tú Tú chuẩn bị cơm sớm cho anh.
Sáng sớm anh thích ăn cháo loãng nhất, cơm sáng thơm mềm thỏa mãn một nhà bốn người, dường như lúc này cuộc sống mới mới bắt đầu.
Chu Tú Tú như bình thường đến làm việc ở căng tin, dọc đường đi cô bắt đầu nghĩ tới việc rời đi.
Quá khứ cô đơn độc làm gì cũng tùy hứng, sau này mặc dù ký hợp đồng với công ty nhưng công ty không can thiệp đến cô, hợp tác cũng coi như vui vẻ.
Bây giờ ở nhà máy thịt này xảy ra nhiều chuyện, cô lười phí tâm sức đối phó những người này. Cách tốt nhất chính là chuyển công việc sang nơi khác.
Bây giờ bắt đầu kinh doanh nhỏ thì quá sớm, làm hộ kinh doanh nhỏ còn phải đợi mấy năm nữa. Nhưng nếu cô là người định hướng tiếp tục đi con đường này, giờ đây có thời gian tích lũy kinh nghiệm.
Làm bà chủ mỹ thực với tự mình mở quán cơm là hai khái niệm khác nhau, cô muốn làm đồ ăn cũng muốn làm đồ ăn ngon, một cái căn tin nhỏ thì không đủ để cô phát huy.
Chu Tú Tú nghĩ như vậy đột nhiên trong đầu lại hiện lên một âm thanh.
DTV
[Tuyên bố nhiệm vụ thứ tám: Ở căn tin nghiên cứu ra đồ ăn ngon khiến mọi người kinh ngạc.]
[Sau khi nhiệm vụ hoàn thành, có thể có cơ hội tham gia cuộc thi nấu ăn thành phố.]
Cuộc thi nấu ăn thành phố?
Cô chưa từng nghe qua có cuộc thi như vậy.
Chờ Vương Tiểu Mai đến, cô bắt đầu hỏi đối phương về cuộc thi lớn này.
Trong nhà Vưởng Tiểu Mai có người làm đầu bếp, trước đây mới nghĩ cách đưa cô ấy đến hỗ trợ phòng bếp nhà máy thịt, để cô ấy học hỏi được đôi chút. Tương lai trưởng bối trong nhà lui xuống nhà ăn ở đơn vị, có thể thuận lợi cho cô ấy được chức vị.
Lúc nghe Chu Tú Tú hỏi chuyện này, cô ấy xoay người gật đầu biểu thị có chuyện như thế: "Nghe mẹ tôi nói, thực ra cuộc thi nấu ăn trong thành phố làm một khách sạn quốc doanh lớn cử hành. Tổ chức cuộc thi đại khái là tìm một số đầu bếp có năng lực, đến lúc đó mở một tiệm cơm trong thành phố, không đến mức đột nhiên không tìm được đầu bếp thích hợp."
"Tiệm cơm quốc doanh?" Chu Tú Tú trầm ngâm chốc lát: "Tôi có thể tham gia thi đấu không?"
Nếu cô có kinh nghiệm là đầu bếp ở tiệm cơm quốc doanh sau đó tự mình gây dựng sự nghiệp, có thể hấp dẫn không ít thực khách.
"Sợ rằng không được, cái kia không phải thi đấu đặc biệt. Hiện tại người đăng ký tham gia đều là đầu bếp chính thức của một số tiệm cơm quốc doanh trong thành phố, cánh cửa tương đối cao. Hơn nữa lần trước nghe mẹ tôi thuận miệng nhắc tới, bây giờ hình như đã đủ người, có lẽ là ngày kia bắt đầu thi đấu."
Không ngờ thời gian gấp gáp.
Chẳng qua chỉ là một cuộc thi mà thôi, Chu Tú Tú nghĩ đi chơi cũng không sao. Nếu hệ thống đã ban nhiệm vụ thì cái kia có thể hoàn thành, có nhiều hơn một cơ hội là chuyện tốt.
Vừa nghĩ như thế cô bắt đầu suy nghĩ món ăn mới đặc sắc.