"Tiểu Phượng." Vương Húc Phương thấy con gái, lấy lại tinh thần: "Đi làm trước, đừng đến muộn buổi học chiều."
Tiêu Tiểu Phượng gật đầu, cô ta đạp xe đạp đến trường đi học.
Xe mới vừa dừng ở nhà xe thì cô ta cảm giác bả vai mình bị vỗ nhẹ một cái.
Sau lưng cô ta là Trương Tuấn, anh ta cười sờ chóp mũi Tiêu Tiểu Phượng: "Suy nghĩ ngây ngốc cái gì vậy?"
"Không có gì."Tiêu Tiểu Phượng cúi đầu, giọng nói buồn buồn.
"Nghe nói sau tiết hai buổi chiều thầy cô toàn trường đều phải đi họp, đến lúc đó chúng ta chuồn đi ra ngoài chơi thế nào?" Mắt Trương Tuấn sáng lên.
Tiêu Tiểu Phượng buồn bã ỉu xìu, cô ta lùi sau một bước: "Không tham gia họp, nếu chúng ta bị họ phát hiện không tham gia họp thì làm sao giờ?"
DTV
"Không sao đâu! Hiệu trưởng là cha anh mà." Trương Tuấn cười híp mắt: "Chúng mình cũng không phải lãnh đạo, không ở đấy thì cũng chẳng ai để ý đâh."
"Em không ham chơi giống anh." Tiêu Tiểu Phượng tức giận liếc anh ta: "Hơn nữa, không phải lãnh đạo thì không thể góp thêm sức để mình thành lãnh đạo được sao? Không có chí tiến thủ, lúc nào mới có thể có cuộc sống tốt?"
Nói xong Tiêu Tiểu Phượng phụng phịu đi.
Không thể không thừa nhận, lúc này trong đầu cô ta nghĩ tất cả đều là Bùi Hi Bình.
Trương Tuấn với anh giống nhau nhưng chỉ là bề ngoài.
Trong xương anh ta chính là đứa bé trai ham chơi khác hoàn toàn với Bùi Hi Bình.
Nghĩ đến lời Tiêu Tân Kiến nói, Tiêu Tiểu Phượng rất đố kỵ với Chu Tú Tú, chỉ là một người nhà quê mà thôi. Chỉ cần tìm một người yêu tốt sau này mới có thể có được cuộc sống tốt.
Nhìn lại mình tìm người yêu...
Tiêu Tiểu Phượng nghĩ nếu cùng anh ta kết hôn, cuộc sống tương lai sẽ chấm dứt trong nháy mắt.
...
Hiệu trưởng Phương vừa về đến nhà trẻ thì nghiêm túc giải thích chuyện vừa mới xảy ra.
Phụ huynh bọn trẻ nghe lời này, đúng là chị Dương bị đồng chí công an đưa đi, sắc mặt mỗi người đều trở nên khó coi.
Bọn họ lúng túng xấu hổ, nói chuyện với Chu Tú Tú khách khí vô cùng.
Chú Tú Tú nhàn nhạt nâng cằm, chỉ Tiểu Niên với Tiểu Uyển: "Không cần thấy xấu hổ với tôi, các cô nên xin lỗi bọn nhỏ."
Khiến phụ huynh cúi đầu với hai đứa nhỏ thì thực sự làm khó bọn họ rồi. Bọn họ do dự trong chốc lát, biểu cảm trên mặt ngày càng đặc sắc. Chu Tú Tú giữ im lặng, cô lẳng lặng kiên nhẫn chờ khoảnh khắc bọn họ mở miệng.
Tiểu Niên với Tiểu Uyển ngửa mặt lên nhìn Chu Tú Tú, đôi mắt trong suốt đều là ngây thơ. Nhưng đối với ánh mắt trấn định như thường của cô bọn nhỏ sẽ hiểu.
Làm chuyện xấu nên xin lỗi, mà bọn họ đồng ý thẳng thắn xin lỗi vốn là chuyện đương nhiên.
Cuối cùng, phụ huynh bọn nhỏ không tình nguyện nói lời xin lỗi.
Hai đứa nhỏ vung tay lên.
"Không sao ạ."
"Chúng cháu không tức giận."
Chu Tú Tú cũng thấp giọng mở miệng: "Nếu như con gái các cô bị người khác vu cáo chỉ sợ trong lòng các cô cũng không dễ chịu. Tâm hồn bọn nhỏ cần phải che chở thật tốt, cho dù là Tiểu Niên và Tiểu Uyển hoặc là những đứa trẻ khác trong lớp, tình huống như vậy tôi cũng không muốn xảy ra thêm nữa."
May mà chuyện này đối với Tiểu Niên và Tiểu Uyển không tạo thành thương tổn gì, Chu Tú Tú cũng không muốn tính toán.
Lúc này cô còn chuyện quan trọng khác muốn làm.
...
Chập tối, cuối cùng Bùi Hi Bình cũng trở về.
Lúc ăn cơm, Chu Tú Tú không hỏi cái gì nhiều cho đến khi hai người tắm rửa cho con xong, ru con vào giấc ngủ mới ra ngoài ghế ngồi, nói chuyện chuyển nghề của Bùi Hi Bình.
Chu Tú Tú hỏi anh: "Chuyện lớn như vậy sao không thương lượng với em? Em không nghĩ tới chuyển nghề lại được sắp xếp vào đồn công an."
Anh uống một hớp nước, ngồi xuống: "Muốn nói cho em nhưng chưa kịp."
"Anh không ở lại bộ đội sao?" Chu Tú Tú vội vàng nói: "Anh bỏ ra nhiều công sức cho bộ đội như vậy, cũng lập công, bọn họ lại sắp xếp anh chuyển nghề!"
Cô không dễ nóng nảy, bình thường thái độ với chuyện gì cũng bình thản, khiến người ta có cảm giác như gió xuân. Bùi Hi Bình thích nhất chính là dáng vẻ này của cô, giống như chỉ cần ở bên cạnh cô thì tất cả các phiền não đều biến mất theo gió. Nhưng bây giờ trong mắt cô xuất hiện lửa giận nhưng anh chỉ cảm thấy ấm áp.
Cô là đang quan tâm anh.
Bùi Hi Bình cười nắm c.h.ặ.t t.a.y cô: "Đừng gấp, nghe anh nói từ từ."
Lúc đó ở bộ đội nghĩ lầm anh đã chết, sắp xếp anh vào danh sách tử vong. Bởi vậy khi tiểu binh mang tin tức hy sinh về nhà cũng sắp xếp Chu Tú Tú đi nhận tiền an ủi chăm sóc.
Tiêu Tiểu Phượng gật đầu, cô ta đạp xe đạp đến trường đi học.
Xe mới vừa dừng ở nhà xe thì cô ta cảm giác bả vai mình bị vỗ nhẹ một cái.
Sau lưng cô ta là Trương Tuấn, anh ta cười sờ chóp mũi Tiêu Tiểu Phượng: "Suy nghĩ ngây ngốc cái gì vậy?"
"Không có gì."Tiêu Tiểu Phượng cúi đầu, giọng nói buồn buồn.
"Nghe nói sau tiết hai buổi chiều thầy cô toàn trường đều phải đi họp, đến lúc đó chúng ta chuồn đi ra ngoài chơi thế nào?" Mắt Trương Tuấn sáng lên.
Tiêu Tiểu Phượng buồn bã ỉu xìu, cô ta lùi sau một bước: "Không tham gia họp, nếu chúng ta bị họ phát hiện không tham gia họp thì làm sao giờ?"
DTV
"Không sao đâu! Hiệu trưởng là cha anh mà." Trương Tuấn cười híp mắt: "Chúng mình cũng không phải lãnh đạo, không ở đấy thì cũng chẳng ai để ý đâh."
"Em không ham chơi giống anh." Tiêu Tiểu Phượng tức giận liếc anh ta: "Hơn nữa, không phải lãnh đạo thì không thể góp thêm sức để mình thành lãnh đạo được sao? Không có chí tiến thủ, lúc nào mới có thể có cuộc sống tốt?"
Nói xong Tiêu Tiểu Phượng phụng phịu đi.
Không thể không thừa nhận, lúc này trong đầu cô ta nghĩ tất cả đều là Bùi Hi Bình.
Trương Tuấn với anh giống nhau nhưng chỉ là bề ngoài.
Trong xương anh ta chính là đứa bé trai ham chơi khác hoàn toàn với Bùi Hi Bình.
Nghĩ đến lời Tiêu Tân Kiến nói, Tiêu Tiểu Phượng rất đố kỵ với Chu Tú Tú, chỉ là một người nhà quê mà thôi. Chỉ cần tìm một người yêu tốt sau này mới có thể có được cuộc sống tốt.
Nhìn lại mình tìm người yêu...
Tiêu Tiểu Phượng nghĩ nếu cùng anh ta kết hôn, cuộc sống tương lai sẽ chấm dứt trong nháy mắt.
...
Hiệu trưởng Phương vừa về đến nhà trẻ thì nghiêm túc giải thích chuyện vừa mới xảy ra.
Phụ huynh bọn trẻ nghe lời này, đúng là chị Dương bị đồng chí công an đưa đi, sắc mặt mỗi người đều trở nên khó coi.
Bọn họ lúng túng xấu hổ, nói chuyện với Chu Tú Tú khách khí vô cùng.
Chú Tú Tú nhàn nhạt nâng cằm, chỉ Tiểu Niên với Tiểu Uyển: "Không cần thấy xấu hổ với tôi, các cô nên xin lỗi bọn nhỏ."
Khiến phụ huynh cúi đầu với hai đứa nhỏ thì thực sự làm khó bọn họ rồi. Bọn họ do dự trong chốc lát, biểu cảm trên mặt ngày càng đặc sắc. Chu Tú Tú giữ im lặng, cô lẳng lặng kiên nhẫn chờ khoảnh khắc bọn họ mở miệng.
Tiểu Niên với Tiểu Uyển ngửa mặt lên nhìn Chu Tú Tú, đôi mắt trong suốt đều là ngây thơ. Nhưng đối với ánh mắt trấn định như thường của cô bọn nhỏ sẽ hiểu.
Làm chuyện xấu nên xin lỗi, mà bọn họ đồng ý thẳng thắn xin lỗi vốn là chuyện đương nhiên.
Cuối cùng, phụ huynh bọn nhỏ không tình nguyện nói lời xin lỗi.
Hai đứa nhỏ vung tay lên.
"Không sao ạ."
"Chúng cháu không tức giận."
Chu Tú Tú cũng thấp giọng mở miệng: "Nếu như con gái các cô bị người khác vu cáo chỉ sợ trong lòng các cô cũng không dễ chịu. Tâm hồn bọn nhỏ cần phải che chở thật tốt, cho dù là Tiểu Niên và Tiểu Uyển hoặc là những đứa trẻ khác trong lớp, tình huống như vậy tôi cũng không muốn xảy ra thêm nữa."
May mà chuyện này đối với Tiểu Niên và Tiểu Uyển không tạo thành thương tổn gì, Chu Tú Tú cũng không muốn tính toán.
Lúc này cô còn chuyện quan trọng khác muốn làm.
...
Chập tối, cuối cùng Bùi Hi Bình cũng trở về.
Lúc ăn cơm, Chu Tú Tú không hỏi cái gì nhiều cho đến khi hai người tắm rửa cho con xong, ru con vào giấc ngủ mới ra ngoài ghế ngồi, nói chuyện chuyển nghề của Bùi Hi Bình.
Chu Tú Tú hỏi anh: "Chuyện lớn như vậy sao không thương lượng với em? Em không nghĩ tới chuyển nghề lại được sắp xếp vào đồn công an."
Anh uống một hớp nước, ngồi xuống: "Muốn nói cho em nhưng chưa kịp."
"Anh không ở lại bộ đội sao?" Chu Tú Tú vội vàng nói: "Anh bỏ ra nhiều công sức cho bộ đội như vậy, cũng lập công, bọn họ lại sắp xếp anh chuyển nghề!"
Cô không dễ nóng nảy, bình thường thái độ với chuyện gì cũng bình thản, khiến người ta có cảm giác như gió xuân. Bùi Hi Bình thích nhất chính là dáng vẻ này của cô, giống như chỉ cần ở bên cạnh cô thì tất cả các phiền não đều biến mất theo gió. Nhưng bây giờ trong mắt cô xuất hiện lửa giận nhưng anh chỉ cảm thấy ấm áp.
Cô là đang quan tâm anh.
Bùi Hi Bình cười nắm c.h.ặ.t t.a.y cô: "Đừng gấp, nghe anh nói từ từ."
Lúc đó ở bộ đội nghĩ lầm anh đã chết, sắp xếp anh vào danh sách tử vong. Bởi vậy khi tiểu binh mang tin tức hy sinh về nhà cũng sắp xếp Chu Tú Tú đi nhận tiền an ủi chăm sóc.