Thập Niên 70: Bá Chủ Mỹ Thực Nuôi Con Ký

Chương 206

Vẻ mặt Tiêu Kiến Tân khiếp sợ nhìn Bùi Hi Bình, trong đầu ông ta hồi tưởng lại trận lúc nãy có đắc tội với anh không.

Đúng là công an được người ta kính trọng, nếu ở trong thôn chỉ cần danh hiệu công an cũng có thể dọa được một số phụ nữ và trẻ em không biết gì không ngừng run rẩy.

Tần Kiến Tân không thất lễ với phụ nữ với trẻ em vô tri nhưng trong đầu ông ta sợ Bùi Hi Bình. Quá khứ Bùi Hi Bình là cấp dưới của ông ta, ông ta cũng kiêng kỵ người này vài phần. Hiện tại người trẻ tuổi này một bước lên trời, chính mình lại cuồng vọng làm thương các con của anh!

"Tôi còn chưa chính thức nhậm chức, việc này do các anh tự xử lý." Bùi Hi Bình thờ ơ nói, giọng nói bình tĩnh.

Chu Tú Tú cũng bị một màn này làm giật mình, chờ lúc cô lấy lại tinh thần hai người công an đã đưa theo chị Dương rời đi.

Trên mặt Tiêu Kiến Tân nặn ra nụ cười xấu hổ: "Hi Bình... không là sở trường Bùi. Tôi thật sự không nghĩ tới người trong đơn vị chúng ta lại có thể làm ra loại chuyện này, cũng không biết có ảnh hưởng gì với hai đứa nhỏ hay không."

Bùi Hi Bình quét ánh mắt nhìn ông ta, trầm giọng nói: "Đúng là trong khoảng thời gian này có nhiều chuyện xảy ra."

Tiêu Kiến Tân bị con ngươi đen của anh nhìn đến hơi hoảng hốt, ông ta lặng lẽ dịch chuyển tầm mắt vừa cười vừa nói: "Thủ tục nghỉ việc làm xong chưa? Nếu như gấp, tôi để bọn họ làm nhanh. Đừng làm chậm trễ chuyện của cậu."

Ông ta vui vẻ, trong mắt còn mang ý tứ hàm xúc, nói xong câu cuối cùng bàn tay làm động tác 'mời', mời Bùi Hi Bình cùng đi với ông ta đến phòng làm việc nói chuyện.

Cuối cùng cũng đưa người đến phòng làm việc, Tiêu Kiến Tân còn tự mình rót một chén trà đặt trước mặt Bùi Hi Bình.

"Sở trưởng Bùi..."

"Gọi Hi Bình là được rồi." Bùi Hi Bình ngồi thẳng tắp đoan chính, khí chất quân nhân không thể nghi ngờ lộ ra.

Nhìn Bùi Hi Bình trong lòng Tiêu Kiến Tân có hơi buồn bực.

Thật ra ông ta đã sớm đoán người này không giống người bình thường, quân nhân chuyển nghề ông ta đã nghe qua, nếu không có lập công lớn ở bộ đội thì chức vụ lãnh đạo cấp trên sắp xếp cũng sẽ thấp đi rất nhiều.

Mặc dù trấn của bọn họ nhỏ nhưng khởi điểm của Bùi Hi Bình không thấp, tài năng ở bộ đội phát sáng trên người, địa vị lúc mới tới cũng không dừng ở vị trí này.

Trong đầu Tiêu Kiến Tân tin chắc tiền đồ vô lượng của Bùi Hi Bình.


"Hi Bình, trong khoảng thời gian này có lẽ cậu và vợ cậu đối đầu với tôi một chút. Nhưng tuổi tôi đã cao, nói là cố ý nhắm vào hai người thì nhất định không đến, chủ yếu là con bé Tiểu Phượng kia..."


"Xưởng trưởng Tiêu, trước đây ông cứu tôi, tôi rất biết ơn ông." Bùi Hi Bình nhàn nhạt ngắt lời ông ta.

DTV

"Phải, phải." Tiêu Kiến Tân gượng cười: "Quân dân là người một nhà!"

"Tôi đã trả tiền thuốc cho chủ nhiệm Vương rồi." Vẻ mặt Bùi Hi Bình không thay đổi, nhưng khi ánh mắt anh lọt vào mắt ông ta lộ ra vẻ dò xét: "Sau khi chuyển nghề, tôi sẽ rời khỏi nhà máy thịt, nhưng ít nhất hiện tại, vợ của tôi với hai đứa con vẫn ở trong xưởng."

"Vâng vâng vâng, chúng tôi sẽ chăm sóc tốt bọn họ."

"Không cần chăm sóc riêng, không làm khó dễ là được." Bùi Hi Bình lạnh lùng nói.

Đợi lúc anh đứng dậy rời đi trà trên bàn làm việc còn chưa nguội, Tiêu Kiến Tân tiễn anh ra cửa trên mặt ông ta mang theo vẻ tươi cười.

Sau đó đến khi bóng lừng Bùi Hi Bình dần biến mất trong mắt ông ta, Tiêu Kiến Tân xoay người chạy về nhà một chuyến.

Vừa vào nhà, ông ta trừng mắt nhìn Vương Húc Phương: "Là bà ép Hi Bình trả tiền thuốc sao?"

Vẻ mặt Vướng Húc Phượng không hiểu: "Nợ tiền thì nên trả, hơn nữa cậu ta không đối xử tốt với Tiểu Phượng, chúng ta làm gì có nghĩa vụ..."

"Ngu xuẩn!" Tiêu Kiến Tân oán hận ngồi xuống, tức giận nói: "Bộ đội đề nghị Bùi Hi Bình chuyển nghề sau đó cậu ta là sẽ là sở trưởng đồn công an."

"Với năng lực quyết đoán của cậu ta, tương lại thăng lên thành phố hay tỉnh cũng không phải không thể. Ban đầu người ta nợ chúng ta một cái ân tình, muốn đi đòi lại cũng là chuyện dễ. Hiện tại hay rồi, bà lại trực tiếp muốn đòi tiền người ta!"

Lông mày của Vương Húc Phương càng nhíu chặt: "Chuyển nghề lại trực tiếp làm sở trường đồn công an, vậy trước đây chức vị của cậu ta ở bộ đội cũng không thấp."

"Mắt phụ nữ đúng là nông cạn." Tiêu Kiến Tân cười nhạt: "Sau này không nên đi tìm phiền phức với Chu Tú Tú, tương lai hai vợ chồng này cũng sẽ không kém gì chúng ta, kiềm chế một chút."

Tiêu Tiểu Phương về phòng ngủ trưa một lát, vừa mới đi ra thì nghe thấy lời cha mẹ nói.

Cô ta sửng sốt, tâm tư hỗn loạn từ từ trở nên trấn tĩnh.