Thập Niên 70: Bá Chủ Mỹ Thực Nuôi Con Ký

Chương 205

Hiệu trưởng Phương bước tới ngay lập tức: “Là tôi, sáng nay chị Dương đang dọn nhà thì nói bị mất tiền, mấy giáo viên mở ngăn tủ ra xem thì phát hiện mất tiền trong ví. Đây là nhà trẻ, bình thường người ra vào đều là người của chúng tôi nên chúng tôi chưa bao giờ khóa ngăn kéo.”

“Chị Dương nói Tiểu Niên và Tiểu Uyển luôn chơi ở bên cạnh ngăn kéo, sau khi lấy tiền, cô ấy đi mời xưởng trưởng Tiêu.”

“Xương trưởng Tiêu?” Chu Tú Tú nhướng mày.

“Đúng thế, sau khi xưởng trưởng Tiêu tới và biết được sự việc, ông ta đã yêu cầu chị Dương báo công an.” Giáo viên Trịnh trả lời.

Hai người công an thấp giọng bàn luận trong chốc lát, yêu cầu giáo viên đóng cửa phòng học.

“Các bạn nhỏ, các cháu có thấy ví và tiền trong ngăn kéo không?” Nữ công an dịu dàng hỏi.

Bọn nhỏ trong nhà trẻ rất hợp tác, ngoan ngoãn lắc đầu: “Cháu không nhìn thấy.”

Dương Tiểu Nha lật trong túi của mình, móc ra những túi rỗng: “Cô xem, không có.”

Hầu hết các chị lớn dẫn đầu, các em nhỏ khác cũng lập tức làm theo, lần lượt mở túi áo túi quần, nghiêm túc “bày tỏ sự trong sạch”.

Nhìn thấy chúng như vậy, các bậc phụ huynh vô cùng tức giận: “Làm sao chúng tôi có thể coi con mình như kẻ trộm được?”

Chu Tú Tú trầm giọng nói: “Chính mình không muốn còn đẩy cho người khác, làm cha làm mẹ không hiểu sự thật này, làm sao có thể giáo dục con cái?”

Một số phụ huynh đỏ mặt.

Bùi Hi Bình hạ giọng nói: “Bọn nhỏ còn quá nhỏ, sau khi lấy tiền đem đi cất là chuyện quá khó khăn.”

Chu Tú Tú mỉm cười liếc nhìn chị Dương: “Đúng vậy, tôi đã nghe rất nhiều câu chuyện vừa ăn cướp vừa la làng, không biết hôm nay có được chứng kiến không?”

Chị Dương sửng sốt: “Sao cô lại có thể nói thế?”

“Cô có thể vu khống hai đứa con của tôi vì tội ăn trộm tiền, vậy tôi không thể nói thế sao?” Chu Tú Tú nóng nảy ngắt lời chị ta.

“Dọa tôi cũng vô nghĩa, mời “con mắt tinh đời” xưởng trưởng Tiêu xem, xem ông ta làm thế nào để xử lý vấn đề này?”

“Tôi sẽ đi mời.” Giáo viên Trịnh tình nguyện.

Nhìn bóng lưng của cô giáo Trịnh xoay người chạy, hai chân chị Dương mềm nhũn, lo lắng lùi lại một bước.

Sự việc là do Tiêu Kiến Tân bàn giao, vì vậy chị ta phải đảm bảo rằng mọi thứ được an toàn. Chị ta nghĩ dù sao chúng cũng chỉ là hai đứa nhỏ rất hay bị bắt nạt, dù có dội nước bẩn lên người thì bọn nó cũng không chịu tội gì.

Vì vậy, chị ta đã nghe theo sự sắp xếp của Tiêu Kiến Tân và tự mình thử một phen.

Vốn tưởng rằng mọi việc không có sơ hở, nhưng không ngờ rằng cha mẹ của Tiểu Niên và Tiểu Uyển chưa bao giờ nghi ngờ chúng nó.

Từ đầu đến cuối, thái độ Chu Tú Tú và Bùi Hi Bình muốn giải quyết vấn đề tới cùng, không hề có ý định làm dịu mọi chuyện.

Ánh mắt chị Dương mơ hồ, lo lắng nếu càng lớn chuyện thì sẽ bị đẩy ra ngoài. Nếu lúc đó Tiêu Kiến Tân không muốn giữ chị ta lại thì chị ta phải làm sao bây giờ?

Chị ta nghĩ đi nghĩ lại, nhưng không ngờ rằng vẻ mặt lo lắng của chị ta đã lọt vào mắt của Bùi Hi Bình và Chu Tú Tú.

Một lúc sau, cô giáo Trịnh đầm đìa mồ hôi chạy tới: “Tôi không tìm thấy xưởng trưởng Tiêu, bây giờ là giờ nghỉ trưa, ông ấy không ở nhà hay ở văn phòng, có thể ông ấy đã ra ngoài rồi.”

“Phải thế không?” Chu Tú Tú nhếch môi cười khẽ.

“Tôi biết ông ta ở đâu, phiền cô Trịnh quan sát bọn trẻ trong lớp học, hiệu trưởng và đồng chí công an mời đi cùng tôi.” Cô rời đi phía trước, suy nghĩ một hồi, cô lại dừng lại nhìn chị Dương.

“Cô cũng đi cùng đi.”

Chị Dương đuổi theo, đầu óc không ngừng quay cuồng.

Một nhóm người hùng hổ đi về phía khu nhà dành cho công nhân viên. Chỉ là Chu Tú Tú càng đi vào, mọi người càng thêm nghi hoặc.

Xưởng trưởng Tiêu không sống ở đây, tò mò không biết Chu Tú Tú sẽ làm gì.

Tuy nhiên, không đợi mọi người đặt câu hỏi, Chu Tú Tú đã dẫn đến nơi.

DTV

Cô đứng trước mặt mọi người gõ cửa ký túc xá đã bỏ trống từ lâu: “Xưởng trưởng Tiêu, mời ông ra ngoài.”

Trong phòng, Tiêu Kiến Tân đang ngủ ngon lành với Từ Lộ Lộ.

Nhưng lúc âm thanh lọt vào tai vẫn khiến ông ta rùng mình.

Thời tiết nóng nực, Tiêu Kiến Tân cởi áo sơ mi của mình ra, vai trần ngủ trưa, lúc này lại sốt ruột vội vàng mặc quần áo vào, nhanh chóng cài cúc áo.

Từ Lộ Lộ khẽ cau mày, dụi dụi mắt, sững sờ nói: “Anh Tiêu, sao vậy anh?”

Tiêu Kiến Tân sợ xanh cả mặt, ông ta đột ngột che miệng cô ta lại: “Đừng hé răng!”