Có người chỉ vào Tiểu Niên và Tiểu Uyển: “Hai đứa nhỏ này ăn trộm đồ.”
“Ăn trộm?” Công an hỏi: “Ăn trộm cái gì?”
“Tiền! Tất cả ví trong ngăn kéo đều bị mở ra và tất cả tiền đã biến mất.”
“Đúng vậy, vừa rồi chúng tôi lục soát người, trong túi không có cái gì. Tuy rằng bọn chúng còn nhỏ, nhưng cũng không ngốc, nhất định là đã chuyển tiền đi rồi."
Nghe những phụ huynh c.h.é.m đinh chặt sắt như vậy, Chu Tú Tú gần như giận sôi máu.
Cô bước tới và hỏi: “Ai cho phép các người tự ý lục soát hai đứa nhỏ nhà tôi?”
Bùi Hi Bình cũng cúi gằm mặt, trầm giọng nói: “Đồng chí, bọn họ lục soát người hai đứa nhỏ mà không có sự đồng ý của cha mẹ nó. Đồng chí nghĩ nên xử lý thế nào?”
Công an nghe vậy lập tức nghiêm nghị bước tới: “Các người là công an sao? Ai cho các người có quyền làm việc này? Nếu không có nhân chứng hay vật chứng mà chủ động lục soát người hai đứa nhỏ, nếu con của các người bị đối xử như vậy, các người có thể chịu nổi không?”
Một số phụ huynh nghe thế choáng váng.
Mặc dù công an là người chính trực, nhưng thường thì họ vẫn nghĩ cùng lắm cũng chỉ là một vụ án nhỏ mà thôi, cần gì phải quan trọng hóa vấn đề thế. Có hai đứa nhỏ choắt choắt, lục soát người nó một chút thì làm sao, lấy đâu ra nhiều chuyện để ý đến thế?
Bọn họ vừa rồi chỉ là xúc động nhất thời, trước mặt mọi người sờ túi của Tiểu Niên và Tiểu Uyển, xác nhận không có gì thì trong lòng họ càng không vui.
Bây giờ họ bị xem như là tấm gương tiêu biểu cho việc phê bình và giáo dục, trên đầu ập xuống bao nhiêu là câu hỏi, thoáng chốc mặt trắng bệch, rồi đỏ bừng xấu hổ không thôi.
Cha mẹ ở đây cũng không phải là nhân vật m.á.u mặt gì, nhưng họ tự cho mình là người có thể diện. Sau khi bị các đồng chí công an cảnh cáo bằng lời, họ không thể nén được nỗi nhục.
Cuối cùng, đồng chí công an hỏi Bùi Hi Bình: “Theo anh thì vấn đề này nên được xử lý như thế nào cho hợp lý?”
Bùi Hi Bình ngồi xổm xuống và xoa đầu Tiểu Niên và Tiểu Uyển.
“Hai con, vừa rồi có sợ không?” Anh nhẹ giọng hỏi.
Tiểu Niên lắc đầu và nói thay cho em gái của mình: “Mẹ nói rằng chỉ cần con không làm gì sai, thì không cần phải sợ.”
Bùi Hi Bình cong khóe môi, anh gật đầu: “Những người lớn đó đã trách nhầm các con, Tiểu Niên và Tiểu Uyển có thể tha thứ cho họ không?”
Một số phụ huynh lộ vẻ khó xử, lũ nhỏ giận dữ hất tay bọn họ ra và đứng sang một bên. Từ lâu đã nói Tiểu Niên và Tiểu Uyển không phải đứa nhỏ hư rồi, bọn họ không tin, bây giờ thì hay rồi, chỉ sợ đã làm tổn thương chính đứa nhỏ của mình!
“Không thể tha thứ.” Tiểu Niên nghiêm túc lắc đầu, ngẩng mặt lên và nhìn họ với đôi mắt trong veo.
Ban đầu họ chỉ muốn bảo vệ con mình nhưng không ngờ sự việc ngày càng lớn, không chỉ hiệu trưởng, công an mà ngay cả chính con của họ cũng đổ lỗi cho họ.
Này xem ra trong ngoài không phải là người rồi.
Trong chốc lát các bậc phụ huynh không biết xuống nước kiểu gì, ho khan vài câu nói vài câu linh tinh muốn đánh lừa sự tình.
Nhưng không ngờ Tiêu Uyển lên tiếng nói bằng một giọng rõ ràng: “Trừ khi họ xin lỗi!”
Tiểu Niên đồng tình: “Mẹ nói nếu con làm gì sai thì phải xin lỗi, ngay cả người lớn cũng không ngoại lệ.”
DTV
Đôi mắt đẹp đen trắng của bé, như có thể nhìn thấu tâm can của mọi người.
Không ai có thể nghĩ rằng một đứa trẻ dưới bốn tuổi lại có thể nói ra những lời như vậy, cho dù có thông minh đến đâu thì những lời này cũng không phải xuất phát từ bản năng.
Tiểu Niên đã học hỏi từ Chu Tú Tú.
Sự tức giận của Chu Tú Tú dần dần tan biến vì những gì Tiểu Niên nói.
Cô khẽ nhếch môi nhẹ nhõm nhìn hai đứa nhỏ.
Bọn nhỏ không còn là hai đứa nhỏ yếu ớt bị vu oan chỉ biết trốn trong góc, bây giờ chúng đã bắt đầu trưởng thành, mặc dù từng bước đi đều chậm rãi, nhưng chúng không còn là người dễ bị vu oan như những quả hồng mềm dễ bị người ta xoa tròn bóp dẹp.
Cô chợt có cảm giác của một người mẹ già đang theo dõi sự tiến bộ của các con mà lòng không khỏi xúc động.
“Xin lỗi cái gì? Chỉ là hiểu lầm nhỏ mà thôi, chưa kể là còn chưa chứng minh được bọn họ có lấy trộm hay không đâu.”
“Đúng vậy, hai đứa nhỏ này còn ra vẻ nghiêm túc như vậy, phải biết rằng hồi nhỏ người lớn nói một mà tôi không dám nói hai. Trẻ con thời nay đúng là vô học, ăn nói khoác lác với người lớn, chậc chậc...”
Vài phụ huynh đều miễn cưỡng cúi đầu, cười nhạo và châm chọc mỉa mai.
“Yên lặng!” Công an nghiêm nghị nói, quay đầu nhìn, cuối cùng vẫn dán chặt mắt vào khuôn mặt của hiệu trưởng Phương: “Bà là người phụ trách ở đây?”
“Ăn trộm?” Công an hỏi: “Ăn trộm cái gì?”
“Tiền! Tất cả ví trong ngăn kéo đều bị mở ra và tất cả tiền đã biến mất.”
“Đúng vậy, vừa rồi chúng tôi lục soát người, trong túi không có cái gì. Tuy rằng bọn chúng còn nhỏ, nhưng cũng không ngốc, nhất định là đã chuyển tiền đi rồi."
Nghe những phụ huynh c.h.é.m đinh chặt sắt như vậy, Chu Tú Tú gần như giận sôi máu.
Cô bước tới và hỏi: “Ai cho phép các người tự ý lục soát hai đứa nhỏ nhà tôi?”
Bùi Hi Bình cũng cúi gằm mặt, trầm giọng nói: “Đồng chí, bọn họ lục soát người hai đứa nhỏ mà không có sự đồng ý của cha mẹ nó. Đồng chí nghĩ nên xử lý thế nào?”
Công an nghe vậy lập tức nghiêm nghị bước tới: “Các người là công an sao? Ai cho các người có quyền làm việc này? Nếu không có nhân chứng hay vật chứng mà chủ động lục soát người hai đứa nhỏ, nếu con của các người bị đối xử như vậy, các người có thể chịu nổi không?”
Một số phụ huynh nghe thế choáng váng.
Mặc dù công an là người chính trực, nhưng thường thì họ vẫn nghĩ cùng lắm cũng chỉ là một vụ án nhỏ mà thôi, cần gì phải quan trọng hóa vấn đề thế. Có hai đứa nhỏ choắt choắt, lục soát người nó một chút thì làm sao, lấy đâu ra nhiều chuyện để ý đến thế?
Bọn họ vừa rồi chỉ là xúc động nhất thời, trước mặt mọi người sờ túi của Tiểu Niên và Tiểu Uyển, xác nhận không có gì thì trong lòng họ càng không vui.
Bây giờ họ bị xem như là tấm gương tiêu biểu cho việc phê bình và giáo dục, trên đầu ập xuống bao nhiêu là câu hỏi, thoáng chốc mặt trắng bệch, rồi đỏ bừng xấu hổ không thôi.
Cha mẹ ở đây cũng không phải là nhân vật m.á.u mặt gì, nhưng họ tự cho mình là người có thể diện. Sau khi bị các đồng chí công an cảnh cáo bằng lời, họ không thể nén được nỗi nhục.
Cuối cùng, đồng chí công an hỏi Bùi Hi Bình: “Theo anh thì vấn đề này nên được xử lý như thế nào cho hợp lý?”
Bùi Hi Bình ngồi xổm xuống và xoa đầu Tiểu Niên và Tiểu Uyển.
“Hai con, vừa rồi có sợ không?” Anh nhẹ giọng hỏi.
Tiểu Niên lắc đầu và nói thay cho em gái của mình: “Mẹ nói rằng chỉ cần con không làm gì sai, thì không cần phải sợ.”
Bùi Hi Bình cong khóe môi, anh gật đầu: “Những người lớn đó đã trách nhầm các con, Tiểu Niên và Tiểu Uyển có thể tha thứ cho họ không?”
Một số phụ huynh lộ vẻ khó xử, lũ nhỏ giận dữ hất tay bọn họ ra và đứng sang một bên. Từ lâu đã nói Tiểu Niên và Tiểu Uyển không phải đứa nhỏ hư rồi, bọn họ không tin, bây giờ thì hay rồi, chỉ sợ đã làm tổn thương chính đứa nhỏ của mình!
“Không thể tha thứ.” Tiểu Niên nghiêm túc lắc đầu, ngẩng mặt lên và nhìn họ với đôi mắt trong veo.
Ban đầu họ chỉ muốn bảo vệ con mình nhưng không ngờ sự việc ngày càng lớn, không chỉ hiệu trưởng, công an mà ngay cả chính con của họ cũng đổ lỗi cho họ.
Này xem ra trong ngoài không phải là người rồi.
Trong chốc lát các bậc phụ huynh không biết xuống nước kiểu gì, ho khan vài câu nói vài câu linh tinh muốn đánh lừa sự tình.
Nhưng không ngờ Tiêu Uyển lên tiếng nói bằng một giọng rõ ràng: “Trừ khi họ xin lỗi!”
Tiểu Niên đồng tình: “Mẹ nói nếu con làm gì sai thì phải xin lỗi, ngay cả người lớn cũng không ngoại lệ.”
DTV
Đôi mắt đẹp đen trắng của bé, như có thể nhìn thấu tâm can của mọi người.
Không ai có thể nghĩ rằng một đứa trẻ dưới bốn tuổi lại có thể nói ra những lời như vậy, cho dù có thông minh đến đâu thì những lời này cũng không phải xuất phát từ bản năng.
Tiểu Niên đã học hỏi từ Chu Tú Tú.
Sự tức giận của Chu Tú Tú dần dần tan biến vì những gì Tiểu Niên nói.
Cô khẽ nhếch môi nhẹ nhõm nhìn hai đứa nhỏ.
Bọn nhỏ không còn là hai đứa nhỏ yếu ớt bị vu oan chỉ biết trốn trong góc, bây giờ chúng đã bắt đầu trưởng thành, mặc dù từng bước đi đều chậm rãi, nhưng chúng không còn là người dễ bị vu oan như những quả hồng mềm dễ bị người ta xoa tròn bóp dẹp.
Cô chợt có cảm giác của một người mẹ già đang theo dõi sự tiến bộ của các con mà lòng không khỏi xúc động.
“Xin lỗi cái gì? Chỉ là hiểu lầm nhỏ mà thôi, chưa kể là còn chưa chứng minh được bọn họ có lấy trộm hay không đâu.”
“Đúng vậy, hai đứa nhỏ này còn ra vẻ nghiêm túc như vậy, phải biết rằng hồi nhỏ người lớn nói một mà tôi không dám nói hai. Trẻ con thời nay đúng là vô học, ăn nói khoác lác với người lớn, chậc chậc...”
Vài phụ huynh đều miễn cưỡng cúi đầu, cười nhạo và châm chọc mỉa mai.
“Yên lặng!” Công an nghiêm nghị nói, quay đầu nhìn, cuối cùng vẫn dán chặt mắt vào khuôn mặt của hiệu trưởng Phương: “Bà là người phụ trách ở đây?”