Thập Niên 70: Bá Chủ Mỹ Thực Nuôi Con Ký

Chương 203

“Bùi Tiểu Niên và Bùi Tiểu Uyển?” Chu Tú Tú giật mình, lập tức cao giọng.

“Chị Dương, có chuyện gì vậy?” Bùi Hi Bình bước tới chỗ chị Dương, dùng đôi mắt đen láy nhìn chị ta chăm chú.

Chị Dương nuốt nước bọt, vội vàng giải thích: “Đồ trong ngăn kéo lớp học không còn nữa, ngăn kéo đó thường là nơi để ví của giáo viên và mấy dì quét dọn.”

“Vậy thì làm thế nào chứng minh con tôi đã lấy trộm đồ?” Chu Tú Tú trừng mắt nhìn chị ta.

Đôi tay của chị Dương không biết nên đặt ở đâu, do dự hồi lâu, sau đó lớn tiếng nói: “Bọn nhỏ ở nhà trẻ rất ngoan, chúng tôi đều xem chúng nó lớn lên, sau này chỉ có Tiểu Niên và Tiểu Uyển đến. Hơn nữa cha mẹ chúng đều là những người tử tế và không dạy con cái của họ ăn trộm, vì vậy...”

Chu Tú Tú bình tĩnh nhìn chị ta chằm chằm.

Ngày thường chị Dương là người lương thiện, đối với bọn nhỏ cũng rất hiền lành tốt bụng, nhưng những lời đầy lại chứa đầy ác ý, vừa nhìn là biết đã có người khác sai bảo chị ta.

DTV

Ở đây nói chuyện vô ích với chị ta cũng chẳng có nghĩa lý gì, cô nói với Bùi Hi Bình: “Trước tiên chúng ta đi gặp con đã.”

Bùi Hi Bình nhìn công an xử lý vụ án, đối phương cũng đặt giấy bút xuống, kêu một công an khác: “Đi thôi.”

...

Vào buổi trưa khi Tiêu Tiểu Phượng từ trường trở về, cô ta nghe nói về vụ xảy ra ở nhà trẻ trong khu công nhân viên.

Cô ta kích động lôi một cái ghế ngồi trước mặt Vương Húc Phương: “Mẹ, hai đứa con hoang kia thật sự ăn trộm hả?”

Vương Húc Phương chế nhạo: “Có trộm hay không không phải là vấn đề, vấn đề là chỉ cần hai đứa nhỏ đó đội chiếc mũ này lên thì sau này chúng sẽ không cách nào ở lại đây được nữa. Không có cha mẹ nào muốn để con mình sinh hoạt học tập với mấy tên trộm.”

Trong lòng Tiêu Tiểu Phượng lập tức như có gương sáng, cô ta đưa tay vuốt nhẹ tóc quanh tai, trong mắt hiện lên ý cười sâu xa, như đang suy tư điều gì đó.

Vương Húc Phương mỉm cười và vuốt tóc con gái: “Bây giờ không phải lúc để nghĩ về những điều này, cũng chỉ là mấy thứ quê mùa mà thôi, mẹ và cha con có thể xử lý chúng.”

Tiêu Tiểu Phượng bật cười, nắm lấy cánh tay của mẹ: “Mẹ, sao lần này cha lại tốt như vậy chứ?”


“Cha con không thương con thì thương ai.” Vương Húc Phương gõ gõ chóp mũi cô ta.

“Việc quan trọng nhất bây giờ là phải trông chừng con trai hiệu trưởng thật tốt, chỉ cần hai người quan hệ đủ sâu, kết hôn càng sớm thì cha mẹ càng yên tâm.”

Tiêu Tiểu Phượng xấu hổ cúi đầu.

Cô ta cũng không ngờ mình mới vào trường nửa tháng thì đã có người yêu rồi. Đó là một giáo viên thể dục, thoạt nhìn cao lớn, dũng mãnh, tuy không sáng sủa như Bùi Hi Bình, nhưng hình tượng và khí chất giống anh, rất nam tính. Không biết là tình yêu sét đánh hay do sự thấu cảm, nhưng Tiêu Tiểu Phượng có ấn tượng rất tốt về anh ta.

Sau đó, thỉnh thoảng hai người có tiếp xúc, Tiêu Tiểu Phượng mới biết được anh ta thực ra là con trai của hiệu trưởng, lại càng kiên quyết kết thân với anh ta.

Cô ta nghe lời Vương Húc Phương, không để lộ ra tính khí kiêu ngạo, ngày thường cô ta dịu dàng như nước, nên từ từ quan hệ giữa hai người càng ngày càng tốt đẹp.

Dù bây giờ không phải là thời đại nghe theo lời mai mối của cha mẹ, mặc dù nam nữ được tự do yêu đương, cũng không cần phí thời gian theo một đối tượng đến ba năm năm. Theo suy nghĩ của Vương Húc Phương và Tiêu Kiến Tân, cô ta cũng nên kết hôn rồi.

Vương Húc Phương nhìn vẻ rạng rỡ của con gái, bà ta lại nghĩ tới mình và Tiêu Kiến Tân đã không còn ghẻ lạnh như xưa.

Cuộc sống càng ngày càng tốt, bà ta không khỏi hài lòng.

...

Trong khi Vương Húc Phương đang tràn đầy kỳ vọng về cuộc sống tốt đẹp hơn của bà ta, thì Từ Lộ Lộ tao nhã ngã vào lòng Tiêu Kiến Tân.

“Anh Tiêu, anh nghĩ Chu Tú Tú sẽ bỏ qua chuyện của chúng ta sao?” Lông mày cô ta nhíu chặt, vẻ mặt tràn đầy lo lắng, nhưng nhìn cô ta không ồn ào như Vương Húc Phương và cô ta còn yếu đuối động lòng người hơn.

“Yên tâm đi, anh đang cố gắng nghĩ cách để đuổi hai đứa nhỏ đó ra khỏi nhà trẻ. Cô ta và chồng cô ta đều là những người cứng rắn, bị ép đến mức này, đến đó anh lại đe dọa họ vài câu, bọn họ sẽ không dám l* m*ng nữa.” Tiêu Kiến Tân vòng tay qua gáy Từ Lộ Lộ, ngửi mùi thơm từ tóc cô ta.

“Chỉ là hai người nhà quê không có chống lưng mà muốn đấu với anh sao?”

Tư Lộ Lộ thở phào nhẹ nhõm, khi ngẩng mặt lên, trong mắt còn có chút sương mù nhàn nhạt, cô ta mím môi nhẹ giọng nói: “Anh là xưởng trưởng Tiêu, anh có tư cách và địa vị, nếu chuyện này làm ảnh hưởng đến anh, em sẽ hối tiếc hết cuộc đời này mất.”

“Lộ Lộ!” Tiêu Kiến Tân cảm động ôm lấy cô ta.