Thập Niên 70: Bá Chủ Mỹ Thực Nuôi Con Ký

Chương 200

“Xem biểu hiện của anh.” Chu Tú Tú nheo mắt, vươn cổ để chắc chắn Bùi Trung Hà đang cho hai đứa nhỏ ăn kẹo, sau đó cô nắm lấy khuỷu tay của Bùi Hi Bình và cười nghịch ngợm.

“Trung Hà bị anh lừa đến ngây ngẩn cả người, anh hai à, em không ngờ anh lại nói vậy luôn đó.”

Bùi Hi Bình cụp mắt nhìn cô, thấy khóe mắt cô đang cười, khóe môi anh cũng bất giác cong lên.

Cả hai cùng nhau bước ra khỏi nhà và nắm tay nhau vào bếp nấu ăn.

Thấy hai người bận rộn, Bùi Trung Hà ngoắc ngón tay, Tiểu Niên và Tiểu Uyển lập tức bước tới.

“Nói cho cô biết, tình cảm cha mẹ cháu có tốt không?”

Tiểu Uyển nghiêng đầu: “Cô ơi, tình cảm là gì ạ?”

Bùi Trung Hà: “…”

Vậy mà cô ấy lại hỏi hai đứa nhỏ những câu hỏi sâu sắc như này.

“Cháu biết.” Đột nhiên, Tiểu Niên rối rắm nói: “Cha mẹ hay nắm tay nhau dưới gầm bàn khi ăn.”

Mắt Bùi Trung Hà sáng lên: “Tiểu Niên thật thông minh, cô sẽ thưởng cho cháu một viên sô cô la nữa.”

Bùi Trung Hà mở gói sô cô la và nhét vào miệng Tiểu Niên, khi cô ấy quay đầu lại, ánh mắt của Tiểu Uyển cũng rất mong chờ. Cô ấy chỉ có thể mở một cái khác, dịu dàng đút cô bé ăn.

Đúng lúc này, Chu Tú Tú từ trong phòng bếp đi ra: “Gần giờ ăn cơm rồi, cho bọn nhỏ ăn ít đồ ăn vặt thôi.”

Bùi Trung Hà lập tức giàn trận đón địch, hai cục cưng cũng ngồi thẳng dậy, ba người giống như bị bắt quả tang, trong phòng vang lên tiếng cười nói vui vẻ.

Bùi Trung Hà không thể nhịn được cười.

Nhà của họ đã lâu không có náo nhiệt như vậy rồi.

Cô ấy nghi ngờ quan hệ anh hai và chị dâu không tốt đúng là ngốc hết chỗ nói, với tính tình của anh hai, nếu không chân thành với chị dâu thì làm gì có việc nhân nhượng như vậy.

...

DTV

Sau khi Bùi Trung Hà rời đi, Bùi Hi Bình thu dọn bát đĩa và vào bếp rửa bát.

Chu Tú Tú cũng đi theo, vẻ mặt do dự muốn nói.

“Muốn hỏi chuyện của thanh niên trí thức Trần sao?” Bùi Hi Bình cười nói.

“Anh sớm biết rồi hả?” Vừa rồi anh không ngạc nhiên khi nghe những gì Bùi Trung Hà nói, Chu Tú Tú cũng đã đoán được rồi.

Đồ ăn Chu Tú Tú nấu rất ngon, trên đĩa không dư lại chút đồ thừa nào, Bùi Hi Bình dội nước rồi bình tĩnh nói: “Cô ta cho người mang tin cho anh, hy vọng anh có thể đi gặp cô ta, nhưng anh nghĩ không cần thiết.”

“Về những gì đã xảy ra trong quá khứ, anh không tò mò chút nào sao?”

Trí nhớ của Bùi Hi Bình đang dần hồi phục, nhưng nó cũng chỉ là một mảnh vụn. Qua những lần nói chuyện thẳng thắn và chân thành giữa hai người mấy ngày nay, Chu Tú Tú đã đoán được ý định của anh, nên cô không để ý đến việc Trần Thục Nhã đòi gặp riêng anh.

Bây giờ Trần Thục Nhã g.i.ế.c người, cô ta sẽ bị pháp luật trừng trị, Chu Tú Tú chỉ lo nếu bỏ lỡ cơ hội này, một số bí mật sẽ tan thành mây khói.

“Anh không muốn biết.” Bùi Hi Bình cũng không nghĩ ngợi gì quá lâu, chỉ quay đầu lại dịu dàng nói.

“Quá khứ không quan trọng, ít nhất cho đến nay, anh nghĩ đến nó cũng chẳng thoái mái gì. Tú Tú, anh chỉ muốn nhìn về phía trước, cùng với em, với những đứa nhỏ.”

Những ngày này, anh thỉnh thoảng nghĩ về những ký ức lúc nhỏ và vài chi tiết về những ngày đầu anh kết hôn. Dù là chuyện gì đi chăng nữa thì nó cũng không bao giờ khiến tâm trạng anh d.a.o động mà ngược lại khiến anh dần trở nên bực bội.

Chỉ khi ở bên Chu Tú Tú và những đứa nhỏ, lòng anh mới có thể bình yên.

Nhà có lẽ là bến cảng ấm áp nhất, không cần biết ký ức có được khôi phục hay không, dù ở thân phận nào đi nữa thì anh vẫn bầu bạn với cô, tóm lại anh có thể chắc chắn rằng hai người sẽ không xa nhau.

Đây là tư tưởng được hình thành sau khi anh mở miệng bày tỏ tình yêu của mình với cô.

Chỉ cần anh quyết tâm thì sẽ không d.a.o động.

“Vậy em đi.” Chu Tú Tú cười: “Em muốn gặp cô ta.”



Trần Thục Nhã đến cả mơ cũng chưa từng nghĩ bản thân đã g.i.ế.c người.

Lúc này cô ta mới nhìn đôi tay và nhớ lại cảnh tượng xảy ra mấy ngày trước.

Vào ngày hôm đó, các đồng chí công an từ đồn công an thị trấn đến và nói họ đã giam giữ Đổng Hòa Bình.

Họ đã giải thích rất nhiều, nhưng Trần Thục Nhã vẫn không thể hiểu được, chỉ biết dù Đổng Hòa Bình có đánh đập và mắng mỏ cô ta, thì số tiền kiếm được ngày đó vẫn khiến anh ta nếm mùi ngọt ngào và anh ta quyết định lên thị trấn một lần nữa.

Lần này Đổng Hòa Bình không đi chợ đen nữa, trên tay cầm một chiếc sọt được phủ một lớp vải bẩn, hễ thấy người qua lại là anh ta dừng lại, lén lút mở tấm vải ra.