Bùi Trung Hà uống một ngụm nước, xúc động nói: “Trần Thục Nhã này thật chẳng biết ra làm sao, còn trẻ học không lo học cái tốt đã chạy đi dụ dỗ chồng người ta. Dĩ nhiên Đổng Hòa Bình cũng không phải loại tốt lành gì.”
“Một trong hai người, người thì cho rằng người phụ nữ không nghiêm túc, người còn lại thì cho rằng người đàn ông không có tiền đồ. Có thể làm việc cùng nhau lâu như vậy cũng là một loại tra tấn đối với họ.”
“Sau đó cô ta đã g.i.ế.c Đổng Hòa Bình?” Chu Tú Tú chưa hết kinh ngạc.
“Làm sao có thể! Đàn ông và phụ nữ có sức mạnh khác nhau. Bị Đổng Hòa Bình đánh lâu như thế này, cô ta thậm chí còn không có sức để đánh trả.” Bùi Trung Hà lắc đầu, dừng lại một chút và thấp giọng nói một cách bí ẩn.
“Chị đoán xem đó là ai?”
DTV
Đổng Hòa Bình và Trần Thục Nhã từ lâu đã không chịu nổi nhau rồi.
Cả thôn Thứu Sơn nghe thấy tiếng cãi vã của họ cả ngày lẫn đêm và tiếng khóc của Trần Thục Nhã sau khi bị đánh. Chủ nhiệm Liên đoàn phụ nữ đến cửa nhiều lần, cố gắng điều chỉnh tốt cho hai cặp vợ chồng, nhưng chân trước họ vừa đi, chân sau hai vợ chồng lại đâu vào đấy.
Dân làng không kiềm chế được nên coi họ làm tâm điểm bàn tán, cười nhạo hai người họ tự hành hạ bản thân.
Nhưng ai ngờ được ít lâu sau thì tin tức nhà họ có người mất lọt ra.
Không ai khác, đó là mẹ của Đổng Hòa Bình, Ngô Đại Muội.
Bùi Trung Hà đưa đến tin tức này, cũng chỉ nhàn rỗi không có gì làm bèn tới huyên thuyên đôi câu thôi, chờ chị dâu em chồng nói đủ rồi, cô ấy tự nhiên chuyển chủ đề.
Cô đứng dậy nhìn quanh toàn bộ căn nhà: “Anh hai, chị dâu, hai người sống trên thị trấn chen chúc trong căn phòng nhỏ như thế này hả?”
Đây là ký túc xá trước đây Chu Tú Tú sống cùng bọn mấy đứa nhỏ.
Dù sao thì sau khi Bùi Hi Bình hoàn thành xong thủ tục chuyển nhượng là có thể rời khỏi đây rồi, hai người cũng không yêu cầu một căn nhà lớn hơn làm gì, chỉ cần để sống tạm mấy ngày.
Sau khi về đây, Chu Tú Tú mới bắt đầu quen với hương vị này, nhưng cô cảm thấy bốn người một nhà không chật chội chút nào, ngược lại còn cảm thấy ấm áp.
Bùi Trung Hà vui vẻ vào buồng trong.
Không chỉ tư tưởng của chị dâu hoàn toàn khác so với trước đây, mà sở thích của cô dường như cũng đã thay đổi. Trước đây, cô thích màu sắc sặc sỡ, muốn bấy nhiêu khách lối có bấy nhiêu, đặc biệt là khi mới gả vào nhà họ Bùi, chỉ sợ người ta không biết cô vừa thoát ra khỏi ngôi nhà nghèo khổ của mẹ cô.
Nhưng bây giờ cô giữ nhà cửa mát mẻ và sạch sẽ, một số vật dụng nhỏ cô mua rất trang nhã, trông không khác gì một phần tử trí thức.
“Chị dâu, em thấy chị thực sự thay đổi rồi.” Bùi Trung Hà quay đầu cười.
Chu Tú Tú mím môi cười: “Không tốt sao?”
“Tốt chứ! Nếu không phải chị ngày càng tốt hơn thì mối quan hệ của hai người đã không như bây giờ. Hai đứa nhỏ suốt ngày đi theo hai người, không cần ăn kẹo cũng đủ ngọt ngào rồi.” Bùi Trung Hà nói, đôi mắt vô tình dừng lại ở mép giường gần cửa sổ.
Cô ấy giật mình chạy tới kêu lên: “Anh hai, sao anh lại ngủ ở đây?”
“Trung Hà…” Chu Tú Tú muốn ngăn cản cô ấy, nhưng đã quá muộn, không khỏi than ôi vỗ trán. Ở nơi này khác hoàn toàn với đời sau, đời sau sau khi người nhà chuyển đến nhà mới, khách khứa đến thăm thì không được vào phòng ngủ khi chưa được sự cho phép của chủ nhà. Chu Tú Tú nghĩ Bùi Trung Hà sẽ không xông vào một cách tùy tiện như thế, buổi sáng tỉnh dậy cô quá lười dọn dẹp chăn đệm, giờ thì hay rồi, bí mật của họ bị phát hiện rồi còn đâu.
Chu Tú Tú ngượng ngùng xấu hổ, Bùi Trung Hà không ngừng lảm nhảm ở bên đó. Đơn giản là cô ấy nghĩ quan hệ giữa anh hai và chị dâu đã tốt lên rất nhiều, nhưng cô ấy không ngờ bọn họ lại chỉ giả vờ như vậy.
Bùi Trung Hà rất thất vọng, nhưng lời nói của cô ấy không có ác ý, chỉ là cô ấy lo lắng cho mối quan hệ giữa hai người. Chu Tú Tú không biết nên cười hay nên khóc, không ngừng cố gắng tìm cách nói rõ cho cô ấy.
“Trung Hà.” Bùi Hi Bình cười ngắt lời cô: “Em nghĩ đi đâu vậy? Hai ngày nay bọn nhỏ nó nháo, ồn ào vô cớ, bốn người chen chúc nhau rất chật chội, nên anh xuống dưới đất ngủ. Chị dâu em còn chả đồng ý đâu, còn lo anh bị cảm đấy.”
“Thật sao?” Bùi Trung Hà nhìn anh hai rồi nhìn chị dâu.
Bùi Hi Bình cong ngón tay gõ vào trán cô ấy: “Không thế thì em nghĩ thế nào?”
Lúc này Bùi Trung Hà mới thở phào nhẹ nhõm, bên ngoài Tiểu Niên và Tiểu Uyển láo nháo gọi cô của nó nên cô ấy mới vội vàng đi ra.
Nhìn bóng lưng của cô ấy, Chu Tú Tú thầm thì nói: “Anh nói xem em ấy tin không?”
Trong mắt Bùi Hi Bình hiện nét cười, ý tứ rõ ràng: “Nếu lần sau xảy ra chuyện này, anh sẽ không tin đâu. Vậy đồng chí Chu, khi nào thì đồng chí cho anh ngủ với bọn nhỏ đây?”