Thập Niên 70: Bá Chủ Mỹ Thực Nuôi Con Ký

Chương 201

“Chỉ cần cô đi rồi, thì không cần phải nuôi những đứa trẻ phiền phức, không cần phải kéo chúng lên từ đống nước tiểu bẩn thỉu. Không có mấy bà chị em chồng xảo trá cay nghiệt, không ai có thể bắt nạt được cô, càng không có bà mẹ chồng khó tính. Nếu không, chỉ cần đối phó qua loa với bà ta thì cô cũng chịu đủ.” Trần Thục Nhã càng nói càng kích động, hai tay bị còng ấn vào bàn, cơ thể bất giác nghiêng về phía trước.

Chu Tú Tú lạnh lùng nhìn cô ta.

Thời đại này không tốt một chút nào. Không có TV và điện thoại di động, không có cơm hộp, ngoài việc đi xe buýt thì còn phải đi bộ, ngay cả xe đạp cũng là hàng xa xỉ. Ngày hè nóng nực, cô nhớ điều hòa của đời sau, mùa đông đến lại nhớ tới các thiết bị sưởi ấm.

Cô đã có vô số lần tồi tệ đến suy sụp, mong rằng ông trời sẽ mở mắt và đưa cô trở về nơi ban đầu.

Nhưng bây giờ khi nghe Trần Thục Nhã mở miệng nói như thế, cô lại không hề thấy d.a.o động.

Chu Tú Tú chế nhạo và bình tĩnh nhìn cô ta cho đến khi cô ta nhận ra điều gì đó kỳ quái.

“Cô đang cười cái gì?” Trần Thục Nhã thận trọng hỏi.

“Bọn nhỏ rất ngoan, hoạt bát, dễ thương và mang lại cho tôi rất nhiều hạnh phúc. Chị cả và Trung Hà đều có những khuyết điểm riêng, nhưng họ không bắt nạt tôi, chúng tôi sống hòa thuận với nhau. Về phần Trương Liên Hoa…” Chu Tú Tú nói thấp giọng.

“Hi Bình và tôi sẽ không quan tâm đến bà ta.”

Cả người Trần Thục Nhã choáng váng, toàn thân cô ta như bị mấy đường sấm sét đánh trúng.

Chu Tú Tú dựa vào cái gì mà lại nói điều này với giọng điệu tự nhiên như thế?

“Chúng tôi đã có giấy đăng ký kết hôn, chúng tôi là một cặp vợ chồng hợp pháp và tôi đã là mẹ của những đứa nhỏ.” Chu Tú Tú lạnh lùng nhìn cô ta.

“Vì vậy, chúng tôi sẽ tuyệt đối… không bao giờ cho phép cô chạm đến một cọng lông của bọn nhỏ.”

Đã nói tới đây rồi thì cũng không còn chuyện gì có thể nói với cô ta nữa.

Khi cô xoay người rời đi, Chu Tú Tú bình tĩnh nói: “Đừng có lúc nào cũng chỉ biết than thân trách phận, cho đến nay thanh niên trí thức Trần và cha mẹ cô ấy là nạn nhân lớn nhất trong chuyện này, tôi hy vọng cô có thể sám hối dưới chín suối.”

Trần Thục Nhã nhìn bóng lưng của Chu Tú Tú với vẻ không tin nỗi, cô ta hét lên: “Tôi sẽ không chết! Tôi sẽ không...”

Nhưng cô ta cũng chỉ đang gắng kéo dài hơi tàn này mà thôi.

Tuy Ngô Đại Muội đã già nhưng bà ta là người sống, cô ta đã tự tay g.i.ế.c người, pháp luật sẽ không lưu tình mà trừng phạt cô ta.

Ăn s.ú.n.g là điều không thể tránh khỏi.

Đi ra khỏi nơi đó, Chu Tú Tú vẫn im lặng.

Mãi đến khi Bùi Hi Bình đi đến bên cạnh cô, cô mới ngẩng mặt lên: “Vừa rồi anh có nghe thấy lời em nói không?”

Bùi Hi Bình gật đầu và nắm tay cô: “Ừ, anh lo rằng cô ta sẽ làm em bị thương.”

DTV

Chu Tú Tú bật cười.

Anh chính là người như vậy, cho dù cô luôn miệng nói rằng mình không sao, chỉ cần có một chút cơ hội khiến cô gặp nguy hiểm, anh nhất định sẽ xuất hiện và âm thầm bảo vệ cô.

“Em chỉ cảm thấy Trần Thục Nhã thật sự quá đáng thương, một con người tốt như vậy…” Chu Tú Tú cụp mắt xuống.

“Có lẽ cô ấy đã sống tốt ở một thế giới khác.” Bùi Hi Bình xoa đầu cô: “Có lẽ cô ấy đã đến nơi mà em từng sống, như em nói đó, đó gọi là… gọi là thế giới gì nhỉ?”

“Thế giới song song!” Chu Tú Tú mỉm cười.

Ý cười trong mắt hai người trở nên ấm áp.

Khi họ tay trong tay bước qua vài văn phòng thụ lý vụ án, không ít người nhìn họ chằm chằm và gật đầu tỏ ý.

Chu Tú Tú thấy lạ: “Đúng rồi, em nghe nói đồn cảnh sát rất nghiêm ngặt, phải tuân theo quy định. Rốt cuộc là anh quen với lãnh đạo nào thế? Vừa rồi sao em lại có thể một mình vào nói chuyện với cô ta được, mà anh vẫn có thể đứng ở chỗ không xa trông coi?”

“À đúng rồi, anh chưa có cơ hội nói. Tú Tú, anh có chuyện muốn nói với em.”

Bùi Hi Bình nói với giọng điệu tự nhiên, nhưng vào đúng lúc này, họ đột nhiên nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc.

Điều kỳ quái chính là những gì người đàn ông đó nói.

“Đúng, đó là nhà máy sản xuất thịt. Chúng tôi không ngờ một đứa nhỏ như vậy lại trộm đồ, thật kỳ quái.”

“Anh nói xem giờ đã biết trộm vặt, lớn lên có thể sẽ làm ra chuyện có hại cho xã hội!”

“Xưởng trưởng của chúng tôi yêu cầu tôi báo cáo vụ việc, phiền các người nhanh chóng đi cùng tôi một chuyến.”

Chu Tú Tú khó hiểu bước lên trước: “Chị Dương, là ai lấy trộm đồ vậy?”

Chị Dương dọn dẹp vệ sinh ở nhà giữ trẻ giật mình, hai mắt đột nhiên mở to.

Nhân viên an ninh công cộng nhìn Bùi Hi Bình với giọng điệu nghi ngờ: “Cô ấy nói có hai đứa nhỏ đã ăn trộm đồ, một đứa tên là Bùi Tiểu Niên và đứa còn lại tên là Bùi Tiểu Uyển, còn… chưa được bốn tuổi?”