Bùi Hi Bình đã mất kiên nhẫn: “Cô còn nói gì nữa không?”
Vài ký ức ở cái thôn này khuấy động khiến anh khó chịu, anh không muốn ở lại đây. Hơn nữa, đôi mắt của đồng chí nữ trước mặt anh đảo liên tục, rất bất thường, Bùi Hi Bình không muốn tiếp xúc quá nhiều với cô ta.
Trước sự thúc giục của anh, khuôn mặt Trần Thục Nhã lộ vẻ mất mát, như thể cô ta đang bị tổn thương lắm.
Ngày hè ở thôn nhiều muỗi, Chu Tú Tú lại đang mặc váy, anh lo lắng cô sẽ bị cắn khắp chân nên cầm tay Tiểu Niên và Tiểu Uyển chuẩn bị rời đi.
“Tôi chỉ muốn nhắc nhở anh đừng để bị vợ anh lừa.” Nhìn thấy Bùi Hi Bình sắp đi qua, Trần Thục Nhã vội vàng lên tiếng.
Thấy bước chân anh dừng lại, ánh mắt cô ta có chút tàn nhẫn: “Nghe người trong thôn nói mặc dù anh vẫn còn sống, nhưng anh đã bị mất trí nhớ.”
“Thật ra, trước đây quan hệ của anh với vợ không được tốt. Cô ta không có văn hóa, anh nói chuyện với cô ta rất tốn sức. Anh bận việc trong quân đội, yêu cầu công việc phải bảo mật, cũng thường không thích về nhà, nhưng chỉ cần anh về là vợ anh sẽ lục tung đồ đạc và hỏi cụ thể nhiều thứ về công việc của anh. Hai người đã vì lý do này cãi nhau rất nhiều lần, dần dần anh không muốn về nhà nữa.
“Vợ của anh không chịu được cảnh cô đơn nên bắt đầu cặp kè với mấy tên đàn ông lưu manh ở trong thôn. Cũng vì cô ta xinh đẹp, ưa nhìn nên được mấy ông đó tranh giành tình cảm. Nhưng cô ta chẳng có được đồng bạc nào từ họ, bọn họ chỉ giúp cô ta làm công việc đồng áng và để cô ta giảm bớt chút sức lực.”
“Không phải cô ta chưa nghĩ đến chuyện tái hôn, nhưng hai đứa nhỏ của chồng trước rõ ràng là một gánh nặng. Mấy thanh niên có điều kiện tốt thì không nỡ nuôi con của người khác, mẹ anh cũng không đành lòng để cô ta làm mất thể diện nhà họ Bùi. Vì vậy, cô ta muốn tìm mọi cách, chỉ cần g.i.ế.c hai đứa trẻ…” Trần Thục Nhã nghiến răng nghiến lợi nói, nhìn thấy Bùi Hi Bình quay đầu lại, vẻ mặt cô ta đột nhiên trở nên xấu hổ, giọng điệu của cô ấy trở nên nhỏ nhẹ.
“Cô ta đánh và mắng hai đứa nhỏ, cố tình phớt lờ chúng nó, còn lừa chúng đến đào rau dại ở trên ngọn núi cao. Bởi vì chỉ cần rơi xuống núi là hết chuyện...”
Khi cô ta vừa nói lời này, Bùi Hi Bình đã ngồi xổm xuống và bịt chặt lỗ tai của hai đứa nhỏ: “Cô nói đủ chưa?”
Khuôn mặt anh nén giận, khóe miệng mím chặt, trong mắt hiện lên vẻ lạnh lùng.
Hơi lạnh tỏa ra quanh thân Bùi Hi Bình khiến Trần Thục Nhã chợt im bặt, cô ta hít một hơi thật sâu, không dám nói thêm một lời.
Sau đó anh đứng dậy và từng bước tiến lại gần cô ta.
Đôi mắt cô ta âm u lạnh lẽo, cho dù lúc này cô ta có cố gắng giả vờ bình thản thì tính tình của cô ta cũng không thể lừa được anh.
Anh không biết người trước mặt là ai, nhưng ánh mắt cô ta như biết nói, lời nói đầy hằn học và ác ý mà cô ta vẫn tỏ vẻ vô tội.
Đạo đức giả quá đấy.
Nhưng kỳ lạ thay, người trước mặt khiến anh vô cùng căm ghét này lại có thể đánh thức kí ức không mấy vui trong quá khứ của anh.
Bùi Hi Bình nhìn thẳng vào cô ta, chỉ để tìm lại những mảnh ký ức trong tâm trí.
Không có cảm giác đầu đau như muốn nứt, một số hình ảnh cứ thế dâng lên trong lòng, cô đọng từ những mảnh vụn nhưng không trở nên hoàn chỉnh.
“Cha, chúng con muốn tìm mẹ.” Đột nhiên, bọn nhỏ đồng loạt cắt ngang dòng suy nghĩ của anh.
Tiểu Niên và Tiểu Uyển không muốn nghe người lạ này nói những điều kỳ lạ nữa, gần như ngay khi nói xong, chúng nó lập tức chạy như bay về phía Chu Tú Tú.
Lối vào thôn không có đèn, nhưng ánh trăng sáng ngời vẫn làm nổi bật dáng người của Chu Tú Tú.
Hai tay cô đan ở sau lưng, khi thì cúi đầu đi qua đi lại, khi thì nhìn vào khoảng không, nhưng cô không hề nhìn về phía họ.
Dáng vẻ mảnh mai của cô trông yếu ớt là vậy, nhưng sau khi thấy hai đứa nhỏ bay vào vòng tay của cô, cả người cô lại tràn đầy sức lực.
Cô hơi cúi xuống, cũng không biết nói cái gì, đôi mắt cong cong, ánh mắt sáng ngời đầy ấm áp.
Khi hai đứa trẻ ở với cô thì ríu rít không ngừng, không biết chúng đang nói chuyện gì thú vị, cả ba cùng cười vui vẻ. Nhìn thấy cảnh tượng ấm áp này, ánh mắt Bùi Hi Bình dần trở nên dịu dàng.
Trần Thục Nhã không thể tin rằng cô có thể nhìn thấy tình yêu mãnh liệt trong mắt anh, sốc đến ngây người. Cho dù cô ta có nói gì đi chăng nữa, Bùi Hi Bình cũng sẽ chẳng trách Chu Tú Tú một lời?
“Tôi…”
“Không cần phải nói nữa.” Bùi Hi Bình nhẹ ngắt lời cô ta: “Tú Tú mà tôi biết không như những gì cô nói.”
DTV
Vài ký ức ở cái thôn này khuấy động khiến anh khó chịu, anh không muốn ở lại đây. Hơn nữa, đôi mắt của đồng chí nữ trước mặt anh đảo liên tục, rất bất thường, Bùi Hi Bình không muốn tiếp xúc quá nhiều với cô ta.
Trước sự thúc giục của anh, khuôn mặt Trần Thục Nhã lộ vẻ mất mát, như thể cô ta đang bị tổn thương lắm.
Ngày hè ở thôn nhiều muỗi, Chu Tú Tú lại đang mặc váy, anh lo lắng cô sẽ bị cắn khắp chân nên cầm tay Tiểu Niên và Tiểu Uyển chuẩn bị rời đi.
“Tôi chỉ muốn nhắc nhở anh đừng để bị vợ anh lừa.” Nhìn thấy Bùi Hi Bình sắp đi qua, Trần Thục Nhã vội vàng lên tiếng.
Thấy bước chân anh dừng lại, ánh mắt cô ta có chút tàn nhẫn: “Nghe người trong thôn nói mặc dù anh vẫn còn sống, nhưng anh đã bị mất trí nhớ.”
“Thật ra, trước đây quan hệ của anh với vợ không được tốt. Cô ta không có văn hóa, anh nói chuyện với cô ta rất tốn sức. Anh bận việc trong quân đội, yêu cầu công việc phải bảo mật, cũng thường không thích về nhà, nhưng chỉ cần anh về là vợ anh sẽ lục tung đồ đạc và hỏi cụ thể nhiều thứ về công việc của anh. Hai người đã vì lý do này cãi nhau rất nhiều lần, dần dần anh không muốn về nhà nữa.
“Vợ của anh không chịu được cảnh cô đơn nên bắt đầu cặp kè với mấy tên đàn ông lưu manh ở trong thôn. Cũng vì cô ta xinh đẹp, ưa nhìn nên được mấy ông đó tranh giành tình cảm. Nhưng cô ta chẳng có được đồng bạc nào từ họ, bọn họ chỉ giúp cô ta làm công việc đồng áng và để cô ta giảm bớt chút sức lực.”
“Không phải cô ta chưa nghĩ đến chuyện tái hôn, nhưng hai đứa nhỏ của chồng trước rõ ràng là một gánh nặng. Mấy thanh niên có điều kiện tốt thì không nỡ nuôi con của người khác, mẹ anh cũng không đành lòng để cô ta làm mất thể diện nhà họ Bùi. Vì vậy, cô ta muốn tìm mọi cách, chỉ cần g.i.ế.c hai đứa trẻ…” Trần Thục Nhã nghiến răng nghiến lợi nói, nhìn thấy Bùi Hi Bình quay đầu lại, vẻ mặt cô ta đột nhiên trở nên xấu hổ, giọng điệu của cô ấy trở nên nhỏ nhẹ.
“Cô ta đánh và mắng hai đứa nhỏ, cố tình phớt lờ chúng nó, còn lừa chúng đến đào rau dại ở trên ngọn núi cao. Bởi vì chỉ cần rơi xuống núi là hết chuyện...”
Khi cô ta vừa nói lời này, Bùi Hi Bình đã ngồi xổm xuống và bịt chặt lỗ tai của hai đứa nhỏ: “Cô nói đủ chưa?”
Khuôn mặt anh nén giận, khóe miệng mím chặt, trong mắt hiện lên vẻ lạnh lùng.
Hơi lạnh tỏa ra quanh thân Bùi Hi Bình khiến Trần Thục Nhã chợt im bặt, cô ta hít một hơi thật sâu, không dám nói thêm một lời.
Sau đó anh đứng dậy và từng bước tiến lại gần cô ta.
Đôi mắt cô ta âm u lạnh lẽo, cho dù lúc này cô ta có cố gắng giả vờ bình thản thì tính tình của cô ta cũng không thể lừa được anh.
Anh không biết người trước mặt là ai, nhưng ánh mắt cô ta như biết nói, lời nói đầy hằn học và ác ý mà cô ta vẫn tỏ vẻ vô tội.
Đạo đức giả quá đấy.
Nhưng kỳ lạ thay, người trước mặt khiến anh vô cùng căm ghét này lại có thể đánh thức kí ức không mấy vui trong quá khứ của anh.
Bùi Hi Bình nhìn thẳng vào cô ta, chỉ để tìm lại những mảnh ký ức trong tâm trí.
Không có cảm giác đầu đau như muốn nứt, một số hình ảnh cứ thế dâng lên trong lòng, cô đọng từ những mảnh vụn nhưng không trở nên hoàn chỉnh.
“Cha, chúng con muốn tìm mẹ.” Đột nhiên, bọn nhỏ đồng loạt cắt ngang dòng suy nghĩ của anh.
Tiểu Niên và Tiểu Uyển không muốn nghe người lạ này nói những điều kỳ lạ nữa, gần như ngay khi nói xong, chúng nó lập tức chạy như bay về phía Chu Tú Tú.
Lối vào thôn không có đèn, nhưng ánh trăng sáng ngời vẫn làm nổi bật dáng người của Chu Tú Tú.
Hai tay cô đan ở sau lưng, khi thì cúi đầu đi qua đi lại, khi thì nhìn vào khoảng không, nhưng cô không hề nhìn về phía họ.
Dáng vẻ mảnh mai của cô trông yếu ớt là vậy, nhưng sau khi thấy hai đứa nhỏ bay vào vòng tay của cô, cả người cô lại tràn đầy sức lực.
Cô hơi cúi xuống, cũng không biết nói cái gì, đôi mắt cong cong, ánh mắt sáng ngời đầy ấm áp.
Khi hai đứa trẻ ở với cô thì ríu rít không ngừng, không biết chúng đang nói chuyện gì thú vị, cả ba cùng cười vui vẻ. Nhìn thấy cảnh tượng ấm áp này, ánh mắt Bùi Hi Bình dần trở nên dịu dàng.
Trần Thục Nhã không thể tin rằng cô có thể nhìn thấy tình yêu mãnh liệt trong mắt anh, sốc đến ngây người. Cho dù cô ta có nói gì đi chăng nữa, Bùi Hi Bình cũng sẽ chẳng trách Chu Tú Tú một lời?
“Tôi…”
“Không cần phải nói nữa.” Bùi Hi Bình nhẹ ngắt lời cô ta: “Tú Tú mà tôi biết không như những gì cô nói.”
DTV