Thập Niên 70: Bá Chủ Mỹ Thực Nuôi Con Ký

Chương 195

Nước mắt của Trần Thục Nhã chảy ướt hàng mi, cô ta khóc rất đáng thương, trong mắt chỉ toàn là bất lực.

Cô ta chạy về phía trước, chăm chú nhìn Bùi Hi Bình và nhẹ giọng gọi: “Hi Bình…”

Giọng nói chan chứa tình cảm, khẩn trương khiến cho trái tim Chu Tú Tú thắt lại.

Cô do dự một lúc: “Em đến đó đợi anh.”

“Mẹ, con cũng đi.” Tiểu Niên nói ngay lập tức.

Tiểu Uyển cũng nói nhỏ: “Mẹ, Tiểu Uyển cũng đi.”

Chu Tú Tú ngồi xổm xuống, nở nụ cười: “Các con ở lại với cha.”

Nói rồi cô quay người chầm chậm bước ra khỏi thôn.

Hôm nay tới thôn Thứu Sơn, cô đã đoán được rằng mình sẽ gặp được nguyên chủ. Có một số vấn đề sớm muộn cũng phải được giải quyết, nếu cứ kéo dài, nó sẽ chỉ làm tổn thương tất cả mọi người mà thôi.

Chu Tú Tú chẳng vĩ đại đến thế, cô chưa bao giờ nghĩ đến tình hình hiện tại của nguyên chủ, xét cho cùng, từ khi người này xuyên qua thân thể người khác, cái nết tự mãn khắp nơi đó cũng cho thấy sau khi nguyên chủ rời đi, cô ta chẳng có chút tình cảm gì dành cho hai đứa trẻ và Bùi Hi Bình.

DTV

Điều Chu Tú Tú quan tâm là sự lựa chọn của Bùi Hi Bình.

Dù gì thì Trần Thục nhã cũng là mẹ của những đứa nhỏ, nếu anh ấy muốn sống tốt với chúng thì cô chỉ là người ngoài cuộc.

Đau dài không bằng đau ngắn, chi bằng hãy cho họ một cơ hội.

Lúc này không khí trong lành mát mẻ, các chú thím ở cổng thôn đang hóng mát, tay cầm quạt cọ, hàn huyên đôi câu chuyện thường.

Có người ghẹo cô, nói cuối cùng trong thôn cũng có người có tiền đồ, một gia đình bốn người chuyển đến thành phố sinh sống, một cuộc sống tốt đẹp hơn đang chờ đợi họ trong tương lai.

Chu Tú Tú lơ đãng cười, cô tìm một nơi yên tĩnh, không nói chuyện với bọn họ nữa.

Từ lúc xuyên về đây, cô không có kế hoạch dài hạn nào cả, cô chỉ muốn cố gắng hết sức để lo cho hai đứa nhỏ và thay đổi quỹ đạo cuộc đời của chúng mà thôi. Và rõ ràng là bây giờ cô đã làm được điều ấy.

Trong quá khứ, Tiểu Niên và Tiểu Uyển đã từng chịu nhiều tổn thương, nhưng những ngày này, nét cười trong mắt chúng nó chính là thứ không thể lừa dối.

Chúng nó thích nói chuyện, đôi khi lại chơi những trò xỏ lá vô hại, hai đứa nhỏ rất phụ thuộc vào cô và cô cũng dần dần thích nghi với vai trò mới của mình.

Cô là mẹ của bọn trẻ, nhưng lại không có quan hệ m.á.u mủ.

Chỉ tiếc rằng cuối cùng đã đến lúc phải ra đi.



Khoảnh khắc Trần Thục Nhã chạy tới, trong lòng Bùi Hi Bình hiện lên một loại ghét bỏ.

Anh cau mày, không chút lưu tình lùi bước và giữ một khoảng cách nhất định với cô ta.

Sự lạnh lùng và xa lánh trong ánh mắt anh làm trái tim Trần Thục Nhã đau nhói, mắt cô ta đỏ hoe, trong chốc lát không biết phải làm sao.

“Đồng chí, có chuyện mời nói, chúng tôi phải nhanh chóng trở về.” Anh trịnh trọng nói.

Trần Thục Nhã không biết phải giải thích thế nào với anh về những việc đã xảy ra với cô ta những ngày này, đôi mắt cô ta đảo qua và rơi vào khuôn mặt của Tiểu Niên và Tiểu Uyển.

Chúng nó lớn lên sáng sủa hơn bất kỳ đứa trẻ nào trong thôn.

Trước đây khi cô ta mang theo chúng nó, không hài lòng một cái là chân đ.ấ.m tay đá, những nơi quần áo che phủ đều bầm tím và bẩn thỉu, nhìn như vừa lăn lộn trên bùn đất.

Nhà họ Bùi không quan tâm đến chúng nó, bị bỏ rơi và lớn lên trong tăm tối khiến chúng luôn trông rất nhút nhát.

Nhưng lúc này ánh mắt của chúng trong trẻo, đang nhìn kỹ hướng cổng thôn, như muốn chạy đi nắm lấy tay Chu Tú Tú.

Trong lòng Trần Thục Nhã thấy rầu rĩ.

Giờ cô ta sống còn hơn chết, ở nhà họ Đổng ăn không đủ no, làm việc nhà đến nỗi tay chai sạn, còn không được mảy may quan tâm.

Nhưng Chu Tú Tú, cô có một tương lai tươi sáng, có con cái và ngay cả chồng cũng đặt cô lên tim mà che chở.

Trần Thục Nhã không rõ, rốt cuộc vấn đề nằm ở đâu?

Rõ ràng là cô ta đã giao dịch với ma quỷ bằng cái giá phải trả là số phận bi thảm cho hai đứa nhỏ, chỉ vì vinh quang của bản thân, nhưng bây giờ những gì cô ta có chỉ toàn là xui xẻo!

Trần Thục Nhã cắn môi, ngồi xổm xuống nhìn Tiểu Niên và Tiểu Uyển , giọng điệu trở nên dịu dàng.

“Tiểu Niên và Tiểu Uyển, còn nhớ cô không?”

Tiểu Niên và Tiểu Uyển giữ im lặng, giống như khi chúng nó trước đây ở nhà, nhìn cô ta với ánh mắt dò xét.

Không, trẻ con không biết nhiều như thế, chúng nó chị sợ người lạ mà thôi.

Ánh mắt Trần Thục Nhã hiện lên tia tức giận, cô ta không còn bận tâm đến hai đứa nhỏ này nữa mà bình tĩnh lại nhìn Bùi Hi Bình.

“Hi Bình, tôi là thanh niên trí thức trong thôn.” Cô ta nói một cách hào phóng nhất có thể: “Tôi là Trần Thục Nhã.”

“Biết tin anh còn sống, cả làng chúng tôi mừng lắm.” Cô ta cười, lộ ra hàm răng đều tăm tắp.