Trương Liên Hoa không bao giờ ngờ rằng Bùi Hi Bình lại đột ngột trở về thôn.
Lúc đầu nghe những lời rêu rao của dân ở thôn, bà ta mừng đến mức không ngậm được miệng, chỉ biết cười tít mắt nhìn Bùi Hi Bình, cảm thấy túi tiền của mình đã về rồi.
Nhưng không ngờ tới khi người ở thôn rời đi, lúc Trương Liên Hoa và Bùi Hi Bình bàn về việc trợ cấp thì giọng điệu của anh rất thờ ơ.
“Mẹ, con và Tú Tú đang sống ở thành phố, sau đó con phải trả tiền học phí cho các con nên giờ bản thân cũng khác gì giật gấu vá vai.”
Trương Liên Hoa nghe vậy, mí mắt nhảy dựng, bà ta đột nhiên đứng lên, hai tay chống lên bàn bát tiên hỏi: “Ý của con là gì? Không cấp tiền nữa? Con trai đưa tiền cho mẹ, đó là đạo hiếu và lẽ phải!”
Chu Tú Tú bình tĩnh ngồi tại chỗ, nhìn thấy Bùi Nhị Xuân và Bùi Đại Phi chôn đầu ăn bánh kếp, trong lòng vỡ lẽ.
Hóa ra bà cụ không chỉ nhẫn tâm với cô mà còn chẳng hề quan tâm chăm sóc với m.á.u mủ của mình.
Chẳng lẽ sau khi nghĩ lầm Bùi Hi Bình hy sinh, bà ta cũng đối xử khắt khe với Tiểu Niên và Tiểu Uyển như thế.
“Nuôi người già là điều nên làm, nhưng con thấy mẹ vẫn dồi dào sức lực và còn trẻ.” Bùi Hi Bình không thay đổi sắc mặt, nhưng giọng điệu lại dần nóng nảy.
“Lúc con không ở đây Tú Tú đã ra ở riêng. Đã là hai gia đình, con đương nhiên phải lo cho gia đình nhỏ của mình trước đã.”
Chu Tú Tú mỉm cười: “Dĩ nhiên, chúng tôi cũng không phải mặc kệ đến sống c.h.ế.t của bà, nếu bà đói, vậy chúng tôi có thể gửi một ít lương thực, ít nhất cũng làm bà đầy bụng.”
Trương Liên Hoa tức giận đến nổi gân trên trán nhảy lên.
Gia đình nó ăn ngũ cốc tinh chất, vậy bà ta phải ăn ngũ cốc thô hay sao?
Bà ta nghiến răng nhìn chằm chằm Bùi Hi Bình, sau đó lại nhìn chằm chằm vào Tiểu Niên và Tiểu Uyển.
Tiểu Niên và Tiểu Uyển rúc vào bên cạnh cha mẹ, không còn sợ hãi Trương Liên Hoa nữa, nhưng với khuôn mặt nhỏ lại hiện vẻ không vui.
Y như một đứa nhỏ đến từ thành phố.
Trương Liên Hoa ngày càng cảm thấy con trai vượt quá tầm kiểm soát của mình, bà ta quýnh lên nhưng không nghĩ ra cách nào khác, rồi ngã ngửa ra giả vờ ngất xỉu.
Chu Tú Tú không ngạc nhiên với thủ đoạn cũ của bà ta, nhanh chóng để Bùi Nhị Xuân đỡ bà ta.
Bùi Nhị Xuân đỡ Trương Liên Hoa: “Mẹ, hôm nay là ngày tốt, đừng để người bên ngoài thấy người ta chê cười.”
Ngực Trương Liên Hoa run lên vì tức giận: “Không biết ai đồn thổi cái loại đàn bà hư hỏng không có liêm sỉ…”
“Cạch.” Bùi Hi Bình đặt chiếc cốc tráng men trên tay xuống.
Trương Liên Hoa giật mình trong giây lát, một lúc lâu sau bà ta mới nói: “Con… con…”
DTV
“Tiểu Niên và Tiểu Uyển vẫn còn ở đây, con không muốn nghe những lời th* t*c của mẹ.” Anh đứng lên.
“Nói chuyện không được, sau này con không cần thiết về nữa.”
Bùi Hi Bình lạnh nhạt, dù anh không tức giận, nhưng sự uy h.i.ế.p trong mắt anh đủ để khiến Trương Liên Hoa im lặng.
Anh nhìn Chu Tú Tú, hai người mang theo đứa nhỏ rời đi mà không thèm chào. Bùi Nhị Xuân không khỏi chạy về phía trước: “Hi Bình...”
Bùi Hi Bình quay lại nhìn chị ta, giọng điệu trở nên dịu dàng: “Chị cả, cho Đại Phi uống sữa mạch nha, chị đừng tiếc rẻ, sau này hết em mua lại cho. Sau này nếu không cần thiết, em sẽ không về nữa, nhưng chị và Trung Hà có thể đến nhà bọn em chơi nhiều hơn, bọn em chào đón chị bất cứ lúc nào.”
Nhìn ánh mắt của Bùi Hi Bình dần trở nên dịu lại, Bùi Nhị Xuân thở phào nhẹ nhõm.
Do dự hồi lâu, chị ta khó khăn nói: “Tính tình mẹ như vậy, em đừng để trong lòng.”
“Em sẽ không đâu.” Bùi Hi Bình nói nhẹ, như vô tình, ánh mắt anh rơi vào căn phòng nhỏ chất củi bên cạnh bếp.
Bất giác những ký ức tuổi thơ lại ùa về trong tâm trí anh.
“Mẹ, thả con ra...”
“Con sẽ không bao giờ gây rắc rối nữa, mẹ ơi, cho con ra ngoài đi mà...”
Nhưng anh kêu lên rất lâu, để rồi điều anh chờ đợi là những tiếng chửi bới và đánh đập.
“Để xem mày và Trung Hà có dám trộm trứng chim ăn nữa không, xem mày còn dám nữa không...”
Nhớ lại những kỷ niệm thời thơ ấu, cơn đau đầu lại không đến như trong dự liệu.
Bùi Hi Bình thu hồi tầm mắt, khẽ gật đầu rồi đưa vợ con từ biệt Bùi Nhị Xuân.
Khi bóng dáng cả gia đình bốn người dần khuất trong màn đêm, Bùi Hi Bình mới thu hồi ánh mắt, ánh mắt đượm buồn.
Chỉ là Bùi Nhị Xuân không ngờ rằng đúng lúc này ở cổng thôn, lại có một người khác đang đợi gia đình nhỏ.
Trần Thục Nhã khóc đến mức nước mắt gần như khô, cô ta đứng một mình ở cổng thôn chờ đợi.
Cuối cùng, cô ta cũng nhìn thấy bóng dáng của Bùi Hi Bình.
Vì vậy cô ta mặc kệ lao tới: “Hi Bình…”