Thập Niên 70: Bá Chủ Mỹ Thực Nuôi Con Ký

Chương 197

Lời nói vừa dứt, anh ta xoay người, chậm rãi đi về phía Chu Tú Tú.

Cả nhà bốn người cuối cùng cũng đứng bên nhau, Chu Tú Tú nhìn vào mắt anh cũng không nhìn ra cảm xúc gì khác thường.

Cô vô thức nhìn qua anh và liếc nhìn Trần Thục Nhã.

Lúc này, Đổng Hòa Bình không biết từ đâu chạy tới, gắt gao kéo tóc của Trần Thục Nhã vào nhà.

Trần Thục Nhac gào lên: “Anh buông ra! Nhiều người như vậy, anh không thấy mất mặt à?”

Đổng Hòa Bình giễu cợt: “Tôi không đưa cô về nhà, chỉ sợ cô chạy theo những người đàn ông khác, đến lúc đó mới gọi là mất mặt! Có điều cô cũng đừng không biết tự lượng sức mình vậy chứ, đó là em trai của Nhị Xuân, là người chính trực. Cô nghĩ rằng anh ta giống như tôi và Trần Kiến Thiết hả, dăm ba câu là đi theo cô hả?” Anh ta dùng hết sức kéo tóc Trần Thục Nhã, chẳng thèm để ý xung quanh.

“Về nhà cho tôi!”

Trần Thục Nhã đau nhói ở đỉnh đầu, hét lên chống cự. Những chiếc móng tay dài của cô ta xẹt qua mặt Đổng Hòa Bình, để lại vết xước đẫm m.á.u trên mặt anh ta.

Gò má của Đổng Hòa Bình tê rần, anh ta trở nên tức giận và đẩy cô ta thật mạnh: “Về nhà xem tôi có đánh c.h.ế.t cô không!”

Trần Thục Nhã khóc sướt mướt, nhưng trong số những người ra vào trong làng chẳng ai thương cảm cho cô ta.

Hai người này nồi nào úp vung nấy, xứng đáng ở bên nhau đến già, dù là Trần Thục Nhã hay Đổng Hòa Bình, họ đều tự chuốc họa vào thân!

Cảnh tượng này, dân làng bàn tán không thôi.

Chu Tú Tú nhìn thấy điều đó và Bùi Hi Bình cũng vậy.

“Có cần đi giúp không anh?” Cô nhẹ giọng hỏi.

“Không còn sớm, lát nữa sẽ không có xe buýt về.” Bùi Hi Bình từ trái qua phải bế hai đứa nhỏ lên.

“Tiểu Niên và Tiểu Uyển nhà chúng ta phải vội về nhà ngủ.”

Trên xe buýt về nhà, không khí yên tĩnh đến lạ thường.

Hai đứa trẻ đang buồn ngủ, một đứa dựa vào cánh tay của Bùi Hi Bình, đứa còn lại dựa vào cánh tay của Chu Tú Tú, ngủ thiếp đi khi nào không hay.

“Cô ấy nói gì với anh?” Cuối cùng Chu Tú Tú cũng tìm được cơ hội, thấp giọng hỏi.

DTV

Nhưng không nghĩ tới, cô nói xong thật lâu sau cũng không nhận được lời đáp lại.

Quay qua thấy anh đang nhắm mắt, như thể anh đã chìm vào giấc ngủ.

Chu Tú Tú không ồn ào nữa, chỉ yên lặng nhìn ra ngoài cửa sổ xe, suy nghĩ xem tiếp theo nên như thế nào mới phải.


Mấy ngày nay tuy quyến luyến mái ấm này nhưng dù bất ngờ mất đi thì cô cũng có thể chấp nhận được.

Bởi vì từ nhỏ, cô đã ở một mình rồi.

Chu Tú Tú cực kỳ im lặng, còn Bùi Hi Bình thì ngước đôi mắt nhìn cô đầy ẩn ý.

Bầu trời dần chìm xuống, đường nét sườn mặt của cô như ẩn hiện trong bóng tối, bí ẩn và xa lạ.

Nhưng trái tim anh vẫn bị cô thu hút một cách vô thức.

Cô ấy có bí mật.

Nhưng anh tin tình cảm của cô dành cho anh.

Những đứa nhỏ đã được đưa về nhà, vẫn đang ngủ ngon lành. Chu Tú Tú và Bùi Hi Bình ôm và đặt chúng nó lên trên giường.

“Ra ngoài thôi.” Chu Tú Tú nhẹ giọng nói.

Nhưng anh không rời đi mà lại nhìn chằm chằm Tiểu Niên và Tiểu Uyển, một lúc lâu sau, anh thấp giọng hỏi: “Em là ai?”

Chu Tú Tú sửng sốt một hồi, lo lắng tiếng nói sẽ đánh thức bọn trẻ, cô nhìn anh ý bảo đi ra ngoài rồi nói chuyện.

Hai người mỗi người ngồi một cái ghế, quay mặt vào nhau.

“Chắc là cô ta nói với anh rồi.” Chu Tú Tú bình tĩnh nói: “Quan hệ giữa hai người.”

“Quan hệ? Cô ta không nói.” Bùi Hi Bình siết chặt hai tay, hơi cúi xuống, ánh mắt chuyên chú.

“Cô ta chỉ nói với anh rằng mối quan hệ của chúng ta không tốt. Nói em có nhiều mối quan hệ nam nữ hỗn loạn, còn đối với mấy đứa nhỏ, em chưa bao giờ dồn tâm tư vào chúng, ngày thường đánh đập, mắng mỏ, thậm chí hận chúng không c.h.ế.t đi.”

Chu Tú Tú không nghĩ tới Trần Thục Nhã lại nói điều này.

Trong chốc lát, cô không biết bác bỏ nó như nào.

Làm sao có thể khiến anh hiểu Chu Tú Tú của quá khứ không phải là của hiện tại? Nói thì phức tạp, đến cuối cùng anh trái lại không thể hiểu được nó.

“Vậy anh nghĩ sao?” Dường như cô đã hạ quyết tâm về cái nồi đen này.

Cô cho rằng anh sẽ hỏi tội cô, giọng điệu dần lạnh nhạt: “Chúng ta chưa nhận giấy đăng ký kết hôn, cho nên muốn chia tay thì chỉ cần một câu nói. Hai đứa nhỏ, anh có thể đưa chúng về. Chúng rất dễ chăm sóc, ban ngày thì ở nhà trẻ và ban đêm chỉ cần…”

“Em không phải loại người như vậy.” Bùi Hi Bình dứt khoát ngắt lời cô, ánh mắt sâu sắc: “Tú Tú, anh chỉ tin những gì anh nhìn thấy.”

Thời gian bọn họ ở chung không dài, nhưng cũng đủ thân thiết, ngồi ăn với cô trong cái đình nhỏ ở sau nhà vào mỗi buổi trưa là khoảnh khắc thư giãn nhất trong ngày của anh. Giữa bọn họ có tiếng nói chung, anh chắc chắn sẽ không vì cô không có kiến thức, không có văn hóa mà cảm thấy mệt mỏi với cuộc hôn nhân này.