Bùi Hi Bình nghĩ đến Chu Tú Tú, ánh mắt hơi sáng lên, nhấp một ngụm rượu, nhẹ giọng nói: “Vẫn ổn.”
Chỉ là, mối quan hệ trong quá khứ của họ thực sự rất tệ sao?
Nếu đã vậy, tại sao lần đầu tiên nhìn thấy cô, trong lòng anh lại có ấn tượng tốt?
Trong ký túc xá tối tăm, đôi mắt đen của Bùi Hi Bình sâu như biển, nghĩ đến cảm giác trong từng ấy thời gian ở bên cô, anh nóng lòng muốn về nhà.
Bất giác, anh nhớ lại những gì thủ trưởng đã nói với anh hôm nay.
Nên nhanh chóng đưa ra quyết định sớm về các lựa chọn trong tương lai thôi.
Vào ngày Bùi Hi Bình quay về, trời đổ mưa.
Chu Tú Tú vội vàng đến nhà trẻ và bị mắc kẹt do mưa lớn.
Nhìn thấy cơn mưa lớn trút xuống, bọn nhỏ vui mừng khôn xiết, nhờ có cô giáo giữ gìn trật tự nên mới không đội mưa mà giẫm lên vũng nước.
Nhìn dáng vẻ sung sướng của chúng nó, Chu Tú Tú không khỏi liên tưởng đến hoạt hình “Nhảy trong vũng bùn” của đời sau này.
“Đồng chí Chu, tôi nghĩ là mưa sẽ không tạnh trong chốc lát đâu, hay là đồng chí và các phụ huynh khác cùng vào lớp ngồi một lát?” Cô giáo Trịnh nói.
Chu Tú Tú nhìn mưa cứ theo đà đổ xuống, chỉ có thể gật đầu. Nhưng vào lúc này, một bóng người chậm rãi xuất hiện.
Vai anh ấy rộng chân dài, tay cầm một chiếc ô lớn màu đen, mưa rơi lất phất, nhưng anh ấy không chật vật chút nào và bước những bước đi vững chắc.
Khoảnh khắc cô nhìn thấy anh, ánh mắt Chu Tú Tú tràn đầy vui sướng, dường như mọi thứ đều trở nên sáng bừng.
“Tiểu Niên, Tiểu Uyên, cha các em đến rồi!” Cô giáo Trịnh phản ứng và ngay lập tức vẫy tay với chúng nó.
Hai đứa nhỏ nhanh chóng chạy ra ngoài, ánh mắt tràn đầy kinh ngạc.
Bùi Hi Bình đứng trước mặt bọn họ, ánh mắt đột nhiên trở nên thật ấm áp, cuối cùng dừng lại trên mặt Chu Tú Tú.
Sau nhiều ngày không gặp, nhung nhớ và thấp thỏm trong lòng anh không giảm đi một nửa mà ngày càng tăng lên.
“Anh nhớ em.” Anh chăm chú nhìn cô, giọng nói nhẹ nhàng, “Nhớ em và bọn nhỏ.”
Mặt Chu Tú Tú lập tức đỏ bừng, cô khẽ liếc nhìn cô giáo Trịnh vẫn đang bên cạnh mình.
Cô giáo Trịnh ho nhẹ và nói với hai đứa nhỏ: “Chào tạm biệt cô đi hai con.”
DTV
Tiểu Niên và Tiểu Uyển ngoan ngoãn chào tạm biệt rồi đi giữa Chu Tú Tú và Bùi Hi Bình.
Niềm vui của họ dường như tràn ra khỏi đáy mắt xinh đẹp, Bùi Hi bình mỉm cười, một tay cầm tay Tiểu Uyển và tay kia cầm tay Tiểu Niên: “Về nhà thôi.”
“Về nhà thôi!” Đứa nhỏ vui mừng kêu lên.
Trong cơn mưa lớn, Bùi Hi Bình bảo vệ Chu Tú Tú và lũ nhỏ, đi từng bước chậm rãi.
Gia đình họ bị mưa gió táp vào mặt, nhưng cũng không khiến họ chán ghét, chỉ có người với người cười nói vui vẻ.
Có những tiếng cảm khái từ các bậc phụ huynh của những đứa nhỏ trong lớp học.
“Chồng của đầu bếp Chu quả là một người chồng tốt. Dù trời mưa, anh ấy cũng đến đón cô ấy và hai đứa nhỏ. Gia đình tôi làm sao được như thế, cùng lắm là để tôi đợi trời tạnh rồi mới về nhà.”
“Đúng vậy, mình dầm mưa thì không sao, để con dầm mưa thì chúng ta không xong với bọn họ.”
“Nhìn chồng đồng chí Chu tốt đẹp như thế, quần áo tươm tất, đầu tóc tỉ mỉ, vậy mà chẳng nghĩ ngợi gì đến bản thân. Mưa to xối ướt nửa vai, anh ấy liên tục đưa ô về phía vợ. Đó là vì sợ rằng cô ấy sẽ bị ốm khi mắc mưa!”
Những cuộc thảo luận này cứ nối tiếp nhau, bọn nhỏ có vẻ câu hiểu câu không, cô giáo Trịnh không khỏi âm thầm gật đầu.
Thật sự hiếm khi thấy một người đàn ông tốt như chồng của đồng chí Chu.
Nhưng bản thân đồng chí Chu cũng rất tốt, cô ấy xứng đáng được như vậy!
…
Bọn nhỏ cuối cùng cũng được nhìn thấy Bùi Hi Bình, không kiềm chế được ánh cười trong đôi mắt.
Cả bốn người trò chuyện cười nói, đi rồi dừng, khi về đến nhà, cả người đều ướt sũng nước mưa nhưng nụ cười trước sau vẫn trong sáng và thuần khiết.
Đến cửa nhà, Chu Tú Tú lấy chìa khóa ra.
Tiểu Niên và Tiểu Uyển ôm lấy Bùi Hi Bình vào phòng, mỗi người nắm tay anh và đẩy anh ngồi xuống ghế.
Chu Tú Tú cười nói: “Hai con à, đi tắm rửa trước đi, nếu không sẽ dễ bị cảm lạnh.”
Tắm cho hai đứa nhỏ này rất phiền phức, đạt được hai lần, Bùi Hi Bình đứng lên định giúp, nhưng bị Chu Tú Tú ngăn lại: “Đi xe lửa lâu như vậy, vất vả cho anh rồi, anh nghỉ ngơi trước đi.”
Lời nói tuy nhẹ nhàng nhưng anh không thể từ chối, thấy cô đang bận rộn thu xếp nước tắm cho bọn trẻ, Bùi Hi Bình mỉm cười rồi vào bếp phụ giúp việc nấu nướng.
Chỉ là, mối quan hệ trong quá khứ của họ thực sự rất tệ sao?
Nếu đã vậy, tại sao lần đầu tiên nhìn thấy cô, trong lòng anh lại có ấn tượng tốt?
Trong ký túc xá tối tăm, đôi mắt đen của Bùi Hi Bình sâu như biển, nghĩ đến cảm giác trong từng ấy thời gian ở bên cô, anh nóng lòng muốn về nhà.
Bất giác, anh nhớ lại những gì thủ trưởng đã nói với anh hôm nay.
Nên nhanh chóng đưa ra quyết định sớm về các lựa chọn trong tương lai thôi.
Vào ngày Bùi Hi Bình quay về, trời đổ mưa.
Chu Tú Tú vội vàng đến nhà trẻ và bị mắc kẹt do mưa lớn.
Nhìn thấy cơn mưa lớn trút xuống, bọn nhỏ vui mừng khôn xiết, nhờ có cô giáo giữ gìn trật tự nên mới không đội mưa mà giẫm lên vũng nước.
Nhìn dáng vẻ sung sướng của chúng nó, Chu Tú Tú không khỏi liên tưởng đến hoạt hình “Nhảy trong vũng bùn” của đời sau này.
“Đồng chí Chu, tôi nghĩ là mưa sẽ không tạnh trong chốc lát đâu, hay là đồng chí và các phụ huynh khác cùng vào lớp ngồi một lát?” Cô giáo Trịnh nói.
Chu Tú Tú nhìn mưa cứ theo đà đổ xuống, chỉ có thể gật đầu. Nhưng vào lúc này, một bóng người chậm rãi xuất hiện.
Vai anh ấy rộng chân dài, tay cầm một chiếc ô lớn màu đen, mưa rơi lất phất, nhưng anh ấy không chật vật chút nào và bước những bước đi vững chắc.
Khoảnh khắc cô nhìn thấy anh, ánh mắt Chu Tú Tú tràn đầy vui sướng, dường như mọi thứ đều trở nên sáng bừng.
“Tiểu Niên, Tiểu Uyên, cha các em đến rồi!” Cô giáo Trịnh phản ứng và ngay lập tức vẫy tay với chúng nó.
Hai đứa nhỏ nhanh chóng chạy ra ngoài, ánh mắt tràn đầy kinh ngạc.
Bùi Hi Bình đứng trước mặt bọn họ, ánh mắt đột nhiên trở nên thật ấm áp, cuối cùng dừng lại trên mặt Chu Tú Tú.
Sau nhiều ngày không gặp, nhung nhớ và thấp thỏm trong lòng anh không giảm đi một nửa mà ngày càng tăng lên.
“Anh nhớ em.” Anh chăm chú nhìn cô, giọng nói nhẹ nhàng, “Nhớ em và bọn nhỏ.”
Mặt Chu Tú Tú lập tức đỏ bừng, cô khẽ liếc nhìn cô giáo Trịnh vẫn đang bên cạnh mình.
Cô giáo Trịnh ho nhẹ và nói với hai đứa nhỏ: “Chào tạm biệt cô đi hai con.”
DTV
Tiểu Niên và Tiểu Uyển ngoan ngoãn chào tạm biệt rồi đi giữa Chu Tú Tú và Bùi Hi Bình.
Niềm vui của họ dường như tràn ra khỏi đáy mắt xinh đẹp, Bùi Hi bình mỉm cười, một tay cầm tay Tiểu Uyển và tay kia cầm tay Tiểu Niên: “Về nhà thôi.”
“Về nhà thôi!” Đứa nhỏ vui mừng kêu lên.
Trong cơn mưa lớn, Bùi Hi Bình bảo vệ Chu Tú Tú và lũ nhỏ, đi từng bước chậm rãi.
Gia đình họ bị mưa gió táp vào mặt, nhưng cũng không khiến họ chán ghét, chỉ có người với người cười nói vui vẻ.
Có những tiếng cảm khái từ các bậc phụ huynh của những đứa nhỏ trong lớp học.
“Chồng của đầu bếp Chu quả là một người chồng tốt. Dù trời mưa, anh ấy cũng đến đón cô ấy và hai đứa nhỏ. Gia đình tôi làm sao được như thế, cùng lắm là để tôi đợi trời tạnh rồi mới về nhà.”
“Đúng vậy, mình dầm mưa thì không sao, để con dầm mưa thì chúng ta không xong với bọn họ.”
“Nhìn chồng đồng chí Chu tốt đẹp như thế, quần áo tươm tất, đầu tóc tỉ mỉ, vậy mà chẳng nghĩ ngợi gì đến bản thân. Mưa to xối ướt nửa vai, anh ấy liên tục đưa ô về phía vợ. Đó là vì sợ rằng cô ấy sẽ bị ốm khi mắc mưa!”
Những cuộc thảo luận này cứ nối tiếp nhau, bọn nhỏ có vẻ câu hiểu câu không, cô giáo Trịnh không khỏi âm thầm gật đầu.
Thật sự hiếm khi thấy một người đàn ông tốt như chồng của đồng chí Chu.
Nhưng bản thân đồng chí Chu cũng rất tốt, cô ấy xứng đáng được như vậy!
…
Bọn nhỏ cuối cùng cũng được nhìn thấy Bùi Hi Bình, không kiềm chế được ánh cười trong đôi mắt.
Cả bốn người trò chuyện cười nói, đi rồi dừng, khi về đến nhà, cả người đều ướt sũng nước mưa nhưng nụ cười trước sau vẫn trong sáng và thuần khiết.
Đến cửa nhà, Chu Tú Tú lấy chìa khóa ra.
Tiểu Niên và Tiểu Uyển ôm lấy Bùi Hi Bình vào phòng, mỗi người nắm tay anh và đẩy anh ngồi xuống ghế.
Chu Tú Tú cười nói: “Hai con à, đi tắm rửa trước đi, nếu không sẽ dễ bị cảm lạnh.”
Tắm cho hai đứa nhỏ này rất phiền phức, đạt được hai lần, Bùi Hi Bình đứng lên định giúp, nhưng bị Chu Tú Tú ngăn lại: “Đi xe lửa lâu như vậy, vất vả cho anh rồi, anh nghỉ ngơi trước đi.”
Lời nói tuy nhẹ nhàng nhưng anh không thể từ chối, thấy cô đang bận rộn thu xếp nước tắm cho bọn trẻ, Bùi Hi Bình mỉm cười rồi vào bếp phụ giúp việc nấu nướng.