Thập Niên 70: Bá Chủ Mỹ Thực Nuôi Con Ký

Chương 190

Bùi Hi Bình có thể nấu một số món ăn đơn giản, mặc dù thành phẩm không bằng tay nghề của Chu Tú Tú, nhưng nói chung cũng ăn được. Sau khi hai đứa trẻ lần lượt ra khỏi nhà tắm và ngoan ngoãn chạy đến chỗ anh, Bùi Hi Bình đã chuẩn bị xong bữa tối.

Mấy ngày này, Bùi Hi Bình đi đi về về từ quân đội, toàn thân kiệt sức.

Nhưng bây giờ có Chu Tú Tú và hai đứa nhỏ bên cạnh, mọi mệt mỏi đều tan biến, tất cả những gì cảm nhận được chỉ là sự ấm áp của gia đình.

“Trứng rán của cha ăn ngon quá.” Tiểu Uyển vụng về cầm đũa, vất vả mới kẹp được miếng trứng rồi vội vàng cho vào miệng.

Miệng cô bé nhét đầy thức ăn, khi nhai thì hai má phồng lên, nhưng đôi mắt trong veo như pha lê.

Bùi Hi Bình cười hỏi: “So với mẹ con làm thì ngon hơn sao?”

Tiểu Niên nói chuyện luôn công bằng, lập tức nghiêm túc lắc đầu: “Mẹ nấu còn ngon hơn nữa!”

“Tiểu Uyển muốn ăn thức ăn do cha làm.” Lông mày của Tiểu Uyển nhăn lại, có vẻ hơi rối rắm: “Càng muốn ăn thức ăn do mẹ làm.”

Trí óc của đứa nhỏ rất trong sáng, thế giới của chúng đơn giản, và việc chúng ăn đồ ai nấu cũng là một vấn đề lớn đối với chúng.

Nhìn thấy Tiểu Uyển cân nhắc vấn đề khó khăn như vậy, Chu Tú Tú không khỏi nở nụ cười.

“Vậy còn không phải quá đơn giản hay sao?” Bùi Hi Bình cười nhéo má Tiểu Uyển.

“Hôm nay cha nấu, ngày mai mẹ nấu, mỗi ngày từ nay về sau cha mẹ thay phiên nhau nấu cho con ăn nhé.”

Đôi mắt của hai đứa trẻ chợt hiện lên vẻ phấn khởi, chúng dốc sức nuốt thức ăn vào miệng và tranh nhau hỏi Bùi Hi Bình.

“Thật không cha? Từ nay con có thể ăn những món do cha mẹ làm mỗi ngày phải không ạ?"

“Tương lai cha sẽ sống cùng chúng con chứ?”

“Cũng giống như cha mẹ của Bành Minh Minh, họ sống cùng nhau mỗi ngày.”

“Còn có Nguyệt Nguyệt, Tiểu Âu, Thuận Thuận,... cha mẹ của họ đều sống cùng nhau!”

Những câu hỏi này của bọn nhỏ đầy vẻ ngây thơ, làm cho Chu Tú Tú khó có thể trả lời chúng một lúc. Cô im lặng một lúc, vén tóc ra sau tai, nhưng động tác mới làm một nửa, cô đã nghe thấy giọng nói trầm thấp và mạnh mẽ của Bùi Hi Bình.

“Chúng ta là một gia đình, tất nhiên phải sống cùng nhau rồi.” Anh nhìn Chu Tú Tú.

Khi ánh mắt hai người chạm nhau, Chu Tú Tú không biết phải đáp lại như thế nào, ngẩn người rồi qua loa nói cả nhà đã ăn xong bữa tối, cô lập tức thu dọn bát đĩa rồi chạy vào bếp.

Không khác gì một kẻ đào ngũ.


DTV

Cô còn chưa biết phải giải thích với anh thế nào về sự bất thường này, chỉ đành sắm vai là một kẻ đào ngũ thôi.

Chu Tú Tú ủ rũ một lát, thu dọn phòng bếp sau đó quét dọn nhà cửa, nhưng vẫn không tránh khỏi mặt đối mặt với Bùi Hi Bình.

Khi ra khỏi phòng, anh di chuyển rất nhẹ rồi chậm rãi đóng cửa lại: “Tiểu Niên và Tiểu Uyển ngủ rồi.”

Chu Tú Tú cười gật đầu: “Chúng nó rất dễ dỗ.”

“Vừa rồi chúng nó còn hỏi anh xem anh có chuẩn bị đồ chơi như mẹ nó từng làm hay không.”

“Có thể bị bọn nhỏ ở nhà trẻ nói người lớn ra ngoài sẽ mang quà về nhà.” Chu Tú Tú đi tới: “Chúng nó còn nhỏ, thích được nuông chiều.”

“Không sao, ngày mai anh sẽ đến hợp tác xã cung tiêu.” Bùi Hi Bình nói xong, xoa tóc cô một cách tự nhiên, nắm lấy tay cô ngồi xuống bên cạnh.

Anh có thể cảm nhận được sự khác thường của cô trong mấy ngày này.

Dáng vẻ muốn đến gần lại vừa muốn né tránh.

Có lẽ vì quá nhiều chuyện xảy ra nên trong thời gian ngắn cô chưa lấy lại tinh thần.

“Tú Tú, chúng ta dọn về cùng nhau đi.” Anh ấm áp nói.

Chuyện gì nên đến vẫn sẽ đến, Chu Tú Tú cắn chặt môi, nhẹ giọng nói: “Không sống ở chỗ này được.”

Bùi Hi Bình sống trong một khu tập thể một người ở, bốn người sống chung với nhau thì quá chật chội.

Tưởng rằng nói ra câu này sẽ có thể kéo dài thời gian, nhưng không ngờ Bùi Hi Bình đã sớm có biện pháp đối phó của riêng mình.

“Tú Tú, anh muốn tuân theo sự sắp xếp của quân đội, chấp nhận chuyển ngành, sau này sẽ ở bên em.” Bùi Hi Bình nắm tay Chu Tú Tú.

“Còn có, gần đây có ký ức sinh động nào đó cứ lẩn quẩn trong đầu anh, anh tính sẽ trở lại thôn để xem thử. Em… em có thể đi cùng với anh không?”

Đôi mắt Bùi Hi Bình sâu thẳm, anh nhẹ giọng hỏi ý kiến của cô.

Chu Tú Tú sửng sốt: “Thôn Thứu Sơn…”

Xem ra lần này, rốt cuộc thì anh ấy cũng muốn gặp cho bằng được nguyên chủ.