Ánh sao lấp lánh trên bầu trời, không như đời sau có tòa nhà cao tầng chắn hết sao đêm, náo nhiệt ồn ào khiến lòng người không khỏi thổn thức.
Thời đại nào cũng có mặt tốt của nó.
“Về nhà rồi.” Giọng của Tiểu Niên vô cùng thánh thót.
Tiểu Uyên cũng không chịu thua nói: “Mẹ ơi, là con tới trước.”
Chu Tú Tú vừa cười vừa chạy chậm tới, đột nhiên nghe thấy âm thanh phát ra từ bụi cây.
Tiểu Niên và Tiểu Uyển cũng nghe thấy, ngay lập tức hết sức chăm chú.
“Mẹ, âm thanh gì thế kia?”
Tầm mắt Chu Tú Tú rơi vào khe cửa khu tập thể cách đó không xa, vẫn còn sáng đèn.
Công nhân phân xưởng đó nói mình chỉ đến quét dọn khu tập thể, nhưng theo cô biết thì khu tập thể bỏ trống không cần thường xuyên tới quét dọn.
Ánh mắt cô dừng ở bụi cây chứa đầy ẩn ý, giọng điệu bình thản: “Đó là tiếng kêu của mèo hoang nhỏ.”
Hai mắt Tiểu Uyển sáng lên: “Mèo hoang nhỏ ư? Tiểu Uyển có thể đi xem một chút không?”
“Không được, Tiểu Niên và Tiểu Uyển về nhà ngủ đi.” Nói xong, cô đẩy nhẹ hai đứa nhỏ đi vào nhà, trước khi đóng cửa, cô lại thoáng nhìn thật sâu về phía chỗ đó.
Một lúc sau, Tiêu Kiến Tân lén lút chui ra khỏi bụi cây.
Rõ ràng Từ Lộ Lộ nói Chu Tú Tú cùng bọn trẻ sau mỗi bữa tối sẽ đi dạo và trở về sớm, thế nên lẽ ra giờ này bọn trẻ phải ngủ rồi chứ, sao đột nhiên lại từ bên ngoài trở về?
Nghĩ đến vừa rồi suýt chút nữa bị Chu Tú Tú đụng phải, trong lòng ông ta sợ hãi một phen.
DTV
Nhưng trước mắt không phải là thời điểm suy xét vấn đề này, Tiêu Kiến Tân nghĩ vẫn là nên nhanh về nhà thôi.
Lần tới nhất định phải cẩn thận.
Khi bóng lưng của Tiêu Kiến Tân càng ngày càng xa, Chu Tú Tú thu hồi tầm mắt khỏi cửa sổ.
Tiểu Uyển tiến đến hỏi: “Mẹ nhìn gì thế?”
Chu Tú Tú cười mỉm: “Mẹ xem con mèo hoang nhỏ có còn đó không, nó đã chạy mất rồi.”
Trời đã khuya, bọn trẻ cũng buồn ngủ, Chu Tú Tú dỗ chúng nằm xuống và kể chuyện xưa cho chúng nghe như thường lệ.
“Mẹ, sao công chúa tiểu hồ ly không có mẹ ạ?”
“Vậy tại sao siêu nhân nhỏ không có cha thế mẹ?”
Những câu hỏi của lũ nhỏ lần lượt xuất hiện, Chu Tú Tú vỗ về từng cơ thể nhỏ bé của chúng mà không có lời giải thích.
Đột nhiên, Tiểu Niên hỏi: “Vậy cha của bọn con sẽ quay về chứ?”
Cái miệng nhỏ của Tiểu Uyên mếu máo, ánh mắt đầy tủi thân: “Tiểu Uyển muốn mãi mãi ở cùng cha mẹ.”
Sau khi nhận được câu trả lời khẳng định của cô, Tiểu Niên và Tiểu Uyển thở phào nhẹ nhõm, dần dần đi vào giấc mơ và chìm vào giấc ngủ yên bình.
Chu Tú Tú nhìn vầng trăng sáng trên bầu trời, trong lòng không khỏi suy nghĩ, Bùi Hi Bình bây giờ đang làm gì nhỉ?
Đếm ngón tay thấy cũng nhiều ngày rồi, cô bắt đầu nhớ đến anh nhiều hơn.
Mà lúc này, trong khu của bộ đội nhập ngũ, Bùi Hi Bình đang nằm trên giường trong ký túc xá, một tay gối đầu.
Anh cũng nhớ Chu Tú Tú và hai đứa nhỏ.
“Hi Bình, uống hớp không?” Một giọng nói sảng khoái vang lên.
Bùi Hi Bình ngồi dậy trên giường, tiếp lấy rượu bên kia ném tới, mở nắp uống một hớp, bụng nóng như lửa đốt.
Đối phương cười: “Hi Bình, cậu từng uống rất nhiều. Chúng tôi thậm chí còn không phải là đối thủ của cậu, thi hành nhiệm vụ lâu như vậy mới khiến tôi đuổi kịp."
Bùi Hi Bình không nhớ rõ người này, nhưng tình cảm giữa chiến hữu thật kỳ diệu, dù trong lòng không mảy may để lại kí ức, nhưng khi thấy họ, một cảm giác thân thiết cứ thể nảy sinh.
Bùi Hi Bình cười: “Trước đây tôi uống khá lắm hả?”
“Cậu là một trong những người nổi tiếng uống không biết say của bọn tôi đó, những người lính bên dưới sẽ ba lần run sợ khi nhìn thấy cậu. Mọi người đều nói cậu khi rượu vào mới có tình người, nói nhiều thêm mấy câu, nhưng so với tôi thì mấy lời lảm nhảm này vẫn còn kém xa lắm.” Anh ấy khoác vai Bùi Hi Bình, suy nghĩ một lúc rồi xúc động nói.
“Hi Bình, cậu vẫn còn sống, thật tốt quá.”
Vành mắt của người đàn ông to cao đỏ hoe, anh ấy nhớ tới khi vừa biết tin Bùi Hi Bình hy sinh, lúc ấy đã đau buồn đến nhường nào.
Cảm động trước nỗi buồn trong đáy mắt anh ấy, Bùi Hi Bình đ.ấ.m vào tay anh ấy và cười nói: “Đừng khóc mà.”
“Úi! Tôi đâu phải là mụ già chứ! Mà này, vợ của cậu có khóc khi nhìn thấy cậu không?” Anh ấy cười rộ, ngừng trong giây lát rồi ra vẻ thần bí tiến lại gần.
“Hai người bây giờ cảm thấy sao rồi? Tôi nhớ rõ trong một lần khi cậu uống quá chén và nói với tôi cuộc hôn nhân của cậu là sản phẩm của một cuộc hôn nhân sắp đặt, và hai người đã sống với nhau...”
Thời đại nào cũng có mặt tốt của nó.
“Về nhà rồi.” Giọng của Tiểu Niên vô cùng thánh thót.
Tiểu Uyên cũng không chịu thua nói: “Mẹ ơi, là con tới trước.”
Chu Tú Tú vừa cười vừa chạy chậm tới, đột nhiên nghe thấy âm thanh phát ra từ bụi cây.
Tiểu Niên và Tiểu Uyển cũng nghe thấy, ngay lập tức hết sức chăm chú.
“Mẹ, âm thanh gì thế kia?”
Tầm mắt Chu Tú Tú rơi vào khe cửa khu tập thể cách đó không xa, vẫn còn sáng đèn.
Công nhân phân xưởng đó nói mình chỉ đến quét dọn khu tập thể, nhưng theo cô biết thì khu tập thể bỏ trống không cần thường xuyên tới quét dọn.
Ánh mắt cô dừng ở bụi cây chứa đầy ẩn ý, giọng điệu bình thản: “Đó là tiếng kêu của mèo hoang nhỏ.”
Hai mắt Tiểu Uyển sáng lên: “Mèo hoang nhỏ ư? Tiểu Uyển có thể đi xem một chút không?”
“Không được, Tiểu Niên và Tiểu Uyển về nhà ngủ đi.” Nói xong, cô đẩy nhẹ hai đứa nhỏ đi vào nhà, trước khi đóng cửa, cô lại thoáng nhìn thật sâu về phía chỗ đó.
Một lúc sau, Tiêu Kiến Tân lén lút chui ra khỏi bụi cây.
Rõ ràng Từ Lộ Lộ nói Chu Tú Tú cùng bọn trẻ sau mỗi bữa tối sẽ đi dạo và trở về sớm, thế nên lẽ ra giờ này bọn trẻ phải ngủ rồi chứ, sao đột nhiên lại từ bên ngoài trở về?
Nghĩ đến vừa rồi suýt chút nữa bị Chu Tú Tú đụng phải, trong lòng ông ta sợ hãi một phen.
DTV
Nhưng trước mắt không phải là thời điểm suy xét vấn đề này, Tiêu Kiến Tân nghĩ vẫn là nên nhanh về nhà thôi.
Lần tới nhất định phải cẩn thận.
Khi bóng lưng của Tiêu Kiến Tân càng ngày càng xa, Chu Tú Tú thu hồi tầm mắt khỏi cửa sổ.
Tiểu Uyển tiến đến hỏi: “Mẹ nhìn gì thế?”
Chu Tú Tú cười mỉm: “Mẹ xem con mèo hoang nhỏ có còn đó không, nó đã chạy mất rồi.”
Trời đã khuya, bọn trẻ cũng buồn ngủ, Chu Tú Tú dỗ chúng nằm xuống và kể chuyện xưa cho chúng nghe như thường lệ.
“Mẹ, sao công chúa tiểu hồ ly không có mẹ ạ?”
“Vậy tại sao siêu nhân nhỏ không có cha thế mẹ?”
Những câu hỏi của lũ nhỏ lần lượt xuất hiện, Chu Tú Tú vỗ về từng cơ thể nhỏ bé của chúng mà không có lời giải thích.
Đột nhiên, Tiểu Niên hỏi: “Vậy cha của bọn con sẽ quay về chứ?”
Cái miệng nhỏ của Tiểu Uyên mếu máo, ánh mắt đầy tủi thân: “Tiểu Uyển muốn mãi mãi ở cùng cha mẹ.”
Sau khi nhận được câu trả lời khẳng định của cô, Tiểu Niên và Tiểu Uyển thở phào nhẹ nhõm, dần dần đi vào giấc mơ và chìm vào giấc ngủ yên bình.
Chu Tú Tú nhìn vầng trăng sáng trên bầu trời, trong lòng không khỏi suy nghĩ, Bùi Hi Bình bây giờ đang làm gì nhỉ?
Đếm ngón tay thấy cũng nhiều ngày rồi, cô bắt đầu nhớ đến anh nhiều hơn.
Mà lúc này, trong khu của bộ đội nhập ngũ, Bùi Hi Bình đang nằm trên giường trong ký túc xá, một tay gối đầu.
Anh cũng nhớ Chu Tú Tú và hai đứa nhỏ.
“Hi Bình, uống hớp không?” Một giọng nói sảng khoái vang lên.
Bùi Hi Bình ngồi dậy trên giường, tiếp lấy rượu bên kia ném tới, mở nắp uống một hớp, bụng nóng như lửa đốt.
Đối phương cười: “Hi Bình, cậu từng uống rất nhiều. Chúng tôi thậm chí còn không phải là đối thủ của cậu, thi hành nhiệm vụ lâu như vậy mới khiến tôi đuổi kịp."
Bùi Hi Bình không nhớ rõ người này, nhưng tình cảm giữa chiến hữu thật kỳ diệu, dù trong lòng không mảy may để lại kí ức, nhưng khi thấy họ, một cảm giác thân thiết cứ thể nảy sinh.
Bùi Hi Bình cười: “Trước đây tôi uống khá lắm hả?”
“Cậu là một trong những người nổi tiếng uống không biết say của bọn tôi đó, những người lính bên dưới sẽ ba lần run sợ khi nhìn thấy cậu. Mọi người đều nói cậu khi rượu vào mới có tình người, nói nhiều thêm mấy câu, nhưng so với tôi thì mấy lời lảm nhảm này vẫn còn kém xa lắm.” Anh ấy khoác vai Bùi Hi Bình, suy nghĩ một lúc rồi xúc động nói.
“Hi Bình, cậu vẫn còn sống, thật tốt quá.”
Vành mắt của người đàn ông to cao đỏ hoe, anh ấy nhớ tới khi vừa biết tin Bùi Hi Bình hy sinh, lúc ấy đã đau buồn đến nhường nào.
Cảm động trước nỗi buồn trong đáy mắt anh ấy, Bùi Hi Bình đ.ấ.m vào tay anh ấy và cười nói: “Đừng khóc mà.”
“Úi! Tôi đâu phải là mụ già chứ! Mà này, vợ của cậu có khóc khi nhìn thấy cậu không?” Anh ấy cười rộ, ngừng trong giây lát rồi ra vẻ thần bí tiến lại gần.
“Hai người bây giờ cảm thấy sao rồi? Tôi nhớ rõ trong một lần khi cậu uống quá chén và nói với tôi cuộc hôn nhân của cậu là sản phẩm của một cuộc hôn nhân sắp đặt, và hai người đã sống với nhau...”