Thập Niên 70: Bá Chủ Mỹ Thực Nuôi Con Ký

Chương 187

Tiêu Tiểu Phượng nhìn chằm chằm Chu Tú Tú, ghen tức đến nỗi mắt ứa máu.

Cô ta thừa nhận, Chu Tú Tú trông ưa nhìn, mặc dù đã sinh hai con nhưng từ khuôn mặt hay dáng dấp không có chỗ nào để chê. Trước đây cô ta luôn cảm thấy mình rất tài giỏi, tự cho bản thân xứng đôi với Bùi Hi Bình, nhưng mỗi lần nhìn thấy Chu Tú Tú đứng cạnh anh, lòng đều không kìm được rầu rĩ.

Vương Húc Phương nói chỉ là hai đồ nhà quê, không cần bận tâm đến cô, nhưng Tiêu Tiểu Phượng vẫn không nén được bực dọc ở đáy lòng.

Lúc nhìn thấy Chu Tú Tú mặc cái váy này, cô ta bất chấp tất cả muốn giật về tay.

“Đồng chí, chúng tôi chỉ còn một cái váy này thôi.” Người bán hàng giải thích: “Đây là mặt hàng hiếm được nhập từ Thượng Hải, giá cả cao nên cũng không lấy về nhiều.”

Lúc đầu Tiêu Tiểu Phượng còn tức giận, nhưng nghe người bán hàng nói xong thì lập tức vui vẻ nói: “Hàng hiếm mà còn để cô ta mặc thử? Xem cô ta có giống mua nổi không?”

Người bán hàng lập tức lộ ra nét mặt khó xử.

Vương Húc Phương không hài lòng liếc Tiêu Tiểu Phượng, dùng cùi chỏ đẩy cô ta, sau đó nói với người bán hàng: “Chúng tôi muốn lấy cái váy này, để cô ta thay ra đi.”

Giọng điệu Vương Húc Phượng cao vút, với vẻ mặt đó, giống như bà ta bao hết cả cửa hàng áo quần không bằng.

Chu Tú Tú như cười như không liếc nhìn bọn họ, đưa mấy đứa nhỏ vào phòng thay đồ, thay cái váy ra.

Nhìn cô cầm cái váy từ bên trong ra, Vương Húc Phương và Tiêu Tiểu Phượng nhìn nhau cười, đáy máy hiện vẻ khinh thường.

Tiêu Tiểu Phượng bước tới, tính chìa tay lấy cái váy, nhưng không ngờ Chu Tú Tú nghiêng người, đặt váy lên tay người bán hàng.

DTV

“Gói nó lại đi.” Cô khẽ nói.

Người bán hàng sửng sốt: “Đồng chí, tôi còn chưa nói cái váy này bao nhiêu tiền.”

“Tôi lấy nó.” Chu Tú Tú nói lại lần nữa, đưa phiếu mua hàng đặt trước mặt cô ấy.

Với phong thái đó, cô cảm giác như mình đang cầm một thẻ đen.

Vô cùng sảng khoái.

Đúng như dự đoán, sau khi cô nói ra lời này, cả Vương Húc Phương và Tiêu Tiêu Phượng đều sửng sờ.

Cô lấy đâu ra tiền mua quần áo trong cửa hàng bách hóa? Khi cô lấy phiếu mua hàng ra, họ nhìn nhau. Ai cũng biết, không dễ để lấy được phiếu mua hàng ở đây. Chu Tú Tú là người nhà quê, trước khi vào đơn vị không chừng còn chưa thấy được phiếu mua lương thực, hiện giờ từ đâu mà có thứ đồ xa xỉ như vậy?



Tiêu Tiểu Phượng hoảng muốn chết, bấy nhiêu kiêu ngạo đều biến mất không thấy tăm hơi. Nhìn thấy vẻ mặt của con gái, Vương Húc Phương nhíu mày, tính mở miệng nói, ánh mắt lại rơi vào túi hàng trên tay Chu Tú Tú.

Vậy mà cô còn đang cầm hai cái túi ở cửa hàng bách hóa nữa.

Nói cách khác, hôm nay cô tới mua rất nhiều thứ.

“Đồng chí, đóng gói xong rồi đây.” Người bán hàng đưa túi hàng qua.

“Cảm ơn.” Chu Tú Tú nhận túi hàng, mỉm cười lễ phép, khi đi qua Vương Húc Phương và Tiêu Tiểu Phượng thì dừng chân.

“À đúng rồi, nếu các người thích thì có thể để lại địa chỉ liên lạc cho đồng chí này, đi tới Thượng Hải mua một cái thì có gì khó.”

Tiêu Tiểu Phượng nhận thấy sự trêu chọc trong lời nói của Chu Tú Tú, mặt cô ta hết trắng lại đỏ.

Người bán hàng cảm nhận được sự đối chọi giữa hai bên, thấy Tiêu Tiểu Phượng bị mỉa mai là biết ai chiếm thế thượng phong, giọng điệu thờ ơ nói: “Cái váy này có giá bốn mươi lăm tệ, nếu muốn mua thì phải trả trước.”

Bốn mươi lăm tệ!

Tuy bình thường Vương Húc Phương và Tiêu Tiểu Phượng toàn mua đồ tốt ở cửa hàng bách hóa, lần này cũng không khỏi hít một ngụm khí lạnh.

Số liền lớn như vậy, đối với bất kỳ một hộ gia đình nào cũng không phải là con số nhỏ.

Vương Húc Phương vẫn còn lý trí, nhẹ giọng nói: “Cái váy cũng không có gì đẹp, không lấy nữa.”

Người bán hàng cười nói: “Đúng vậy, con gái bà cũng không có nước da trắng như vị đồng chí này, mặc vào cũng không hợp cho lắm.”

Tiêu Tiểu Phượng vốn đang tức đến mặt hết trắng lại đỏ, nghe vậy càng sôi máu, ồn ào muốn làm rõ với người bán hàng.

Một trận cãi cọ gay gắt xảy ra.

Người sĩ diện làm ra chuyện không có thể diện, Chu Tú Tú không kinh sợ khi thấy chuyện quái dị, dẫn bọn nhỏ ra khỏi cửa hàng bách hóa.

Ba mẹ con vui vẻ mà về, gió thổi mọi ngõ đường về nhà.

Khu công nhân viên ở ngay trước mặt, Tiểu Niên và Tiểu Uyển chạy như bay, tiếng cười như chuông bạc đánh bay sự yên tĩnh của màn đêm tăm tối.

Chu Tú Tú chăm chú quan sát mấy đứa nhỏ, cũng không ngăn chúng nó chạy đùa như thế, xe lúc này ít, khu công nhân viên nằm sát bên đơn vị, một chiếc xe đạp cũng không có, rất an toàn để bọn nhỏ đùa vui.