Thập Niên 70: Bá Chủ Mỹ Thực Nuôi Con Ký

Chương 186

"Hiện tại chuyện trước tiên con vẫn nên làm việc yên ổn ở trường học, chúng ta tìm thời cơ chuyển con lên làm chính thức, đến lúc đó lại giới thiệu cho con một người trong sạch. Tiểu Phượng nhà chúng ta đẹp như vậy, tìm được đàn ông sao có thể không bằng với tên nhà quê kia được sao?"

Nghe mẹ nói vậy, Tiêu Tiểu Phượng không khỏi nhớ đến bộ dáng anh tuấn lạnh lùng của Bùi Hi Bình.

Trong lòng cô ta có chút đau đớn nhưng rất mau lại lên tinh thần: "Đúng vậy, con muốn tìm bạn trai thật tốt, cùng anh ấy sống một cuộc sống tốt. Giống như mẹ và cha vậy, mọi người trong xưởng không ai là không hâm mộ tình cảm của cha mẹ đó sao?"

Vương Húc Phương khẽ cười một tiếng, giọng kiêu ngạo: "Chẳng thế à? Ánh mắt mẹ rất tốt."

Hai mẹ con vừa nói vừa cười, cuối cùng cũng đi tới cửa bách hóa.

Mà hai người lại không nghĩ tới chính mình đi tới lại có thể gặp được Chu Tú Tú mang theo hai đứa nhỏ đi đến mua quần áo ở đây được.

Ngày đó hệ thống phát ba phiếu mua sắm ở bách hoá còn chưa sử dụng, Chu Tú Tú thấy ở nhà nhàn rỗi nên mới đưa bọn nhỏ đi dạo.

Ba tờ phiếu mua sắm, cô rất công bằng mỗi người một phiếu không bỏ rơi ai.

Lúc này bách hoá vẫn chưa ra nhiều quần áo thời thượng như đời sau nhưng chỉ cần giá đắt thì vẫn đáng chú ý. Phiếu mua sắm rất hạn chế nên Chu Tú Tú mua cho tụi nhỏ bộ quần áo đều rất đáng yêu, mặc vào thật sự nhìn không tồi.

Tiểu Uyển là một cô gái nhỏ so với anh trai xinh xắn hơn một chút, lúc này cô bé đang mặc trên người chiếc váy màu vàng nhạt lộ nụ cười ngọt ngào trong gương: "Mẹ ơi đẹp không ạ?"

Chu Tú Tú đã bị vẻ đáng yêu của cô bé gục ngã, cười gật đầu: "Thật sự đẹp mắt."

Hai đứa nhỏ mặc quần áo đẹp, nhìn giống như có thể trực tiếp đi vào lễ đường làm tiểu hoa đồng rồi.

DTV

"Lấy hai bộ này."

Chu Tú Tú muốn bảo người bán gói lại nhưng không nghĩ tới Tiểu Uyển lại đè chặt lấy cái váy, khuôn mặt nhỏ tràn ngập nghiêm túc: "Tiểu Uyển muốn mặc về nhà."

Như này cũng không ảnh hưởng gì cả, Chu Tú Tú gật đầu đồng ý vì thế sau khi trả phiếu mua sắm, cô lại đưa hai đứa nhỏ tiếp tục đi dạo.

Chu Tú Tú cũng muốn mua cho mình một bộ quần áo.

Cô nhìn trái ngó phải đang muốn chọn cho mình thứ thích hợp, hai đứa nhỏ bởi vì bộ dáng xinh đẹp nên mặc gì cũng đẹp, không ít ánh mắt đều đang nhìn theo.

Cô rũ mắt nhìn hai đứa nhỏ, không khỏi bật cười.

Hai đứa nhỏ này thật ra hưởng gen của Bùi Hi Bình rất mạnh.


"Mẹ ơi, cái kia đẹp kìa." Tiểu Niên đột nhiên chỉ đến một chiếc váy đang treo ở đó.

Chu Tú Tú theo tầm mắt nhìn qua đó.

Đó là một chiếc váy liền không giống như những quần áo xám xịt nặng nề mà cô vẫn mặc, thoạt nhìn vô cùng sáng sủa.

Mặc dù đời trước của mình đã từng xem qua không ít, chiếc váy đúng là có khí chất.

"Bạn nhỏ ánh mắt thật tốt." Người bán hàng cười nói: "Đây là mẫu mới chúng tôi mới lấy về từ Thượng Hải, đặc biệt thời thượng. Đồng chí có muốn thử không?"

Ánh mắt của người bán hàng rất tốt, nếu người bình thường nhìn tới sẽ tuyệt đối không lấy ra nhưng nhìn thấy cách ăn mặc của Chu Tú Tú tuy không chưng diện nhưng khí chất rất tốt, hơn nữa hai đứa nhỏ đi chung lại rất đáng yêu, trên người đều mặc quần áo đắt đỏ vừa nhìn đã biết là nhà bọn họ có thể mua nổi.

"Mẹ thử đi!" Tiểu Uyển nhìn chằm chằm chiếc váy xinh đẹp kia, đôi mắt đều phát sáng.

"Được, mẹ thử xem." Chu Tú Tú cười nhận lấy quần áo mà nhân viên bán hàng đưa.

Lúc này phòng thay đồ của bách hoá chỉ có một tấm mành che, cô lo lắng hai đứa chạy loạn nên lập tức đưa hai đứa mang vào luôn.

Thấy cô muốn thay quần áo, Tiểu Niên lập tức che hai mắt của mình quay người lại.

Chu Tú Tú vẫn luôn dạy dỗ cậu bé từ nhỏ nam nữ có khái niệm khác nhau, không nghĩ tới lúc này lại hiệu quả như vậy.

Cô dùng tốc độ nhanh nhất đổi váy sau đó cúi đầu sửa sang lại làn váy.

Tiểu Uyển ngửa mặt, vẻ mặt kinh ngạc nói: "Oa!"

Chu Tú Tú bật cười, mỉm cười đi ra, nắm tay đứa nhỏ cùng nhau ra ngoài.

Chiếc váy này tuy rằng được may bằng những bông hoa phá cách nhưng thoạt nhìn lại đơn thuần cũng rất trang nhã, cổ áo cũng không rộng lắm chỉ để lộ ra xương quai xanh tinh xảo, vừa tinh tế lại nhẹ nhàng.

Mà làn váy thiết kế rất kiểu cách, có nếp gấp nhưng cũng rất giản dị, nếu như thêm một đôi giày vải trắng nữa thì sẽ rất giống với trang phục cổ trang.

Chu Tú Tú rất thích, hai đứa nhỏ càng kích động hơn cô, một trái một phải lôi kéo tay cô một hai đòi phải mua.

Nhưng đúng lúc này, đột nhiên một giọng nói ngạo mạn ương bướng truyền tới: "Váy trên người cô ta, tôi muốn mua!"

Chu Tú Tú bỗng dưng xoay người lại, thấy được Tiêu Tiểu Phượng phong thái cực kỳ ưu việt.