Thập Niên 70: Bá Chủ Mỹ Thực Nuôi Con Ký

Chương 185

Phúc lợi ở xưởng chế biến thịt rất tốt, được cung cấp đồ ăn ở nhà ăn một ngày ba bữa. Lương của công nhân trong phân xưởng cũng không cao, nếu như lại mua đồ nấu ăn vậy thì quá tốn tiền, hầu như đều lựa chọn giải quyết ở nhà ăn.

Tiêu Kiến Tân biết gia cảnh của Từ Lộ Lộ không tốt, nhưng lúc trước có vài lần nấu ăn cho ông ta, cô ta đều không lấy tiền, không nghĩ tới còn có thể có người nấu cơm sẵn chờ mình như vậy.

"Bởi vì mấy ngày hôm trước mỗi buổi tối thứ tư anh đều tới đây ăn cơm, tuy rằng chúng ta chưa từng ước định gì cả nhưng em lo lắng anh đột nhiên lại tới đây sẽ không thấy em." Từ Lộ Lộ nở nụ cười hào phóng, gương mặt không hiểu sao lại đỏ lên.

"Không sao cả, nếu như anh không tới, tự em cũng phải ăn cơm."

Tiêu Kiến Tân quay đầu qua nhìn thấy trên bàn có ba món ăn một món canh lại bật cười nói: "Em ăn uống nhiều như vậy sao."

Nhìn thấy bóng dáng bận rộn của cô ta, ánh mắt của Tiêu Kiến Tân lại ý vị sâu xa hơn.

Ông ta và Vương Húc Phương quen biết nhau đã vài thập niên, khi đó hai người vẫn còn ngây thơ, bà ta xinh đẹp thông minh làm chao đảo không ít người. Ông ta cũng phải hao tổn không ít tâm tư để theo đuổi bà ta, hai người cũng coi như là được tự do yêu đương, chỉ do khi đó ông ta hai bàn tay trắng, Vương Húc Phương được nuông chiều quen khó tránh khỏi có lúc tuỳ hứng.

Bầu bạn với nhau đi tới hiện tại, tính tình của Vương Húc Phương vẫn luôn không sửa được, Tiêu Kiến Tân vừa phải chăm sóc vợ lại phải dỗ con gái, trong lòng càng thêm mệt mỏi. Bởi vậy, lúc nhìn thấy Từ Lộ Lộ toàn tâm toàn ý trả giá cho mình mà không cần báo đáp, nội tâm ông ta bị đả động lại dừng ở trên người cô ta.

"Ăn cơm đi." Từ Lộ Lộ cười khúc khích đi tới, trên trán có chút mồ hôi.

Cô ta lấy thêm một đôi đũa đưa cho ông ta, đang muốn động đũa đột nhiên lại vỗ trán: "Anh ở nhà đã ăn rồi đúng không?"

Tiêu Kiến Tân khó xử gật đầu.

"Vậy thì tốt rồi." Từ Lộ Lộ thở dài nhẹ nhõm một hơi: "Em còn lo lắng anh đói bụng!"

Nói xong, cô ta lại tự mình ăn cười đến không có lòng dạ.

Trong lòng Tiêu Kiến Tân càng thêm cảm động.

DTV

Hai người bọn họ nói rất nhiều chuyện từ chuyện công việc cho tới chuyện cuộc sống, nghe nói nguy cơ trong nhà ông ta đã được gỡ bỏ, cô ta lập tức lộ ra nụ cười vui vẻ.

"Xưởng trưởng Tiêu, anh nhất định không biết đâu, công nhân chúng em đều cảm thấy anh đặc biệt ghê gớm. Lúc ấy nhìn anh mỗi ngày đều mặt ủ mày ê, em rất lo lắng, lo lắng giữa anh và chủ nhiệm Vương xảy ra mâu thuẫn ngày càng lớn. Hiện tại thì tốt rồi, không cần lo lắng nữa!"

Một bữa ăn xong, tâm trạng của Tiêu Kiến Tân càng trở nên thả lỏng hơn.

 


Chờ đến khi ông ta đi ra khỏi cửa, Từ Lộ Lộ mới do dự một chút lưu luyến không rời đưa chìa khoá ký túc xá ra.

Tiêu Kiến Tân mở lòng bàn tay ra, chìa khóa lạnh lẽo dừng lại trong lòng bàn tay ông ta làm lòng ông ta đau đớn.

Dường như trong vô thức ông ta ôm chặt lấy cô ta.

Từ Lộ Lộ sửng sốt nhưng không hề né tránh.

Cơ thể mềm mại này có hương thơm của đồng chí nữ trẻ tuổi, mãi cho đến khi ôm được ông ta mới cảm thấy thất lễ.

"Thật sự xin lỗi mạo phạm rồi."

Tiêu Kiến Tân nói xong lại buông cô ta ra, nhưng không nghĩ tới Từ Lộ Lộ lại đột nhiên lấy hết can đảm chôn mình vào n.g.ự.c ông ta.

Tiêu Kiến Tân mở to hai mắt nhìn, bàn tay cứng đờ hồi lâu không biết rơi xuống thế nào, cuối cùng lại nhẹ nhàng đè lấy cô ta.

...

Vương Húc Phương và Tiêu Tiểu Phượng đi tới bách hóa.

"Mẹ, vì sao cứ phải để con làm thời vụ làm gì? Trước kia bạn học đều hâm mộ con có một người cha là xưởng trưởng, dễ dàng trở thành nhân viên chính thức. Hiện tại lại muốn con làm cái chức bé đó, nếu như mấy người đó biết sẽ lại chê cười con." Tiêu Tiểu Phượng dẩu miệng, không tình nguyện mà nói.

Vương Húc Phương dùng tay đẩy trán cô ta: "Làm tạm thời thì có sao? Chỉ là tiền lương hơi thấp chút, mẹ còn có tiền riêng, đến lúc đó còn cho con thêm. Con còn trẻ tuổi, không thể nằm ở nhà cả ngày được, đi ra ngoài là cần thiết nhất."

"Nói đến tất cả đều là do Chu Tú Tú kia, nếu không phải bởi vì cô ta con cũng không bị mất việc." Tiêu Tiểu Phượng tức giận bất bình nói.

"Mẹ biết con tức giận cái gì." Vương Húc Phương nói lời thấm thía.

"Chuyện ở bên Hi Bình con cũng đừng nghĩ nữa, người ta cũng có gia đình có vợ con rồi, cũng may lúc ấy hai đứa còn chưa kết hôn, nếu không hiện tại con mới là người phải khóc rồi. Nhưng mà cậu ta và Chu Tú Tú làm tổn thương con nhiều như vậy, mẹ tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho bọn họ. Dù có thế nào, nước mắt con gái mẹ cũng không thể để rơi vậy được."

Ánh mắt Tiêu Tiểu Phượng sáng lên: "Mẹ, mẹ nói thật sao?"

"Đương nhiên." Vương Húc Phương đặt tay lên vai cô ta: "Cũng chỉ là hai đứa nhà quê mà thôi, bọn chúng cùng hai đứa con có cơm ăn hay không không phải còn nhờ vào câu nói của cha với mẹ con sao?"