"Tú Tú, anh chuẩn bị quay về đơn vị một chuyến." Anh nhẹ nhàng nói.
Chu Tú Tú sửng sốt.
Cô biết quá khứ anh là một quân nhân làm công việc bảo mật, ngay cả quân hàm cụ thể cũng chưa từng báo cho người nhà biết. Nhưng mà với số tiền trợ cấp mỗi tháng anh gửi về e rằng chức vị cũng không phải thấp.
"Vậy sau này anh sẽ ở lại đơn vị sao?" Chu Tú Tú không ý thức được giọng nói của bản thân đã lộ ra vài phần mất mát.
Trong chốc lát Bùi Hi Bình cũng chưa có ý định chuẩn xác.
"Còn chưa nghĩ tới." Dừng lại một chút anh còn nói thêm: "Nhưng quân nhân có gia đình có thể cho người nhà cùng vào đơn vị. Nếu anh thật sự muốn ở lại, nhất định anh sẽ đưa em với hai đứa nhỏ đến sống bên cạnh."
Bọn họ xa cách nhau quá lâu, thời gian quá dài, lúc này sẽ không bởi vì bất kỳ lý do nào để lỡ mất cả.
Chu Tú Tú gật đầu, ánh mắt mềm mại: "Vậy chờ sau khi anh trở về rồi nói sau."
Anh đi một chuyến này đến quân đội phải ngồi xe lửa, thời gian ít nhất cũng phải mất đến dăm ba bữa.
Chờ tiễn anh đi cô mới bình tĩnh trở lại.
Mỗi ngày đều có thói quen gặp mặt anh, đột nhiên chia xa thật ra lại cảm thấy có chút không quen.
Cũng tốt coi như cho cô một cơ hội để cô từ từ ổn định lại tâm tình.
Chờ tới sau khi Bùi Hi Bình trở về, cô muốn nói tất cả sự thật cho anh nghe.
...
Mấy ngày Bùi Hi Bình không ở đây, sinh hoạt giống như có chút biến hoá vi diệu.
Tiểu Niên và Tiểu Uyển thường xuyên nhắc mãi làm sao cha còn chưa trở về, tuy Chu Tú Tú nhẹ giọng trấn an nhưng trên thực tế cô cũng mở lịch lật xem mấy lần hy vọng anh mau chóng trở về.
Cả ngày ở bên nhau không cảm giác được gì nhưng khi vừa xa anh, cô lại ý thức được lúc hai người không thấy mặt hoá ra cái loại tâm trạng tên "nhớ nhung" lại từ từ lên men thế này.
Nhưng việc đáng ăn mừng chính là sau khi sự thật được vạch trần, có rất ít người tới tìm cô gây phiền toái.
Vương Húc Phương vốn dĩ cho rằng Chu Tú Tú lả lơi ong bướm còn tự nhiên xem cô là tình địch, trong lòng bà ta luôn lo lắng cô và Tiêu Kiến Tân tới lui với nhau nên muốn tìm mọi cách nhằm vào cô.
Nhưng mấy ngày hôm nay mắt thấy Tiêu Kiến Tân chẳng có gì khác thường, bà từ cũng từ từ gạt bỏ đi sự nghi ngờ vốn có.
Nghĩ đến cũng đúng, ông ta đã từng này tuổi không đến mức lại làm ra chuyện xấu mặt thế này.
Không khí nhà họ Tiêu trở về như bình thường, hiện tại trong đầu bà ta người bà ta lo lắng nhất cũng chỉ có Tiêu Tiểu Phượng.
Tiêu Kiến Tân tìm cho cô ta một công việc là một cô giáo ngữ văn trong trường tiểu học. Tuy rằng tạm thời chỉ có thể làm thời vụ nhưng dựa vào bối cảnh cùng quan hệ nhà họ Tiêu, chờ một thời gian nữa chắc hẳn sẽ có thể chuyển lên làm việc chính thức.
Vương Húc Phương thở dài nhẹ nhõm một hơi, bà ta la hét muốn cùng con gái đi dạo ở bách hóa, muốn lựa cho cô ta vài món quần áo thích hợp, đến lúc đó cô ta có thể mặc đi dạy học.
Hai mẹ con tính toán như vậy lập tức trang điểm thoả đáng vui vẻ mà đi ra khỏi nhà.
Chờ hai mẹ con nhà họ đi, Tiêu Kiến Tân cũng lén lút đi ra khỏi cửa.
Đã nhiều ngày không gặp mặt Từ Lộ Lộ rồi.
Hôm nay lúc đi đến phân xưởng thị sát nhìn thấy cô ta cảm thấy hình như cô ta gầy đi, vẻ mặt cũng không tốt. Nhưng khi cô ta nhìn thấy ánh mắt của ông ta, ánh mắt lại lập tức sáng lên.
Loại cảm giác được người ta quý trọng này thật sự đã lâu mới cảm nhận được.
Lúc này đang là thời điểm ăn cơm, Tiêu Kiến Tân chắp tay sau lưng đi tới phía sân sau, chờ đến khi người càng ngày càng ít, ông ta mới chậm rãi đi về nơi muốn tới.
Ông ta đưa chìa khoá ký túc xá phòng đơn kia cho Từ Lộ Lộ chỉ vì muốn cô ta thỉnh thoảng tới đây nghỉ ngơi cho tốt, cũng không biết lúc này cô ta có ở đây không.
Nhưng mà Tiêu Kiến Tân cũng không nhọc lòng quá lâu bởi vì chỉ chốc lát sau, ông ta đã ngửi được mùi thơm đồ ăn toả ra từ cửa phòng ký túc xá.
"Cốc cốc cốc..."
Tiếng gõ cửa ba dài một ngắn.
DTV
Từ Lộ Lộ nhanh chóng đi tới mở cửa.
Vừa nhìn thấy Tiêu Kiến Tân, đáy mắt cô ta tràn đầy niềm vui, thử thăm dò nhìn xung quanh bên ngoài một chút mới lôi kéo tay ông ta đi vào.
Chỉ là lúc vừa mới đóng cửa phòng lại, Từ Lộ Lộ lại có chút ngượng ngùng thật cẩn thận lui tay ra, đôi tay co lại không biết nên để đi đâu.
Bàn tay cô ta thon dài trắng nõn lại bóng loáng, lúc đầu ngón tay đụng chạm đến tay Tiêu Kiến Tân làm ông ta cũng run rẩy theo.
Một chút yên tĩnh này làm cho bọn họ đều không nói ra tiếng, hồi lâu sau, ông ta mới ho một tiếng: "Sao em không ăn cơm ở nhà ăn?"