Sáng sớm hôm sau, hai đứa nhỏ vừa tỉnh đã mơ mơ màng màng hỏi cha đang ở đâu.
Chu Tú Tú cười hôn lên khuôn mặt nhỏ của hai đứa nói: "Đi rửa mặt trước đi, chút nữa mẹ đưa hai đứa đi tìm cha."
Tiểu Niên và Tiểu Uyển xoa hai mắt nhẹ nhàng gật đầu, bước chân ngắn ngủn chạy đi rửa mặt.
Kem đánh răng cùng bàn chải đánh răng là Chu Tú Tú vừa mới mua cho hai đứa, cái tay nhỏ của Tiểu Niên và Tiểu Uyển nắm chặt bàn chải đánh răng, vụng về chải răng kê, hai mí mắt trên dưới vẫn còn đánh nhau.
Tư thế này giống như nếu không ai để ý sẽ nhanh chóng lại chìm vào giấc ngủ.
Chu Tú Tú nhìn cười đến cong cả mắt.
Ngày đầu tiên xuyên qua đây, cô đã trải qua một đêm trong hoàn cảnh xa lạ ở thôn Thứu Sơn. Sáng sớm sau khi tỉnh dậy, Tiểu Niên và Tiểu Uyển đều ngoan ngoãn ngồi ở trên giường, bộ dáng giống như sẵn sàng đón quân địch. Không nghĩ tới mới chỉ một thời gian ngắn trôi qua, hai đứa nhóc này đã học được cách ngủ nướng rồi.
Bữa sáng trong nhà giữ trẻ là do Chu Tú Tú chuẩn bị, cô phải ra cửa sớm một chút, lúc này tất cả đều đã chuẩn bị ổn thoả, cô nắm tay hai đứa nhỏ đi ra cửa.
Vừa mở cửa phòng ra cô thật sự không ngờ tới lại nhìn thấy Bùi Hi Bình ở đây.
Bùi Hi Bình mang theo bánh quẩy và bánh bao mua từ bên ngoài, anh nâng tay lên quơ quơ trước mặt bọn họ, trên mặt anh còn mang theo nụ cười ấm áp.
Hai đứa nhỏ lập tức nhảy cao ba thước, bay nhanh tới vọt vào trong n.g.ự.c anh: "Cha ơi!"
Bùi Hi Bình mỉm cười ôm hai đứa nhỏ lên.
Sáng sớm tinh mơ, từng gương mặt tươi cười này làm cho đáy mắt Chu Tú Tú hàm chứa đầy ý cười, cô đi về phía trước: "Sao không tới nhà ăn ăn sáng?"
Anh đi đến trước mặt Chu Tú Tú: "Lần trước nghe em nói cửa hàng này có bánh quẩy với bánh bao ăn ngon."
Bùi Hi Bình đều mua về hết, một nhà bốn người bọn họ lại quay trở lại phòng ngồi quanh một chỗ ăn xong bữa sáng.
Hai đứa nhỏ ăn đến cảm thấy thỏa mãn, sờ cái bụng nhỏ trăm miệng một lời nói: "Chúng con ăn no rồi."
"Để anh đưa hai con đến nhà giữ trẻ cho." Bùi Hi Bình nói.
Chu Tú Tú gật đầu, yên tâm giao hai đứa nhỏ về tay anh, tự mình ở lại thu dọn gói giấy trên bàn cơm.
Lần đầu tiên Tiểu Niên và Tiểu Uyển được cha đưa đi học, hai đứa tung tăng nhảy nhót bước đi cực kỳ nhẹ nhàng.
Bất tri bất giác đã tới cửa nhà trẻ.
"Tiểu Uyển!" Dương Tiểu Nha vừa nhìn thấy Tiểu Uyển lập tức chạy bay tới về phía cô bé.
Tiểu Uyển nhướng môi cực kỳ lịch sự mỉm cười, lại giống như đột nhiên nghĩ đến gì đó: "Chị Nha Nha, đây là cha của em!"
DTV
Dương Tiểu Nha hoảng hồn, đánh giá Bùi Hi Bình từ trên xuống dưới một lượt mới quay lại nhỏ giọng hỏi Tiểu Uyển: "Đây là bạn trai của mẹ em sao?"
Tiểu Uyển nghe không hiểu lại nghiêng đầu sang một bên.
Tiểu Niên lập tức đứng ra, vẻ mặt nghiêm túc nói: "Đây là cha bọn em, chính là cha ấy!"
Dương Tiểu Nha giống như đã hiểu lại giống như không hiểu khẽ "ồ" lên một tiếng, muốn nắm tay Tiểu Uyển đi vào nhà trẻ.
Tiểu Uyển thoát tay cô nhóc ra, chạy chậm lại bên người Bùi Hi Bình, vẫy vẫy cái tay nhỏ.
Bùi Hi Bình mỉm cười ngồi xổm xuống xoa tóc cô bé: "Làm sao vậy?"
"Hẹn gặp lại cha!" Tiểu Uyển chụt một tiếng, tiếp theo một cái hôn dừng lại trên mặt anh.
Nụ hôn ướt át làm Bùi Hi Bình thích thú không thôi lại nhìn về phía Tiểu Niên.
Vẻ mặt Tiểu Niên rối rắm.
Cậu bé là con trai sẽ không cần làm hành động sến súa này như em gái đâu.
Do dự hồi lâu cậu bé mới từ từ di chuyển bước chân đi đến bên người Bùi Hi Bình, cái miệng nhỏ cũng nhẹ nhàng chạm nhẹ lên mặt anh một chút.
Rồi sau đó cậu bé nắm lấy tay Tiểu Uyển chạy về phía nhà giữ trẻ.
"Chị Nha Nha, ngày hôm qua cha em cho em sờ râu đấy! Anh trai em còn được chơi cưỡi ngựa cơ!"
"Vậy thì có gì chứ! Cha chị mỗi ngày đều cho chị chơi cưỡi ngựa!"
"Nhưng mà cha em là con ngựa cao hơn, đầu bọn em đều sắp đụng lên bầu trời trên tường cơ!"
"Đó là trần nhà..."
Nghe thấy giọng nói của mấy đứa nhỏ trò chuyện, trong lòng Bùi Hi Bình lại càng thêm mềm lòng.
Anh thật sự không nghĩ tới sự xuất hiện của mình lại làm hai đứa nhỏ này kiêu ngạo đến vậy.
May mắn anh đã không vắng bóng thời gian dài.
Sau khi Chu Tú Tú thu dọn xong cô lại đóng cửa phòng muốn đi về phía nhà ăn. Hai đứa nhỏ chân ngắn sẽ rất mất thời gian để đưa hai đứa đi đến nhà giữ trẻ, Bùi Hi Bình đã tiếp nhận nhiệm vụ này trước cũng tiết kiệm được rất nhiều thời gian cho cô.
Cô chậm rãi bước đi tới cửa nhà ăn đã thấy Bùi Hi Bình ba bước làm hai bước tới trước mặt cô.
Ngày hè gió nhẹ cực nóng, anh đi tới bên cạnh cô, hơi thở mát lạnh giống như ngăn cản đi cái nóng oi bức.
Chu Tú Tú cười hôn lên khuôn mặt nhỏ của hai đứa nói: "Đi rửa mặt trước đi, chút nữa mẹ đưa hai đứa đi tìm cha."
Tiểu Niên và Tiểu Uyển xoa hai mắt nhẹ nhàng gật đầu, bước chân ngắn ngủn chạy đi rửa mặt.
Kem đánh răng cùng bàn chải đánh răng là Chu Tú Tú vừa mới mua cho hai đứa, cái tay nhỏ của Tiểu Niên và Tiểu Uyển nắm chặt bàn chải đánh răng, vụng về chải răng kê, hai mí mắt trên dưới vẫn còn đánh nhau.
Tư thế này giống như nếu không ai để ý sẽ nhanh chóng lại chìm vào giấc ngủ.
Chu Tú Tú nhìn cười đến cong cả mắt.
Ngày đầu tiên xuyên qua đây, cô đã trải qua một đêm trong hoàn cảnh xa lạ ở thôn Thứu Sơn. Sáng sớm sau khi tỉnh dậy, Tiểu Niên và Tiểu Uyển đều ngoan ngoãn ngồi ở trên giường, bộ dáng giống như sẵn sàng đón quân địch. Không nghĩ tới mới chỉ một thời gian ngắn trôi qua, hai đứa nhóc này đã học được cách ngủ nướng rồi.
Bữa sáng trong nhà giữ trẻ là do Chu Tú Tú chuẩn bị, cô phải ra cửa sớm một chút, lúc này tất cả đều đã chuẩn bị ổn thoả, cô nắm tay hai đứa nhỏ đi ra cửa.
Vừa mở cửa phòng ra cô thật sự không ngờ tới lại nhìn thấy Bùi Hi Bình ở đây.
Bùi Hi Bình mang theo bánh quẩy và bánh bao mua từ bên ngoài, anh nâng tay lên quơ quơ trước mặt bọn họ, trên mặt anh còn mang theo nụ cười ấm áp.
Hai đứa nhỏ lập tức nhảy cao ba thước, bay nhanh tới vọt vào trong n.g.ự.c anh: "Cha ơi!"
Bùi Hi Bình mỉm cười ôm hai đứa nhỏ lên.
Sáng sớm tinh mơ, từng gương mặt tươi cười này làm cho đáy mắt Chu Tú Tú hàm chứa đầy ý cười, cô đi về phía trước: "Sao không tới nhà ăn ăn sáng?"
Anh đi đến trước mặt Chu Tú Tú: "Lần trước nghe em nói cửa hàng này có bánh quẩy với bánh bao ăn ngon."
Bùi Hi Bình đều mua về hết, một nhà bốn người bọn họ lại quay trở lại phòng ngồi quanh một chỗ ăn xong bữa sáng.
Hai đứa nhỏ ăn đến cảm thấy thỏa mãn, sờ cái bụng nhỏ trăm miệng một lời nói: "Chúng con ăn no rồi."
"Để anh đưa hai con đến nhà giữ trẻ cho." Bùi Hi Bình nói.
Chu Tú Tú gật đầu, yên tâm giao hai đứa nhỏ về tay anh, tự mình ở lại thu dọn gói giấy trên bàn cơm.
Lần đầu tiên Tiểu Niên và Tiểu Uyển được cha đưa đi học, hai đứa tung tăng nhảy nhót bước đi cực kỳ nhẹ nhàng.
Bất tri bất giác đã tới cửa nhà trẻ.
"Tiểu Uyển!" Dương Tiểu Nha vừa nhìn thấy Tiểu Uyển lập tức chạy bay tới về phía cô bé.
Tiểu Uyển nhướng môi cực kỳ lịch sự mỉm cười, lại giống như đột nhiên nghĩ đến gì đó: "Chị Nha Nha, đây là cha của em!"
DTV
Dương Tiểu Nha hoảng hồn, đánh giá Bùi Hi Bình từ trên xuống dưới một lượt mới quay lại nhỏ giọng hỏi Tiểu Uyển: "Đây là bạn trai của mẹ em sao?"
Tiểu Uyển nghe không hiểu lại nghiêng đầu sang một bên.
Tiểu Niên lập tức đứng ra, vẻ mặt nghiêm túc nói: "Đây là cha bọn em, chính là cha ấy!"
Dương Tiểu Nha giống như đã hiểu lại giống như không hiểu khẽ "ồ" lên một tiếng, muốn nắm tay Tiểu Uyển đi vào nhà trẻ.
Tiểu Uyển thoát tay cô nhóc ra, chạy chậm lại bên người Bùi Hi Bình, vẫy vẫy cái tay nhỏ.
Bùi Hi Bình mỉm cười ngồi xổm xuống xoa tóc cô bé: "Làm sao vậy?"
"Hẹn gặp lại cha!" Tiểu Uyển chụt một tiếng, tiếp theo một cái hôn dừng lại trên mặt anh.
Nụ hôn ướt át làm Bùi Hi Bình thích thú không thôi lại nhìn về phía Tiểu Niên.
Vẻ mặt Tiểu Niên rối rắm.
Cậu bé là con trai sẽ không cần làm hành động sến súa này như em gái đâu.
Do dự hồi lâu cậu bé mới từ từ di chuyển bước chân đi đến bên người Bùi Hi Bình, cái miệng nhỏ cũng nhẹ nhàng chạm nhẹ lên mặt anh một chút.
Rồi sau đó cậu bé nắm lấy tay Tiểu Uyển chạy về phía nhà giữ trẻ.
"Chị Nha Nha, ngày hôm qua cha em cho em sờ râu đấy! Anh trai em còn được chơi cưỡi ngựa cơ!"
"Vậy thì có gì chứ! Cha chị mỗi ngày đều cho chị chơi cưỡi ngựa!"
"Nhưng mà cha em là con ngựa cao hơn, đầu bọn em đều sắp đụng lên bầu trời trên tường cơ!"
"Đó là trần nhà..."
Nghe thấy giọng nói của mấy đứa nhỏ trò chuyện, trong lòng Bùi Hi Bình lại càng thêm mềm lòng.
Anh thật sự không nghĩ tới sự xuất hiện của mình lại làm hai đứa nhỏ này kiêu ngạo đến vậy.
May mắn anh đã không vắng bóng thời gian dài.
Sau khi Chu Tú Tú thu dọn xong cô lại đóng cửa phòng muốn đi về phía nhà ăn. Hai đứa nhỏ chân ngắn sẽ rất mất thời gian để đưa hai đứa đi đến nhà giữ trẻ, Bùi Hi Bình đã tiếp nhận nhiệm vụ này trước cũng tiết kiệm được rất nhiều thời gian cho cô.
Cô chậm rãi bước đi tới cửa nhà ăn đã thấy Bùi Hi Bình ba bước làm hai bước tới trước mặt cô.
Ngày hè gió nhẹ cực nóng, anh đi tới bên cạnh cô, hơi thở mát lạnh giống như ngăn cản đi cái nóng oi bức.