Hai đứa nhỏ bên cạnh nhảy nhót, một tiếng lại một tiếng kêu: "Cha mẹ... Cha mẹ!"
...
Thẳng đến khi Vương Húc Phương lại nói lại chuyện này, Tiêu Tiểu Phượng vẫn không thể tin được những gì mình nghe thấy.
"Mẹ nói anh Hi Bình là chồng của Chu Tú Tú? Hai đứa nhỏ nhà quê kia là con anh ấy sinh ra?" Tiêu Tiểu Phượng cau mày, giọng nói bén nhọn.
Vương Húc Phương gật đầu: "Mẹ cũng không nghĩ tới tình hình lại phát triển thành ra thế này, nhưng mà một khi đã vậy cũng khiến cho một nhà bọn họ sống ngày lành tốt đẹp, sẽ không có gì cản trở chúng ta."
Tiêu Tiểu Phượng trợn mắt há hốc mồm, sao cô ta có thể nghĩ tới bản thân hao tổn sức lực đi một chuyến lại làm cho một nhà bọn họ đoàn tụ.
Cô ta không cam lòng nhưng cô ta biết rõ Chu Tú Tú và Bùi Hi Bình vốn dĩ là một đôi, vậy cô ta có thể tranh giành được cái gì?
Tiêu Tiểu Phượng không chấp nhận được sự thật này, lặng thinh ngồi trên sô pha không rên một tiếng.
Mà Vương Húc Phương cũng không an ủi gì bởi vì Tiêu Kiến Tân đã trở về.
Lúc Tiêu Kiến Tân trở về mặt mày hồng hào giống như chuyện xảy ra hồi sáng không ảnh hưởng bất cứ thứ gì tới ông ta. Vương Húc Phương vật lộn một chút nhịn không được cười nói: "Chu Tú Tú và Hi Bình vốn là một đôi, ông không khó chịu sao?"
Tiêu Kiến Tân vui vẻ: "Tôi khó chịu cái gì? Vốn dĩ tôi chỉ lo lắng tình cảm của Tiểu Phượng dành cho Hi Bình quá sâu nặng về sau không biết nên làm cái gì. Hiện tại thì tốt rồi, con gái đã hết hy vọng, về sau tôi sẽ tìm cho nó một người có gia đình trong sạch, nó sẽ không để ý lại đến chuyện vụn vặt này nữa đâu."
"Ông lo lắng cho con gái sao?" Vương Húc Phương thử hỏi han.
"Đương nhiên, Tiểu Phượng từ nhỏ đến lớn đều được chúng ta yêu chiều, bà đau lòng tôi đương nhiên cũng đau lòng. Trước kia bà đi theo tôi đã ăn qua bao nhiêu khổ sở, chịu qua tội. Hiện tại thật vất vả mới có ngày tốt như bây giờ, về sau chúng ta đừng ầm ĩ mâu thuẫn nữa."
Đây là lần đầu tiên trong mấy ngày nay hai người nói chuyện thẳng thắn như vậy.
Mũi Vương Húc Phương chua xót, trong lòng tủi thân: "Ai bảo ông buổi tối mỗi khi về nhà sắc mặt cứ đen sì như vậy? Tôi còn tưởng rằng ông ở bên ngoài có người khác!"
Tiểu Kiến Tân lập tức cao giọng cười to, ôm bà ta ôm gần: "Nói ngốc cái gì vậy? Tôi từng này tuổi rồi còn lăn lộn được gì nữa? Lòng tôi ngoại trừ bà ra cũng chỉ còn con gái thôi, khác cái gì giả vờ cũng không được!"
Hai vợ chồng ôm nhau, Vương Húc Phương rốt cuộc cũng thờ phào nhẹ nhõm một hơi.
Hai người xoá tan hiềm khích lúc trước, bà ta cảm thấy rất mỹ mãn trên mặt lộ ra nụ cười vui mừng.
Chỉ là Vương Húc Phương không nhìn ra được, tay Tiêu Kiến Tâm đang ôm mình nhưng ánh mắt ông ta lại lập lòe. Sau khi tự do cũng chẳng biết tâm tư của ông ta chạy tới chỗ nào, một lòng dừng lại trên người ai.
...
Bùi Hi Bình giúp Tiểu Niên tắm rửa xong lại cùng Tiểu Uyển chơi đùa một lát.
Hai đứa nhỏ vui vẻ vô cùng vẫn còn sức lực lặn lộn ở trên giường, mãi cho đến khi mí mắt gục xuống không chịu đựng được mới từ từ tiến vào mộng đẹp.
Hai đứa nhỏ ngủ ngon lành khóe miệng hơi hơi nhếch lên giống như đang mơ thấy giấc mộng đẹp.
Ánh mắt Bùi Hi Bình ấm áp, đến tận khi xác nhận hai đứa nhỏ không tỉnh dậy nữa mới đứng lên.
Nhưng khi anh vừa quay người lại lại đối mặt với ánh mắt căng thẳng của Chu Tú Tú.
"Anh..." Bùi Hi Bình chần chờ một lúc, chỉ ngón tay ra ngoài cửa: "Hôm nay anh trở về nghỉ ngơi đây."
"Được." Chu Tú Tú đáp ứng nhanh chóng, giống như tảng đá lớn trong lòng cũng rơi xuống, cô đưa anh ra đến cửa.
Không phải cô không muốn cùng anh ở bên nhau chỉ là cô không biết vì sao, hiện tại chỉ cần cùng anh ở dưới một mái hiên, Chu Tú Tú sẽ cảm thấy cả người không được tự nhiên.
Có lẽ cái cô cần là một chút thời gian.
Chu Tú Tú đưa anh đến ngoài cửa, dịu dàng cùng anh tạm biệt.
DTV
Ánh mắt sâu thẳm của Bùi Hi Bình có thêm vào phần bất đắc dĩ.
Anh duỗi tay nhẹ nhàng xoa tóc cô: "Ngày mai gặp."
Chu Tú Tú mím môi: "Ngày mai gặp."
Cô đóng cửa lại, ngẩng mặt lên yên lặng một lúc mới từ từ ngồi xổm xuống.
Cô muốn bọn họ ở bên nhau nhưng không muốn nương nhờ vào thân phận của người khác.
Tình huống này quá phức tạp, cô có nên nói sự thật cho anh biết không?
Nếu anh hiểu được sự thật sẽ tự lựa chọn quyền lợi cho mình.
...
Mà ở ngoài cửa, Bùi Hi Bình chậm rãi rời đi, trong đầu bỗng nhiên lại xuất hiện cơn đau nhức.
Nụ cười hàm súc, vẻ mặt khó chịu, đáy mắt chợt lóe lên ánh sáng...
Người nọ có chút giống với Chu Tú Tú nhưng lại không phải là cô.
Anh cảm giác được hình như mình nhớ tới cái gì đó.
Có lẽ nên đưa cô cùng tụi nhỏ trở lại thôn một chuyến, trở lại nơi anh sinh sống từ nhỏ tới lớn nhìn xem.
Bí ẩn mới có thể thể được vạch trần.
...
Thẳng đến khi Vương Húc Phương lại nói lại chuyện này, Tiêu Tiểu Phượng vẫn không thể tin được những gì mình nghe thấy.
"Mẹ nói anh Hi Bình là chồng của Chu Tú Tú? Hai đứa nhỏ nhà quê kia là con anh ấy sinh ra?" Tiêu Tiểu Phượng cau mày, giọng nói bén nhọn.
Vương Húc Phương gật đầu: "Mẹ cũng không nghĩ tới tình hình lại phát triển thành ra thế này, nhưng mà một khi đã vậy cũng khiến cho một nhà bọn họ sống ngày lành tốt đẹp, sẽ không có gì cản trở chúng ta."
Tiêu Tiểu Phượng trợn mắt há hốc mồm, sao cô ta có thể nghĩ tới bản thân hao tổn sức lực đi một chuyến lại làm cho một nhà bọn họ đoàn tụ.
Cô ta không cam lòng nhưng cô ta biết rõ Chu Tú Tú và Bùi Hi Bình vốn dĩ là một đôi, vậy cô ta có thể tranh giành được cái gì?
Tiêu Tiểu Phượng không chấp nhận được sự thật này, lặng thinh ngồi trên sô pha không rên một tiếng.
Mà Vương Húc Phương cũng không an ủi gì bởi vì Tiêu Kiến Tân đã trở về.
Lúc Tiêu Kiến Tân trở về mặt mày hồng hào giống như chuyện xảy ra hồi sáng không ảnh hưởng bất cứ thứ gì tới ông ta. Vương Húc Phương vật lộn một chút nhịn không được cười nói: "Chu Tú Tú và Hi Bình vốn là một đôi, ông không khó chịu sao?"
Tiêu Kiến Tân vui vẻ: "Tôi khó chịu cái gì? Vốn dĩ tôi chỉ lo lắng tình cảm của Tiểu Phượng dành cho Hi Bình quá sâu nặng về sau không biết nên làm cái gì. Hiện tại thì tốt rồi, con gái đã hết hy vọng, về sau tôi sẽ tìm cho nó một người có gia đình trong sạch, nó sẽ không để ý lại đến chuyện vụn vặt này nữa đâu."
"Ông lo lắng cho con gái sao?" Vương Húc Phương thử hỏi han.
"Đương nhiên, Tiểu Phượng từ nhỏ đến lớn đều được chúng ta yêu chiều, bà đau lòng tôi đương nhiên cũng đau lòng. Trước kia bà đi theo tôi đã ăn qua bao nhiêu khổ sở, chịu qua tội. Hiện tại thật vất vả mới có ngày tốt như bây giờ, về sau chúng ta đừng ầm ĩ mâu thuẫn nữa."
Đây là lần đầu tiên trong mấy ngày nay hai người nói chuyện thẳng thắn như vậy.
Mũi Vương Húc Phương chua xót, trong lòng tủi thân: "Ai bảo ông buổi tối mỗi khi về nhà sắc mặt cứ đen sì như vậy? Tôi còn tưởng rằng ông ở bên ngoài có người khác!"
Tiểu Kiến Tân lập tức cao giọng cười to, ôm bà ta ôm gần: "Nói ngốc cái gì vậy? Tôi từng này tuổi rồi còn lăn lộn được gì nữa? Lòng tôi ngoại trừ bà ra cũng chỉ còn con gái thôi, khác cái gì giả vờ cũng không được!"
Hai vợ chồng ôm nhau, Vương Húc Phương rốt cuộc cũng thờ phào nhẹ nhõm một hơi.
Hai người xoá tan hiềm khích lúc trước, bà ta cảm thấy rất mỹ mãn trên mặt lộ ra nụ cười vui mừng.
Chỉ là Vương Húc Phương không nhìn ra được, tay Tiêu Kiến Tâm đang ôm mình nhưng ánh mắt ông ta lại lập lòe. Sau khi tự do cũng chẳng biết tâm tư của ông ta chạy tới chỗ nào, một lòng dừng lại trên người ai.
...
Bùi Hi Bình giúp Tiểu Niên tắm rửa xong lại cùng Tiểu Uyển chơi đùa một lát.
Hai đứa nhỏ vui vẻ vô cùng vẫn còn sức lực lặn lộn ở trên giường, mãi cho đến khi mí mắt gục xuống không chịu đựng được mới từ từ tiến vào mộng đẹp.
Hai đứa nhỏ ngủ ngon lành khóe miệng hơi hơi nhếch lên giống như đang mơ thấy giấc mộng đẹp.
Ánh mắt Bùi Hi Bình ấm áp, đến tận khi xác nhận hai đứa nhỏ không tỉnh dậy nữa mới đứng lên.
Nhưng khi anh vừa quay người lại lại đối mặt với ánh mắt căng thẳng của Chu Tú Tú.
"Anh..." Bùi Hi Bình chần chờ một lúc, chỉ ngón tay ra ngoài cửa: "Hôm nay anh trở về nghỉ ngơi đây."
"Được." Chu Tú Tú đáp ứng nhanh chóng, giống như tảng đá lớn trong lòng cũng rơi xuống, cô đưa anh ra đến cửa.
Không phải cô không muốn cùng anh ở bên nhau chỉ là cô không biết vì sao, hiện tại chỉ cần cùng anh ở dưới một mái hiên, Chu Tú Tú sẽ cảm thấy cả người không được tự nhiên.
Có lẽ cái cô cần là một chút thời gian.
Chu Tú Tú đưa anh đến ngoài cửa, dịu dàng cùng anh tạm biệt.
DTV
Ánh mắt sâu thẳm của Bùi Hi Bình có thêm vào phần bất đắc dĩ.
Anh duỗi tay nhẹ nhàng xoa tóc cô: "Ngày mai gặp."
Chu Tú Tú mím môi: "Ngày mai gặp."
Cô đóng cửa lại, ngẩng mặt lên yên lặng một lúc mới từ từ ngồi xổm xuống.
Cô muốn bọn họ ở bên nhau nhưng không muốn nương nhờ vào thân phận của người khác.
Tình huống này quá phức tạp, cô có nên nói sự thật cho anh biết không?
Nếu anh hiểu được sự thật sẽ tự lựa chọn quyền lợi cho mình.
...
Mà ở ngoài cửa, Bùi Hi Bình chậm rãi rời đi, trong đầu bỗng nhiên lại xuất hiện cơn đau nhức.
Nụ cười hàm súc, vẻ mặt khó chịu, đáy mắt chợt lóe lên ánh sáng...
Người nọ có chút giống với Chu Tú Tú nhưng lại không phải là cô.
Anh cảm giác được hình như mình nhớ tới cái gì đó.
Có lẽ nên đưa cô cùng tụi nhỏ trở lại thôn một chuyến, trở lại nơi anh sinh sống từ nhỏ tới lớn nhìn xem.
Bí ẩn mới có thể thể được vạch trần.