Tiểu Niên vừa dứt lời, khoé miệng cũng từ từ giương lên, vẻ mặt giống như đã tính trước kỹ càng. Nghe xong lời nói của cậu bé, Tiểu Uyển lập tức nhảy lên: "Anh ơi là cha sao? Thật sự là cha ạ!"
Tiếng cười vui sướng của bọn nhỏ lập tức vang vọng đến bên tai Bùi Hi Bình và Chu Tú Tú, không khí đột nhiên chợt rộn rã vui tươi.
Lúc này lại đến phiên Chu Tú Tú ngây ngẩn cả người, cô ngạc nhiên hỏi: "Tiểu Niên, làm sao con lại biết được?"
Tiểu Niên giương cằm lên: "Cha từng ôm con rồi, con còn nhớ rõ!"
Lồng n.g.ự.c nho nhỏ của Tiểu Uyển hơi hơi phập phồng, cô bé cảm thán: "Anh thật sự không lừa Tiểu Uyển chứ."
Cảnh tượng thật sự không có sóng gió hay nước mắt lã chã rơi như Chu Tú Tú từng nghĩ, cô có chút kinh ngạc lại thở dài nhẹ nhõm một hơi.
Mặc kệ thay đổi thế nào, cô đều hy vọng sẽ không ảnh hưởng tới tụi nhỏ.
Mà rất hiển nhiên, Bùi Hi Bình so với cô lại càng không biết làm sao.
Vẻ mặt trịnh trọng lúc trước của anh đột nhiên cũng trở nên ngây ngốc: "Hai con còn nhớ cha sao?"
Lời anh nói còn chưa hết câu, Tiểu Niên và Tiểu Uyển đã nhào về phía trước rúc vào trong n.g.ự.c anh.
Hai thân thể mềm như bông ôm chặt lấy anh, khuôn mặt nhỏ còn nhẹ nhàng cọ xát lên má anh.
Tiểu Uyển còn bị bộ râu ngắn ngủn của anh cọ tới cười khanh khách không ngừng, cô bé ngẩng mặt lên lộ ra khuôn mặt tươi cười trong sáng: "Bành Minh Minh nói rằng mặt cậu ấy bị cha chọc thủng, hoá ra là thật!"
Nói xong, cô bé còn cẩn thận vươn tay nhẹ nhàng chọc chọc lên cằm Bùi Hi Bình.
Anh ngẩn ra, ngay sau đó hơi hơi nâng mặt để mặc cho cô bé tò mò chọc cho đủ.
Bành Minh Minh là bạn nhỏ mà Tiểu Uyển ở nhà trẻ quen biết, ngày thường rất hay kể về chuyện trong nhà. Mỗi khi Tiểu Uyển nghe thấy cô nhóc nhắc tới cha luôn tỏ vẻ mặt hâm mộ mà nghe.
Hiện tại cô bé cũng đã được sờ râu của cha rồi!
Đôi mắt Tiểu Uyển cong lên, đáy mắt đều điểm xuyết ý cười, khuôn mặt càng trở nên sinh động hơn.
Trái tim cứng rắn của Bùi Hi Bình càng mềm đi, kích động ôm chặt lấy đứa nhỏ.
Tiểu Uyển mỉm cười lộ ra hai cái má lúm thoắt ẩn thoắt hiện, vui vẻ không thôi nắm tay Tiểu Niên: "Anh cũng thử xem."
Tiểu Niên đứng ở một bên, đôi mắt nhìn chăm chú vào bả vai Bùi Hi Bình nhưng vẫn không lên tiếng, vẻ mặt làm ra bộ dạng rối rắm.
Chu Tú Tú bừng tỉnh nhớ tới cái gì đó, nhẹ giọng hỏi: "Tiểu Niên, có phải muốn cưỡi ngựa đúng không?"
Tiểu Niên gật đầu thật mạnh giống như con gà.
"Cưỡi ngựa?" Bùi Hi Bình nghi hoặc nhìn về phía Chu Tú Tú.
Chu Tú Tú giải thích: "Lúc ở trong thôn, cha của mấy đứa trẻ khác mỗi khi làm việc xong đều cho chúng cưỡi trên vai đưa chúng về nhà. Mỗi lần Tiểu Niên nhìn thấy đều trông mong."
Bùi Hi Bình nghe xong đến nghĩ cũng không cần nghĩ trực tiếp đứng lên, hai tay nâng Tiểu Niên ôm lên cao
Lúc đầu, Tiểu Niên còn chưa kịp định thần, đợi tới khi bị nhấc lên cao cậu bé mới lập tức ngạc nhiên vui mừng hét lên một tiếng.
"Cẩn thận!" Chu Tú Tú bật cười.
Nhưng Bùi Hi Bình làm sao có thể để Tiểu Niên rơi vào nguy hiểm được, anh để con trai ngồi vững trên cổ mình, hai tay để ở đằng sau bảo vệ cậu bé rất kỹ.
Tiểu Niên vui sướng ôm lấy cổ Bùi Hi Bình một chút cũng không buông tay, cậu bé mới lạ liếc nhìn trái phải xung quanh.
Còn gì thỏa mãn hơn so với việc nhìn thấy gương mặt tươi cười của bọn nhỏ chứ?
Bọn họ mất đi cuối cùng tìm lại được nhau, một lần nữa có được cha nhưng bởi vì tuổi còn quá nhỏ, lúc này chỉ biết vui sướng cũng không có bất kỳ cảm giác gì sợ hãi.
Nhưng Chu Tú Tú lại không giống như vậy.
Nghĩ tới kết cục của hai đứa nhỏ trong phiên ngoại cốt truyện lại nhìn thấy hai đứa hiện tại được tươi vui tốt đẹp biết bao, hốc mắt cô không tự giác ướt át.
Nhưng mà đúng lúc này, Tiểu Niên đang ôm cổ Bùi Hi Bình đột nhiên tiến lại gần bên tai anh gọi: "Cha ơi."
Tiểu Uyển vừa nghe thấy cũng nhảy lên, lớn giọng hô: "Cha ơi."
Sống lưng Bùi Hi Bình cứng đờ, vành mắt lại hơi hơi đỏ lên.
Tiểu Niên không biết tâm lý hoạt động của anh, cậu bé chỉ biết mỉm cười dựa vào sau gáy anh, một lát sau lại cúi đầu nhìn Chu Tú Tú: "Mẹ ơi!"
Tiểu Uyển cũng vui vẻ gọi theo: "Mẹ ơi!"
Tiểu Niên bĩu môi: "Cái đuôi nhỏ."
Hai tay Tiểu Uyển lập tức chống nạnh, dậm chân: "Tiểu Uyển không phải cái đuổi nhỏ nhé, là em gái!"
DTV
Bùi Hi Bình khôi phục cảm xúc lại đặt con trai xuống đất, cẩn thận nhìn hai đứa nhỏ như thể sợ bỏ lỡ thứ gì đó.
Nhưng lúc chuyển mắt qua, tầm mắt lại rơi đến mặt Chu Tú Tú, anh lại sửng sốt một chút.
Chu Tú Tú đỏ cả mắt, cắn chặt môi, không tự giác cúi đầu xuống.
Tụi nhỏ ở nhà trẻ có quen bạn mới, bọn nhỏ không có thói quen gọi "cha mẹ" nhưng Tiểu Niên và Tiểu Uyển đã có thể học được cách gọi "cha mẹ".
Nhưng mà cô chưa từng nghĩ tới, có một ngày hai đứa nhỏ này sẽ dùng giọng điệu trong sáng như vậy gọi mình như thế.
Nghĩ tới chút thời gian mình đã trả giá, Chu Tú Tú có chút xúc động, nước mắt không tự giác rơi xuống.
Sau đó, bàn tay Bùi Hi Bình lại đi tới trước mặt cô, ngón tay thô ráp nhẹ nhàng lau đi nước mắt cho cô.
Anh ôm lấy cô: "Vất vả cho em rồi."
Chu Tú Tú do dự hồi lâu mới ôm lấy anh.
Tiếng cười vui sướng của bọn nhỏ lập tức vang vọng đến bên tai Bùi Hi Bình và Chu Tú Tú, không khí đột nhiên chợt rộn rã vui tươi.
Lúc này lại đến phiên Chu Tú Tú ngây ngẩn cả người, cô ngạc nhiên hỏi: "Tiểu Niên, làm sao con lại biết được?"
Tiểu Niên giương cằm lên: "Cha từng ôm con rồi, con còn nhớ rõ!"
Lồng n.g.ự.c nho nhỏ của Tiểu Uyển hơi hơi phập phồng, cô bé cảm thán: "Anh thật sự không lừa Tiểu Uyển chứ."
Cảnh tượng thật sự không có sóng gió hay nước mắt lã chã rơi như Chu Tú Tú từng nghĩ, cô có chút kinh ngạc lại thở dài nhẹ nhõm một hơi.
Mặc kệ thay đổi thế nào, cô đều hy vọng sẽ không ảnh hưởng tới tụi nhỏ.
Mà rất hiển nhiên, Bùi Hi Bình so với cô lại càng không biết làm sao.
Vẻ mặt trịnh trọng lúc trước của anh đột nhiên cũng trở nên ngây ngốc: "Hai con còn nhớ cha sao?"
Lời anh nói còn chưa hết câu, Tiểu Niên và Tiểu Uyển đã nhào về phía trước rúc vào trong n.g.ự.c anh.
Hai thân thể mềm như bông ôm chặt lấy anh, khuôn mặt nhỏ còn nhẹ nhàng cọ xát lên má anh.
Tiểu Uyển còn bị bộ râu ngắn ngủn của anh cọ tới cười khanh khách không ngừng, cô bé ngẩng mặt lên lộ ra khuôn mặt tươi cười trong sáng: "Bành Minh Minh nói rằng mặt cậu ấy bị cha chọc thủng, hoá ra là thật!"
Nói xong, cô bé còn cẩn thận vươn tay nhẹ nhàng chọc chọc lên cằm Bùi Hi Bình.
Anh ngẩn ra, ngay sau đó hơi hơi nâng mặt để mặc cho cô bé tò mò chọc cho đủ.
Bành Minh Minh là bạn nhỏ mà Tiểu Uyển ở nhà trẻ quen biết, ngày thường rất hay kể về chuyện trong nhà. Mỗi khi Tiểu Uyển nghe thấy cô nhóc nhắc tới cha luôn tỏ vẻ mặt hâm mộ mà nghe.
Hiện tại cô bé cũng đã được sờ râu của cha rồi!
Đôi mắt Tiểu Uyển cong lên, đáy mắt đều điểm xuyết ý cười, khuôn mặt càng trở nên sinh động hơn.
Trái tim cứng rắn của Bùi Hi Bình càng mềm đi, kích động ôm chặt lấy đứa nhỏ.
Tiểu Uyển mỉm cười lộ ra hai cái má lúm thoắt ẩn thoắt hiện, vui vẻ không thôi nắm tay Tiểu Niên: "Anh cũng thử xem."
Tiểu Niên đứng ở một bên, đôi mắt nhìn chăm chú vào bả vai Bùi Hi Bình nhưng vẫn không lên tiếng, vẻ mặt làm ra bộ dạng rối rắm.
Chu Tú Tú bừng tỉnh nhớ tới cái gì đó, nhẹ giọng hỏi: "Tiểu Niên, có phải muốn cưỡi ngựa đúng không?"
Tiểu Niên gật đầu thật mạnh giống như con gà.
"Cưỡi ngựa?" Bùi Hi Bình nghi hoặc nhìn về phía Chu Tú Tú.
Chu Tú Tú giải thích: "Lúc ở trong thôn, cha của mấy đứa trẻ khác mỗi khi làm việc xong đều cho chúng cưỡi trên vai đưa chúng về nhà. Mỗi lần Tiểu Niên nhìn thấy đều trông mong."
Bùi Hi Bình nghe xong đến nghĩ cũng không cần nghĩ trực tiếp đứng lên, hai tay nâng Tiểu Niên ôm lên cao
Lúc đầu, Tiểu Niên còn chưa kịp định thần, đợi tới khi bị nhấc lên cao cậu bé mới lập tức ngạc nhiên vui mừng hét lên một tiếng.
"Cẩn thận!" Chu Tú Tú bật cười.
Nhưng Bùi Hi Bình làm sao có thể để Tiểu Niên rơi vào nguy hiểm được, anh để con trai ngồi vững trên cổ mình, hai tay để ở đằng sau bảo vệ cậu bé rất kỹ.
Tiểu Niên vui sướng ôm lấy cổ Bùi Hi Bình một chút cũng không buông tay, cậu bé mới lạ liếc nhìn trái phải xung quanh.
Còn gì thỏa mãn hơn so với việc nhìn thấy gương mặt tươi cười của bọn nhỏ chứ?
Bọn họ mất đi cuối cùng tìm lại được nhau, một lần nữa có được cha nhưng bởi vì tuổi còn quá nhỏ, lúc này chỉ biết vui sướng cũng không có bất kỳ cảm giác gì sợ hãi.
Nhưng Chu Tú Tú lại không giống như vậy.
Nghĩ tới kết cục của hai đứa nhỏ trong phiên ngoại cốt truyện lại nhìn thấy hai đứa hiện tại được tươi vui tốt đẹp biết bao, hốc mắt cô không tự giác ướt át.
Nhưng mà đúng lúc này, Tiểu Niên đang ôm cổ Bùi Hi Bình đột nhiên tiến lại gần bên tai anh gọi: "Cha ơi."
Tiểu Uyển vừa nghe thấy cũng nhảy lên, lớn giọng hô: "Cha ơi."
Sống lưng Bùi Hi Bình cứng đờ, vành mắt lại hơi hơi đỏ lên.
Tiểu Niên không biết tâm lý hoạt động của anh, cậu bé chỉ biết mỉm cười dựa vào sau gáy anh, một lát sau lại cúi đầu nhìn Chu Tú Tú: "Mẹ ơi!"
Tiểu Uyển cũng vui vẻ gọi theo: "Mẹ ơi!"
Tiểu Niên bĩu môi: "Cái đuôi nhỏ."
Hai tay Tiểu Uyển lập tức chống nạnh, dậm chân: "Tiểu Uyển không phải cái đuổi nhỏ nhé, là em gái!"
DTV
Bùi Hi Bình khôi phục cảm xúc lại đặt con trai xuống đất, cẩn thận nhìn hai đứa nhỏ như thể sợ bỏ lỡ thứ gì đó.
Nhưng lúc chuyển mắt qua, tầm mắt lại rơi đến mặt Chu Tú Tú, anh lại sửng sốt một chút.
Chu Tú Tú đỏ cả mắt, cắn chặt môi, không tự giác cúi đầu xuống.
Tụi nhỏ ở nhà trẻ có quen bạn mới, bọn nhỏ không có thói quen gọi "cha mẹ" nhưng Tiểu Niên và Tiểu Uyển đã có thể học được cách gọi "cha mẹ".
Nhưng mà cô chưa từng nghĩ tới, có một ngày hai đứa nhỏ này sẽ dùng giọng điệu trong sáng như vậy gọi mình như thế.
Nghĩ tới chút thời gian mình đã trả giá, Chu Tú Tú có chút xúc động, nước mắt không tự giác rơi xuống.
Sau đó, bàn tay Bùi Hi Bình lại đi tới trước mặt cô, ngón tay thô ráp nhẹ nhàng lau đi nước mắt cho cô.
Anh ôm lấy cô: "Vất vả cho em rồi."
Chu Tú Tú do dự hồi lâu mới ôm lấy anh.