Có lẽ bởi vì quan hệ huyết thống mà làm cho bọn họ dễ dàng tâm đầu ý hợp hơn, lúc này Tiểu Niên và Tiểu Uyển bộ dáng trước sau cùng nhau đi lên giới thiệu món đồ chơi bảo bối giống như hiến vật quý.
Chu Tú Tú ở bên trong phòng bếp bận việc không yên lòng nhìn ra xem một chút, lại nhìn thấy một màn này của ba cha con bọn họ.
Vẻ ngoài của Bùi Hi Bình rất rắn rỏi, sắc mặt âm trầm thỉnh thoảng lại cười rộ lên, góc cạnh sắc sảo trên người cũng thu lại, lộ ra vẻ ấm áp thong dong nhiều hơn.
Lúc trước cô chưa từng nghĩ tới phương diện này, nhưng lúc này đây cẩn thận quan sát bộ dáng ba người bọn họ khi ở bên nhau, thế mà Chu Tú Tú lại phát hiện ra được vẻ ngoài của Tiểu Niên và Tiểu Uyển so với anh rất giống nhau.
Giống nhau ở ngũ quan tinh xảo, giống nhau ở khí chất sạch sẽ.
Đặc biệt là Tiểu Niên, hình dáng còn nhỏ như thế mà đã cả người đầy chính khí, ngày thường thì lạnh lùng nhưng khi đối đãi với em gái lại rất ôn hòa, cùng với anh chẳng khác gì nhau.
"Ăn cơm thôi." Chu Tú Tú mỉm cười hô một tiếng.
Tiểu Niên và Tiểu Uyến lập tức đáp lời, buông món đồ chơi nhanh chóng chạy tới phòng bếp.
"Anh đến giúp em." Bùi Hi Bình cũng đứng lên, chân dài bước tới mau chóng chạy tới phòng bếp.
Chu Tú Tú cười lắc đầu: "Để cho hai đứa hỗ trợ đi."
Tiểu Niên và Tiểu Uyển lập tức nhón chân cầm lấy đũa cùng muỗng ăn cơm, Chu Tú Tú bưng đồ ăn ra sau đó lại đi một chuyến vào tiếp.
Chuyến đi vào bếp cuối cùng này chính là món chính cơm cháy cùng bánh bột ngô, nhưng tay cô còn chưa chạm vào được bát đã bị anh giành một bước lấy trước.
"Để anh cầm." Anh hạ thấp giọng nói, ánh mắt nóng rực nhìn mặt cô.
Chu Tú Tú vô thức nâng mu bàn tay lên lau gương mặt của mình: "Mặt bẩn rồi sao?"
Nhìn bộ dạng của cô giống như một cô gái nhỏ e lệ, có chút mờ mịt, ánh mắt lại lộ ra vẻ ngốc ngốc.
DTV
Thật đáng yêu.
Chu Tú Tú đỏ mặt lui qua một bên.
Chờ anh đi tới trước bàn cơm bày mâm bát xong cô mới chậm rì rì đi ra.
Chu Tú Tú làm cơm nhà là tuyệt nhất, trước kia lúc làm video, có fan thường nói rằng nhìn cô làm đồ ăn thoạt nhìn trông không được hoa lệ nhưng đầy đủ màu sắc và hương vị, thích hợp nhất để một nhà cùng nhau ngồi xuống quây quần ăn cơm.
Cô không có người nhà, lúc đó khi nhìn thấy bình luận đấy lại ngây ra bị mê hoặc bởi câu nói đó.
Nhưng hiện giờ cô đã xuyên qua đây, lại có thêm hai đứa nhỏ, còn có thể có cả một người chồng, thật đúng làm người ta không thể tin nổi.
"Chú ơi ăn có ngon không ạ?" Tiểu Uyển cầm đũa trong tay đã có chút thành thạo, một tay cầm cơm cháy cùng bánh bột ngô một tay đang cầm đũa gắp đồ ăn, ăn có chút ngon lành.
Thấy cái miệng nhỏ của cô bé ăn dính đầy dầu mỡ, Bùi Hi Bình cong khóe miệng: "Ăn ngon lắm."
Đây không phải lần đầu tiên anh ăn đồ ăn mà Chu Tú Tú làm.
Tay nghề của cô rất tốt, ở trong đơn vị mỗi một công nhân viên chức đều khen tay nghề của cô không dứt miệng. Nhưng lúc này ngồi ở trong nhà, cùng cô cùng nhau dùng bữa cơm làm anh cảm thấy bọn họ thật giống như người một nhà.
Đây là cảm giác hoàn toàn khác biệt.
Ăn cơm chiều xong, Tiểu Niên và Tiểu Uyển được Chu Tú Tú dỗ vào nhà chơi, Bùi Hi Bình thì cùng cô cùng nhau rửa chén bát.
Cái gì anh cũng đều thích cướp đòi muốn làm, anh nói là cô đã vất vả rồi việc còn lại cứ giao cho anh là được. Chu Tú Tú cũng không từ chối nữa, cô đứng ở một bên giúp anh lau khô bọt nước trên chén đĩa, cô lại nhẹ giọng hỏi: "Anh tính khi nào thì nói việc này cho bọn nhỏ biết?"
Bùi Hi Bình sửng sốt một chút, rửa xong cái bát cuối cùng, anh mới trầm giọng nói: "Lập tức."
Thời gian anh vắng bóng đã quá dài, lâu tới mức tụi nhỏ nhìn thấy anh phút chốc cũng chỉ có thể gọi anh một tiếng "chú". Trẻ con thích nhất được đòi hỏi với cha, anh không muốn không làm tròn bổn phận của mình như vậy nữa.
Nếu như bọn nhỏ biết được anh là cha đẻ của tụi nó liệu chúng có thể tiếp nhận anh không?
Bùi Hi Bình có chút căng thẳng.
Chu Tú Tú mỉm cười, giọng nói ôn hoà: "Vậy đi thôi, hai đứa sẽ rất vui."
Chờ đến khi Bùi Hi Bình cùng Chu Tú Tú đi ra từ trong phòng bếp, Tiểu Niên và Tiểu Uyển đều bị gọi ra ngoài.
Cảm giác được không khí lúc này có chút nghiêm túc, hai đứa nhỏ chớp đôi mắt không mở miệng lên tiếng.
Chu Tú Tú xoa đầu hai đứa nhỏ: "Chúng ta muốn nói cho hai con biết một bí mật nhỏ, đã chuẩn bị xong chưa?"
TIểu Uyển khẽ nghiêng đầu, dùng ngón tay ngắn ngủn chỉ lên môi khẽ làm ra động tay "suỵt" một cái: "Bí mật nhỏ phải lặng lẽ nói ra."
Bùi Hi Bình bị bộ dáng của cô bé thật sự chọc cho bật cười, anh ngồi xổm xuống trước mặt hai đứa nhỏ, nhẹ nhàng ôm hai đứa vào lòng kéo đến bên người chính mình.
"Tiểu Niên, Tiểu Uyển thật ra chú không phải là chú." Bùi Hi Bình hít sâu một cái, chậm rãi mở miệng.
Tiểu Uyển còn nghe không hiểu, cái đầu nhỏ khẽ nghiêng sang một bên, ánh mắt lộ vẻ ngây thơ.
Tiểu Niên giống như đột nhiên lấy lại tinh thần, ánh mắt sáng lên: "Là cha!"