Thập Niên 70: Bá Chủ Mỹ Thực Nuôi Con Ký

Chương 179

Bùi Hi Bình đứng từ cửa phòng học nhìn vào, hai mắt nhìn chằm chằm vào lỗ đen trên cửa.

Một lúc sau, cửa mở ra, cô giáo dẫn đường đưa một đám trẻ con đi ra.

Tiểu Niên và Tiểu Uyển đi theo sau cùng, một bàn tay của Dương Tiểu Nha khoác lên bả vai Tiểu Uyển, tư thế kia giống như chị đại.

Chu Tú Tú biết ngày thường Dương Tiểu Nha chính là một tiểu bá vương, vừa thấy con bé đi gần Tiểu Uyển như vậy trong lòng cô còn có chút lo lắng. Nhưng ánh mắt vừa chuyển qua dừng lại trên người Tiểu Niên, tất cả những lo lắng đã tiêu tán không còn một chút tăm hơi.

Ánh mắt Tiểu Niên không có bất kì một chút phòng bị nào.

Thật sự không nghĩ tới, hai đứa nhóc con này lại có thể kết bạn được với bạn mới.

Khoé miệng Chu Tú Tú khẽ lộ ra ý cười.

Khoảnh khắc nhìn hai đứa nhỏ tất cả mọi phiền muộn giống như đều tan biến mất.

Hoá ra hai đứa nhỏ quả thực còn có thể có ma lực chữa khỏi được trái tim người khác.

Tiểu Niên cùng Tiểu Uyển vốn đang bước đi chậm rãi, nhưng khi liếc mắt nhìn thấy Chu Tú Tú đã tới, hai mắt đột nhiên tỏa ra ánh sáng.

Hai đứa nhóc chân ngắn này nhanh chóng chạy bay về phía cô.

"Mẹ ơi!" Tiểu Uyển ngẩng khuôn mặt nhỏ lên, giọng nói mềm mại.

Tiểu Niên vẫn đứng tại chỗ như cũ, khóe miệng lộ ra nụ cười nhè nhẹ: "Mẹ."

Chu Tú Tú cười đáp lại, ngồi xổm xuống ôm lấy hai đứa nhỏ.

Ánh chiều tà phía mặt trời lặn chiếu ánh sáng vàng nhẹ nhàng lên người Chu Tú Tú khiến cô càng thêm dịu dàng hơn, cô nhìn về phía hai đứa nhỏ mỉm cười, mi mắt cong cong, bàn tay trắng nõn nhẹ nhàng khẽ vuốt vài sợi tóc trên trán của hai đứa nhỏ, thoạt nhìn vừa điềm tĩnh lại kiên định.

Bùi Hi Bình yên lặng nhìn chăm chú ba mẹ con họ, đáy mắt dường như có một cơn bão lớn.

Bọn nhỏ được cô nuôi rất tốt, thoạt nhìn rất sạch sẽ, đáy mắt đều lộ ra ánh sáng.

Nghe nói chăm sóc trẻ con thực sự rất hao tổn tâm trí, thời điểm anh không có ở đây, cô đã phải cắn răng kiên trì như thế nào?

Tiểu Uyển mềm mại tựa vào trong n.g.ự.c cô, đột nhiên lại quay đầu nhìn Bùi Hi Bình: "Chú cũng tới đón chúng ta kìa!"

Tiểu Niên đối với người lớn bao giờ cũng phòng bị thận trọng nhưng khi đối mặt với Bùi Hi Bình lại khó có lúc được thả lỏng.

Cậu bé nhẹ giọng nói: "Chú ạ."

Giọng nói mềm mại của bọn nhỏ khiến Bùi Hi Bình đau lòng, tim anh khẽ run lên, anh muốn duỗi tay xoa đầu tóc hai đứa nhỏ, ôm hai đứa nhỏ lên.

Nhưng do dự một lát, lòng bàn tay anh mở ra nhưng lại nắm chặt lại, kiềm chế mà đặt ở phía sau.

Chu Tú Tú liếc mắt nhìn thẳng về phía anh, cô hiểu anh cũng không biết nên mở miệng thế nào.

DTV

"Chúng ta về nhà ăn cơm trước đi, được không?" Cô mở miệng ôn hoà hỏi.

Tiểu Niên và Tiểu Uyển lập tức vui vẻ gật đầu.

"Mẹ ơi, con muốn ăn cải thìa xào!"

"Con muốn ăn gạo nếp viên!"

"Còn cả cây đậu cô-ve nữa..."

Hai đứa nhỏ thích nhất là ăn đồ ăn mẹ nấu.

Hai đứa nhỏ dồi dào sức sống hoàn toàn không giống như lần đầu tiên lúc cô nhìn thấy âm trầm sợ sệt.

Ở một mức độ nào đó, đáy lòng Chu Tú Tú cũng đã được an ủi.

Cô nghĩ tới Bùi Hi Bình hẳn cũng đã nhận lấy sự dằn vặt, trong lòng anh lúc này chắc sẽ không dễ chịu. Cũng may hai đứa nhỏ đã dần dần vui tươi hơn, nếu không anh sẽ càng thêm đau lòng, càng thêm tự trách.

Một vài lời nói có lẽ sẽ khó mà nói ra được, Chu Tú Tú và tụi nhỏ cùng nhau đưa Bùi Hi Bình mang về nhà.

Hai người rất ăn ý đều không nói thêm cái gì khác cho hai đứa nhỏ, Tiểu Niên và Tiểu Uyển còn cho rằng Bùi Hi Bình muốn tới nhà mình làm khách, trên mặt đều lộ ra ý cười tươi đẹp.

Đi tới trong nhà, Chu Tú Tú đi vào nấu ăn trước để Bùi Hi Bình ở ngoài chăm sóc tụi nhỏ.

Bùi Hi Bình nhìn nhà ở đây.

Hiệu trưởng Phương giúp đỡ Chu Tú Tú xin phòng đơn trong ký túc xá nhưng không lớn lắm, chỉ có một buồng trong, từ góc độ của anh nhìn lại, giường đệm đều được gấp ngay ngắn chỉnh tề, sạch sẽ không nhiễm một hạt bụi.

Tiểu Niên học mẹ tiếp khách, hai tay ôm chặt lấy ly tráng men bưng nước sôi để nguội mang tới cho Bùi Hi Bình.

Tiểu Uyển suy nghĩ một lúc lâu, nện bước chân chạy vào trong buồng, trong tay cầm theo hai món đồ chơi.

"Đây là đồ chơi của cháu với anh trai, cho chú chơi đó." Tiểu Uyển mang đồ chơi đặt lên.

Tiểu Niên cũng gật đầu, giọng nói trong trẻo: "Đây là món quà mà hai bọn cháu thích nhất."

Búp bê vải là của Tiểu Uyển, chiếc ô tô nhỏ là của Tiểu Niên, hai món đồ chơi này là đồ thủ công tinh xảo, vừa nhìn đã biết là đồ chơi mua ở hợp tác xã cung tiêu.

Bùi Hi Bình nhận lấy, anh mỉm cười hỏi: "Hai cháu thích món quà nhỏ này như vậy mà không tiếc đưa cho chú chơi sao?"

Tiểu Uyển lớn tiếng nói: "Mẹ nói phải biết chia sẻ!"

Đáy mắt Bùi Hi Bình lại tràn đầy ý cười dịu dàng.

Hai đứa nhỏ rất đơn thuần, thích thì chính là thích, không thích cũng sẽ không giả bộ.