Trương Liên Hoa và Bùi Trung Hà tan rã không vui vẻ.
Nhưng Bùi Nhị Xuân không thể cùng bà ta cứng rắn ầm ĩ được, dù sao hai mẹ con cũng cùng sống dưới một mái nhà, Trương Liên Hoa lại là người không nói đạo lý, Bùi Nhị Xuân sợ ầm ĩ sẽ quá khó coi.
Dù sao lúc trước chị ta cùng Đổng Hoà Bình ly hôn đã trở thành trò cười trong thôn, hiện tại chị ta không muốn vác thêm tội danh bất hiếu trên lưng.
"Mẹ, chuyện Hi Bình còn sống trước hết không cần nói đi nơi khác."
Bùi Nhị Xuân dặn dò một câu rồi đi tìm Bùi Đại Phi, không nghĩ tới trên đường hai mẹ con đang nắm tay về nhà thế nhưng lại nghe được không ít lời xì xào bàn tán.
"Đứa con của thím Trương vậy mà vẫn còn sống! Bà ta đúng là may mắn."
"Trước kia tôi còn cho rằng bà ta mệnh khổ, nào nghĩ tới lần này đi một chuyến lên trên trấn lại tìm được con trai trở về!"
"Mà Chu Tú Tú cũng thật đáng trách, nếu như sớm biết người đàn ông này chưa c.h.ế.t thì lúc trước đã không bị thím Trương mắng cô ta khắc chồng rồi!"
Từng giọng nói từ từ truyền tới rót vào trong tai Bùi Nhị Xuân.
"Mẹ ơi, bọn họ nói cậu con vẫn còn sống sao?" Bùi Đại Phi hỏi.
Bùi Nhị Xuân đẩy đầu cậu bé: "Con nít con nôi đừng hỏi nhiều như vậy."
Nghĩ đến việc mẹ chị ta lại không nghe lời khuyên bảo, Bùi Nhị Xuân thở dài một tiếng, chị ta lo lắng mấy bà thím này lại lôi kéo chị ta hỏi han không để yên nên chị ta cất bước càng nhanh, chị ta nắm chặt lấy tay con trai một phút cũng không ngừng nghỉ.
Cho đến khi hình bóng của họ đi xa, Trần Thục Nhã mới từ trong phòng đi ra bưng quần áo đi giặt.
Cô ta sợ Bùi Nhị Xuân.
Người này thật sự rất hung hãn, cô ta đoạt lấy người đàn ông của chị ta, trong lúc tức giận chị ta trực tiếp tát cô ta một phát ngay tại đây cũng có khả năng.
Trần Thục Nhã không muốn cùng chị ta chính diện mâu thuẫn, dù sao hiện tại cô ta chẳng dám ngẩng đầu lên với ai, nào dám lại chủ động gây sự.
Cô ta cúi đầu ôm quần áo bẩn đi ra ngoài, cho đến khi đi đến bên một con suối nhỏ, cô ta đột nhiên nghe thấy nhóm bà thím thảo luận về việc Bùi Hi Bình vẫn còn sống.
Nghe nói hiện tại anh và Chu Tú Tú đang ở bên nhau, đang làm công nhân nhà xưởng ở trên trấn.
Tiểu Niên và Tiểu Uyển đi theo hai người họ sinh sống, cuộc sống thực sự quá mỹ mãn.
Cô ta hận đến mức nghiến răng.
Ngày đó cô ta nhìn thấy Bùi Hi Bình vẫn còn sống nhưng ngại thân phận hiện tại của mình nên không dám tiến tới. Hơn nữa, suy cho cùng bây giờ cô ta cũng là thanh niên trí thức, nghĩ tới tương lai tên Đổng Hòa Bình sẽ phát tài, nếu như cô ta leo lên được thì cuộc sống sau này chắc chắn sẽ không quá kém.
Nhưng ai mà ngờ tới được, hiện tại cô ta lại phải lưu lạc nơi đồng ruộng thế này?
Đổng Hòa Bình bị người trong thôn chỉ chỉ trỏ trỏ, tâm tình ghen ghét không cân bằng, về đến nhà anh ta sẽ quát mắng cô ta như đại gia.
Cô ta cũng muốn chờ đến một ngày anh ta thăng tiến thật nhanh, nhưng rốt cuộc phải đợi bao lâu?
Trần Thục Nhã thực sự rất hoài nghi cũng thường xuyên cảm thấy tuyệt vọng.
Cô ta không khỏi nhớ nhung lại những ngày cùng Bùi Hi Bình ở bên nhau.
Anh lạnh lùng, trầm tĩnh một chút cũng không thèm để ý đến cô ta.
Nhưng dù vậy, cô ta vẫn cảm nhận được anh đàn ông hơn so với Đổng Hòa Bình.
Nhưng hiện tại suy xét đến những chuyện này cũng có ích lợi gì?
Lúc đó Bùi Hi Bình ở trong đơn vị quân đội xin trở về nghỉ phép, sau khi trở về mới biết được Trương Liên Hoa sắp xếp một cuộc hôn nhân cho chính mình.
Anh không tình nguyện nhưng rượu mừng đều đã chuẩn bị hết, mẹ đẻ nhà cô ta cũng đã tới vì phải phụ trách nên anh chỉ có thể cưới cô ta.
Khi đó anh đi rất vội vàng, thậm chí còn chưa kịp cùng cô ta nhận giấy đăng kí kết hôn.
Bởi vậy cho dù anh không chết, cô ta cũng không phải là vợ của anh.
Huống chi hiện tại cô ta đã thay đổi thân phận, đã cùng Đổng Hòa Bình đăng kí kết hôn.
Có hối hận cũng vô dụng.
Nhưng nghĩ lại thì cũng không cảm thấy có gì ghê gớm lắm, trước đây anh đối với cô ta vốn dĩ đã xa cách, hiện tại thay đổi như vậy chẳng lẽ hai người còn có thể bồi dưỡng tình cảm hay sao?
Hiện tại Chu Tú Tú cũng sẽ cảm nhận được qua việc lạnh nhạt mà cô ta đã từng chịu đựng, cũng chưa chắc không phải là chuyện tốt.
Nghĩ tới đây, Trần Thục Nhã lại cười lạnh lùng, cô ta lấy quần áo đầy mùi mồ hôi cùng đồ lót của Ngô Đại Muội ra giặt chúng dưới dòng suối nhỏ.
DTV
...
Mà ở bên này, Chu Tú Tú và Bùi Hi Bình đi tới cửa nhà giữ trẻ.
Nghe thấy bên trong giọng nói của cô giáo đang duy trì trật tự để tụi nhỏ xếp hàng ra về, trái tim Bùi Hi Bình như thắt lại.
Anh đã từng nghĩ tới nếu như Chu Tú Tú bằng lòng lấy anh, anh nhất định sẽ đối xử với hai đứa nhỏ như con của mình.
Nhưng hiện tại, sau khi xác định hai đứa nhỏ là con đẻ do mình sinh ra, anh thật sự không biết phải làm thế nào.
Anh nên phải đối mặt với bọn nhỏ thế nào?
Anh sẽ nói cho hai đứa nhỏ biết, anh chính là cha ruột đẻ ra hai đứa sao?
Hay anh phải xin tha thứ vì sự vắng mặt của mình?
Bùi Hi Bình nhìn chằm chằm vào cửa lớp, hít một hơi thật sâu.