Bùi Trung Hà cười lạnh lùng: "Mẹ, thật ra con cảm thấy rất kỳ quái, anh hai con không c.h.ế.t không thấy mẹ vui vẻ thì thôi nhưng mẹ còn quở trách anh ấy không ngừng. Anh ấy rốt cuộc có phải là con đẻ của mẹ không vậy?"
Giữa mày Trương Liên Hoa nhảy dựng, bà ta nâng cánh tay cho cô ấy một cái bạt tai.
Bùi Trung Hà bị đánh đến ngơ ngác, một tay giữ chặt lấy gương mặt của mình không dám tin tưởng nhìn bà ta.
Từ nhỏ đến lớn, Trương Liên Hoa đối xử với cô ấy yêu chiều hết mực, chưa từng bao giờ đánh cô ấy.
Trái tim không khỏi giá lạnh nhưng lại càng cảm thấy bị sỉ nhục hơn là tức giận.
Gương mặt Bùi Trung Hà đau rát nóng bỏng, cuối cùng không nói một câu nào chỉ lạnh mặt đi đến hàng ghế sau xe buýt ngồi.
"Tạo phản, quá mức tạo phản!" Trương Liên Hoa mắng mỏ: "Các người đều nhìn mà phán xử xem, có đứa con gái nào lại dám nói chuyện với mẹ mình như vậy không?"
Hành khách trên xe không ai đáp lời, đáp lại bà ta chỉ có giọng nói không kiên nhẫn của người bán vé: "Xe này là của nhà bà sao? Cãi cọ ồn ào cái gì, muốn ầm ĩ thì xuống xe hết cho tôi!"
Trương Liên Hoa bị lời nói làm cho nghẹn họng, bà ta quay đầu trừng mắt oán hận nhìn Bùi Trung Hà.
Bùi Nhị Xuân nhìn thấy một màn này trong lòng cũng sinh ra tia hoài nghi.
Sao mẹ chị ta lại đột nhiên phản ứng mạnh như vậy?
...
Mặc dù không muốn đối mặt nhưng cuối cùng vẫn tới giờ tan làm.
Lúc Chu Tú Tú từ nhà ăn đi ra, cô liếc mắt đã nhìn thấy Bùi Hi Bình.
Anh đứng ở bên ngoài chờ đợi, nghiêng người dựa vào tường, trong mắt không còn vẻ hăng hái hiên ngang mà chỉ còn lại vẻ mệt mỏi vô tận.
Chú Tú Tú sững sờ đứng tại chỗ, cô cũng không biết nên ở chung cùng anh thế nào.
Tuy rằng trước khi sự thật bị vạch trần, tình cảm của cô đối với anh đã từ từ tăng lên càng ngày càng mãnh liệt.
Nhưng hiện tại sau khi biết được anh chính là chồng đã c.h.ế.t của "chính mình", trong khoảng thời gian ngắn giống như có một chậu nước lạnh đổ lên đầu cô.
Toàn thân đều lạnh băng.
Thời gian ở chung của bọn họ ngắn như vậy, lần đầu tiên gặp mặt giống như đã ăn ý từ lâu.
Anh chủ động, cô bị động, ở giữa giống như có lực hấp dẫn trí mạng dần dần để hai người họ đến gần nhau.
Nhưng hiện tại cô bắt đầu hoài nghi, tình cảm của anh đối với cô rốt cuộc là vì chính cô hay đó là do xuất phát theo bản năng?
Người anh yêu là nguyên chủ sao?
Thể xác và tinh thần của Chu Tú Tú đều mệt mỏi nhưng khi đối mặt với anh cô vẫn rất mềm lòng.
Bùi Hi Bình nhìn cô giống như bắt được cọng rơm cứu mạng.
"Tú Tú." Anh đi lên phía trước muốn nắm lấy tay cô, giọng nói khàn khàn trầm thấp.
Mặc dù vẫn luôn tìm kiếm muốn nhanh chóng tìm được người nhà, một lần nữa tìm lại được thân phận, nhưng vào giờ khắc này, trong khoảng thời gian ngắn anh cũng không biết làm thế nào để tiếp thu.
Anh cũng rất vui, cô gái mà anh thích lại đúng là vợ của anh.
Cũng không biết vì sao, nhìn thấy ánh mắt của Chu Tú Tú dần dần ảm đạm, trái tim anh cũng bắt đầu rơi xuống.
Giống như sẽ mất đi cô.
Anh không bỏ được.
DTV
Bàn tay của Bùi Hi Bình to rộng mà ấm áp, ngày thường lúc anh nắm tay đáy lòng cô sẽ luôn cảm giác được mùi vị hạnh phúc đang không ngừng lên men.
Nhưng lúc này, cô không tự chủ được mà lui về sau một bước.
Cảm giác được chính mình thất thố, Chu Tú Tú cố hết sức lộ ra nụ cười thản nhiên: "Em đưa anh đi đón Tiểu Niên với Tiểu Uyển."
Dứt lời, cô lại xoay người đi phía trước anh.
Bùi Hi Bình nện bước đuổi kịp cô, trong đầu đột nhiên xuất hiện lên một khuôn mặt chua ngoa.
Vẻ ngoài tương tự như Chu Tú Tú nhưng giọng điệu khi nói chuyện lại hoàn toàn không giống.
Bộ dáng đó làm cho người ta hít thở không thông.
Bùi Hi Bình miệt mài đuổi theo, đầu anh đau như muốn nứt ra, anh không tự giác được mà thả chậm bước chân.
Chu Tú Tú không nghe thấy tiếng bước chân của anh lập tức dừng lại, xoay người nhìn anh.
Thấy sắc mặt anh đau đớn nhưng vẫn cố chịu đựng, tim cô run lên, không cần suy nghĩ gì chạy nhanh tới ngồi xổm bên người anh.
Cô nắm chặt lấy tay anh.
Bùi Hi Bình bình tĩnh lại, nâng mắt lên nhìn cô.
Ánh mắt chạm phải đáy mắt trong veo của cô, nơi đó đang cất giấu vẻ lo lắng cùng quan tâm.
"Anh không sao chứ?"
Những lời này giống như một cơn gió nhẹ chậm rãi thổi tới bên tai anh.
Bùi Hi Bình nắm lại tay cô, anh đứng lên kéo cô vào trong lồng n.g.ự.c của mình.
"Mặc kệ xảy ra chuyện gì thì tình cảm của chúng ta cũng sẽ không thay đổi." Anh khẩn thiết ôm chặt lấy cô, giọng nói trầm thấp: "Đúng không?"
Chu Tú Tú do dự hồi lâu, cô nhẹ nhàng vỗ vỗ phía sau lưng anh, giọng nói rất nhẹ: "Anh không cần vội, em sẽ cùng anh từ từ nhớ lại quá khứ."