Thập Niên 70: Bá Chủ Mỹ Thực Nuôi Con Ký

Chương 176

Bùi Hi Bình giận tái mặt, giọng điệu lạnh lùng: "Mở miệng nói cho sạch sẽ."

Toàn thôn có đứa con trai nào mà nói chuyện với mẹ như vậy không? Sắc mặt Trương Liên Hoa cứng đờ nhưng bà ta vẫn không dám l* m*ng.

Ở bên cạnh đã có người mở miệng suy đoán, đại não Chu Tú Tú xoay chuyển nhanh chóng, cô cảm thấy phía sau lưng mình đang chảy ra một tầng mồ hôi mỏng.

Lúc này Bùi Trung Hà đã lau khô nước mắt, đi tới trước mặt Chu Tú Tú giọng điệu hoà nhã: "Chị dâu, anh trai em?"

"Anh ấy bị đụng trúng đầu mất trí nhớ rồi?" Chu Tú Tú im lặng chốc lát: "Đã quên mọi người bao gồm cả chị."

Mất trí nhớ?

Từ này hiểu theo nghĩa đen chính là đã mất đi ký ức.

Trước đây có người trong thôn từng đụng đầu chảy m.á.u đầy đất, lúc tỉnh lại thì điên điên khùng khùng không nhận ra được người nhà, cho nên người nhà họ Bùi đã trực tiếp tiếp nhận được lý do thoái thác này.

Bùi Trung Hà nhìn ra được anh trai mình hoàn toàn không có trạng thái ngu ngu dại dại cũng thở dài nhẹ nhõm một hơi, sau đó lại đắn đo hỏi: "Vậy sao chị không nói cho anh ấy biết?"

Chu Tú Tú trầm ngâm chốc lát.

Một lúc sau, cô bình tĩnh mở miệng: "Anh ấy chỉ cần nghĩ tới những chuyện liên quan đến quá khứ là sẽ đau đầu, tình huống nghiêm trọng có khi còn phải đến khám bác sĩ. Vì để tránh k*ch th*ch anh ấy mới tạm thời không nói."

Lời nói rơi xuống, cô lại ngẩng đầu: "Vốn dĩ muốn chờ đến khi tình huống của anh ấy ổn định hơn một chút sẽ nói cho mọi người biết, tránh cho mọi người lo lắng."

Tảng đá lớn trong lòng Bùi Nhị Xuân và Bùi Trung Hà cũng rơi xuống.

Cú sốc quá lớn khiến cho hai người cũng không truy cứu đến cùng nữa, vẻ mặt kích động nhìn Bùi Hi Bình: "Còn sống là tốt rồi, còn sống là tốt rồi."

Nhóm công nhân vô cùng kinh ngạc nhưng nghe thấy lời giải thích hợp lý của Chu Tú Tú, họ cũng lập tức sắp xếp hoàn chỉnh câu chuyện vô cùng phù hợp ăn khớp này.

Chu Tú Tú phát hiện ra tin tức chồng mình còn đang sống thế này, trải qua bao nhiêu gian khổ để đưa hai đứa nhỏ tới bên cạnh anh, chịu nhiều áp lực quá lớn nhưng chưa từng oán giận chút nào, chỉ hi vọng sự tồn tại của mình cùng hai đứa nhỏ có thể dần cảm hoá đến anh, thức tỉnh ký ức của anh.

Mà chính những thứ này có thể xác minh được tác phong của Chu Tú Tú không có vấn đề gì, những điều này hoàn toàn vô căn cứ.

Nhưng cái gì cô cũng không đề cập tới, chỉ yên lặng tiếp nhận nghi ngờ của mọi người, quả nhiên lớn lao vĩ đại!

Vào giờ khắc này tất cả đều kết thúc viên mãn.

Dù cho Trương Liên Hoa không muốn rời đi nhưng Bùi Nhị Xuân và Bùi Trung Hà cẩn thận suy xét vẫn quyết định cảm thấy sức khoẻ của Bùi Hi Bình là quan trọng, tạm thời không cần miễn cưỡng anh nhớ lại những chuyện trong quá khứ.

Cuối cùng chỉ cần anh còn sống là hai người đã cảm thấy mỹ mãn lắm rồi.

DTV



Thời điểm trước khi rời đi, Bùi Trung Hà lôi kéo cánh tay Chu Tú Tú dặn dò đi dặn dò lại bảo cô nhất định phải hỗ trợ chăm sóc cho Bùi Hi Bình.

Chu Tú Tú cười khổ, làm sao bọn họ có thể biết được từ đó cho đến giờ đều là Bùi Hi Bình chăm sóc cho cô.

Đợi đám người tản đi, Chu Tú Tú cũng trở lại sau bếp.

Mọi người nhìn thấy sắc mặt cô khó coi chỉ xem là cô đang lo lắng người nhà họ Bùi đột nhiên tới đây gây k*ch th*ch ảnh hưởng tới Bùi Hi Bình, trong lòng lại cảm thán cô thực không dễ dàng cho nên cũng không lại gần quấy rầy.

Chu Tú Tú thật sự cảm thấy bị k*ch th*ch.

Bởi vì đối với cô mà nói trận náo loạn lần này làm cô không biết phải giải quyết thế nào.

Mệt mỏi tận trong xương cốt làm cô không biết phải làm sao.

Cô cúi đầu lại cán vỏ hoành thánh, thả lỏng tâm trí bay đi phía xa.

Nhưng không nghĩ tới ánh mắt lại dừng ở một điểm cố định.

Ở cửa sổ thông tới nhà ăn, cô liếc mắt nhìn thấy Bùi Hi Bình đang đứng một mình ở nơi đó.

Sống lưng anh thẳng tắp vẻ mặt khiến người ta khó nắm bắt, cảm nhận được ánh mắt của cô, anh chậm rãi quay mặt lại.

Ánh mắt kia cô chưa từng nhìn thấy qua.

Vừa bất lực lại do dự.

Nhưng Chu Tú Tú cũng không biết phải làm thế nào?

Cô bối rối cúi đầu chỉ xem như mình không thấy cái gì, động tác trên tay lại chậm chạp đi một chút, hoành thánh bình thường cô am hiểu nhất cũng gói xiêu xiêu vẹo vẹo.

...

Trên đường trở về thôn, Trương Liên Hoa vẫn luôn hùng hùng hổ hổ.

Bà ta oán giận tâm địa Chú Tú Tú độc ác lại quở trách Bùi Hi Bình không có lương tâm, cuối cùng thậm chí còn châm chọc mỉa mai nói Tiểu Niên với Tiểu Uyển mệnh tốt, mới lên trấn trên thành phố là trở thành con cái của gia đình công nhân viên chức.

Bùi Trung Hà càng nghe càng bực bội nên che lỗ tai lại. Trương Liên Hoa vẫn còn đang lải nhải, giọng nói chua ngoa dùng những lời nói khó nghe lọt vào giữa ngón tay cô ấy.

Cô ấy bực bội quay mặt đi: "Mẹ có thể ngừng nghỉ một chút được không?"

Trương Liên Hoa ngẩn người, sau đó bà ta căm tức nhìn cô ấy: "Con càng ngày càng thái quá rồi đấy, sao dám nói chuyện với mẹ như vậy?"