Bùi Trung Hà nhìn chằm chằm Bùi Hi Bình, nước mắt không ngừng chảy ra.
Bùi Nhị Xuân bước chậm hơn cô ấy một bước lặng thinh sửng sốt một chút, chị ta cũng mặc kệ Trương Liên Hoa bước nhanh chân về phía trước, đ.ấ.m lên người Bùi Hi Bình.
Chị ta sức lực lớn nhưng lúc nắm tay rơi xuống, Bùi Hi Bình vẫn không nhúc nhích.
"Hi Bình, em còn sống sao, vì sao em còn sống mà lại không trở về nhà?" Bùi Nhị Xuân nói xong lại khóc nấc lên, nước mắt này so với nước mắt ngày thường la lối om sòm không giống nhau, có vẻ chịu đựng lại vô cùng kiềm chế.
Từ nhỏ đến lớn, Bùi Hi Bình và Bùi Trung Hà đã có quan hệ tốt với nhau, nhưng làm chị cả trong nhà Bùi Nhị Xuân vẫn luôn hỗ trợ nâng đỡ cậu em trai này, làm sao mà không có cảm tình với anh được?
Lúc đó trong quân đội cử một tiểu binh tới đưa tin anh đã hy sinh, Bùi Trung Hà khóc khàn cả cổ họng còn Bùi Nhị Xuân chỉ trở về phòng buồn rầu rơi nước mắt.
Vừa rồi lúc biết Bùi Hi Bình còn sống hơn nữa còn đang ở xưởng chế biến thịt, Bùi Nhị Xuân và Bùi Trung Hà vui sướng kích động không thôi thậm chí còn có vài phần thấp thỏm. Mọi tâm trạng cùng lời nói đã chuẩn bị sẵn vào khoảnh khắc này như muốn vỡ oà, đợi tới khi tận mắt chứng kiến anh đang đứng ở trước mặt, hai chị em rốt cuộc vẫn không kiềm chế được cảm xúc của chính mình.
"Xin hỏi mọi người là ai?" Anh thấp giọng hỏi.
Mặc dù giọng nói này mang theo vẻ nghi vấn thế nhưng thật ra ánh mắt của Bùi Hi Bình đã không còn vẻ bình tĩnh như trước.
Ánh mắt đen nhánh của anh nhìn chằm chằm Bùi Nhị Xuân và Bùi Trung Hà, cuối cùng lại dùng vẻ mặt đờ đẫn nhìn về phía Trương Liên Hoa, trong đầu như có thứ gì đó muốn nổ tung không thuận theo lý trí.
"Hi Bình! Con trai của mẹ!" Trương Liên Hoa đột nhiên bật khóc chạy tới ôm chặt lấy anh.
Nhưng Bùi Hi Bình đối với bà ta lại không có phản ứng lớn lắm, anh phản cảm lui về phía sau một bước giữ lại một khoảng cách với bà ta.
"Tôi không quen biết các người." Anh thờ ơ nói, giọng nói không khỏi ức chế d.a.o động, lời vừa nói ra anh lại nhìn về phía Chu Tú Tú.
Ánh mắt kia giống như muốn tìm kiếm lời giải thích từ phía cô.
Lại giống như muốn hỗ trợ.
Cảm nhận được ánh mắt của anh, Chu Tú Tú ngẩng đầu lên sắc mặt tái nhợt.
Cô thật sự không nghĩ tới.
Cô không nghĩ tới Bùi Hi Bình trước mặt này, Bùi Hi Bình cùng cô tình đầu ý hợp lại là “chồng đã chết” của nguyên chủ.
Tên của hai người rõ ràng rất giống nhau, hoàn toàn không phải cùng phong cách với tên “Cẩu Đản” hoặc “Thiết Ngưu” trong thôn, làm sao có thể trùng tên như vậy được.
Đương nhiên cô cũng đã từng hoài nghi.
Nhưng cuối cùng vào lúc Tiêu Tiểu Phượng kiêu ngạo tỏ vẻ với cô rằng anh là thanh mai trúc mã của cô ta, từ nhỏ đã cùng nhau lớn lên nên cô đã bị cô ta thuyết phục. Dù sao thì trong phiên ngoại của câu truyện ở thời đại kia cũng chưa từng nhắc đến cha của hai anh em Tiêu Niên và Tiểu Uyển vẫn còn sống!
Chu Tú Tú không đáp lời Bùi Hi Bình, cô chỉ cúi đầu cố loát những suy nghĩ rối như tơ vò của mình.
Nhìn thấy vẻ mặt mơ hồ làm cho người ta không cách nào bỏ qua được của cô, Bùi Hi Bình chỉ đau lòng nhíu mày, anh nắm lấy tay cô.
Tất cả những nhân viên có mặt ở đây đều xem đến ngây ngẩn cả người, nhưng họ có thể tinh mắt nhìn ra được quan hệ xa cách của Bùi Hi Bình cùng với những người đang có mặt của gia đình này.
Bùi Trung Hà bị ánh mắt hờ hững kia của Bùi Hi Bình làm cho đau lòng, cô ấy nắm c.h.ặ.t t.a.y Chu Tú Tú hỏi: "Chị dâu, chuyện này là thế nào?"
Trên đường đi hai người đã sớm đoán ra được Bùi Hì Bình và Chu Tú Tú có gặp lại.
Nhưng mà hiện tại nhìn thấy bộ dáng che chở cô của Bùi Hi Bình vẫn khiến cho bọn họ cảm thấy không dám tin tưởng.
Trong quá khứ, rõ ràng hai người này còn chẳng nói được với nhau mấy câu.
"Chị dâu? Chẳng lẽ đồng chí Bùi chính là chồng đã c.h.ế.t của cô ấy sao? Cuối cùng thế này là thế nào vậy?"
"Nhìn khí chất của đồng chí Bùi hoàn toàn khác một trời một vực với bà lão kia, nếu nói cậu ấy là con bà ta có đánh c.h.ế.t tôi cũng không tin!"
"Nếu như cậu ấy vốn dĩ chính là chồng của đầu bếp Chu, vậy tại sao hai người bọn họ lại giống như mới quen biết vậy?"
Từng đợt nghị luận bàn tán giống như lưỡi d.a.o rơi xuống, sắc mặt Bùi Hi Bình càng lúc càng nghiêm túc lạnh lẽo, ánh mắt dò xét nhìn Trương Liên Hoa.
Trương Liên Hoa bị mọi người nhắc tới, bà ta tức khắc lấy lại tinh thần nổi giận mắng: "Chu Tú Tú! Rõ ràng Hi Bình vẫn còn sống vì sao cô không nói cho chúng tôi biết? Hay cô muốn tôi trước khi c.h.ế.t không có con trai chăm sóc?"
Lúc này Trương Liên Hoa đã tức giận đến mức trong mắt hiện lên vẻ hung ác, dáng vẻ dữ tợn giống như muốn đánh c.h.ế.t Chu Tú Tú.
DTV
Chu Tú Tú còn chưa lấy lại được tinh thần, sắc mặt khó coi cực kỳ nhưng thật ra vừa hay cho cô một cơ hội.
Nhưng mà Bùi Hi Bình sao có thể đứng im tại chỗ không nhúc nhích như vậy, anh không do dự chút nào, cánh tay kiên cường dẻo dai đột nhiên ngăn chặn lại Trương Liên Hoa, trong mắt có vẻ phòng bị cùng địch ý rất rõ.
"Dừng tay." Bùi Hi Bình đứng từ trên cao nhìn xuống bà ta, giọng nói mang theo ý mệnh lệnh.
Trương Liên Hoa bị anh làm cho sợ hãi tới mức run run, bà ta nói thêm: "Con trai! Chu Tú Tú là ả tiện nhân xấu xa, ý định của cô ta là muốn cho hai mẹ con chúng ta chia cắt..."