Nhóm công nhân vốn còn đang thương cảm cho bà ta nhưng sau cục diện này lại có người bắt đầu hoài nghi.
Rõ ràng còn có con gái có thể hỗ trợ chăm sóc, vậy mà còn muốn làm khó dễ con dâu?
Hơn nữa, nếu như Chu Tú Tú là người như vậy thì hai chị em chồng này sao có thể nguyện ý đứng về phía cô chứ?
"Con gái dù sao cũng là con gái, sớm muộn gì cũng phải gả cho người ta." Vẻ mặt Trương Liên Hoa thay đổi, giọng nói nghẹn ngào: "Chẳng lẽ còn có thể bên cạnh hầu hạ tôi sao?"
Chu Tú Tú mỉm cười càng ung dung: "Tiêu chuẩn tìm còn dâu của bà là vì muốn hầu hạ bà sao? Tôi thấy là tôi cũng đâu có ký vào khế ước bán mình." Cô dừng một chút lại nhìn về phía Vương Húc Phương.
"Chủ nhiệm Vương, bà có tri thức có văn hoá còn cổ xuý phong kiến cũ này sao?"
Việc này không thể bị chụp mũ được, cả người Vương Húc Phương chấn động, vẻ mặt thay đổi: "Cô đừng nói hươu nói vượn! Tôi chưa từng cổ xuý phong kiến cũ!"
Chu Tú Tú mỉm cười: "Nếu đã như vậy bà càng không thể sa thải tôi vì suy nghĩ bảo thủ đó được, nếu không tôi sẽ báo cáo, xem chuyện này rốt cuộc ảnh hưởng đến ai."
Vương Húc Phương bị cô làm nghẹn không nói được câu nào, bộ n.g.ự.c phập phồng kịch liệt, ngón tay chỉ thẳng vào mũi cô, cả người giận run lên.
Chú Tú Tú cũng không trốn tránh chút nào, vẻ mặt vẫn bình tĩnh nhìn bà ta, khoé môi còn ngậm ý cười trêu chọc.
Hiển nhiên là Tiêu Kiến Tân không để sự việc này ngày càng trở nên nghiêm trọng hơn, cất giọng nhã nhặn nói: "Đồng chí Chu, có chuyện gì thì từ từ nói."
Việc đã tới nước này, Tiêu Kiến Tân và Vương Húc Phương cũng không thể sa thải Chu Tú Tú ngay được, nếu như bị truyền ra ngoài thật thì khó có thể nói rõ được.
Tiêu Kiến Tân xoa đầu đổ mồ hôi lạnh: "Đồng chí Chu, đây là chuyện nhà cô để tự cô xử lý. Về phần bà cụ này, nếu như bà không rời khỏi xưởng của chúng tôi vậy thì tôi chỉ có thể tự mình mờ bà ra ngoài."
Trương Liên Hoa căn bản không nghĩ tới mình làm ầm ĩ một trận như vậy cuối cùng còn chẳng làm được gì Chu Tú Tú.
Hơn nữa, bạn trai cô đâu? Sao lại không chịu lộ mặt? Xem ra cũng chỉ là con rùa rụt cổ!
Trương Liên Hoa cắn răng: "Cô cho rằng chuyện này cứ vậy là xong sao? Tôi không đi, dù cô có vác kiệu tám người khiêng tôi cũng không đi đấy!"
"Bà tưởng bở." Chu Tú Tú cười, quay đầu về phía sau bếp: "Tiểu Mai, lấy cho tôi cái d.a.o phay."
Vương Tiểu Mai vẫn luôn ghé vào cửa sổ múc cơm quan sát tình huống, lúc này nghe thấy Chu Tú Tú nói lập tức lên tiếng: "Hả, lập tức lấy đây."
Mí mắt Trương Liên Hoa giật giật.
Chu Tú Tú đúng là điên rồi, nói không chừng cô thật sự dùng d.a.o phay c.h.é.m bà ta mất!
Trương Liên Hoa không khỏi hít một hơi, m.á.u toàn thân dường như muốn xông thẳng lên đầu, bà ta gấp đến đỏ cả mắt vẻ mặt trở nên dữ tợn.
Nhìn thấy bà ta muốn xông lên liều mạng với Chu Tú Tú, toàn bộ công nhân lại một trận kinh hô.
Chú Tú Tú ngẩn ra vừa muốn trốn tránh lại cảm thấy một bóng dáng chạy nhanh tới về phía mình, một tay chắn lại bảo vệ cô phía sau người: "Cẩn thận!"
Bóng đen này che kín người cô lại, Chu Tú Tú ngẩng đầu lên thấy khuôn mặt của Bùi Hi Bình.
"Sao anh lại tới đây?"
"Anh vẫn luôn ở đây." Bùi Hi Bình giúp cô chỉnh lại sợi tóc rối loạn, anh không muốn làm khó cô nên không xuất hiện.
Nhưng lại không muốn nhìn thấy cô rơi vào nguy hiểm, vì thế anh chỉ đứng ở chỗ tối lẳng lặng bảo vệ.
Trái tim cô rung động nhưng lại cảm thấy bất đắc dĩ, cô đẩy anh nhưng vẫn ngoan ngoãn tránh ở phía sau anh.
Có lẽ một số vấn đề hai người hẳn nên cùng nhau đối mặt.
Trương Liên Hoa thấy có một người đàn ông cao lớn xuất hiện còn tưởng là tới đánh mình, bà ta vô thức lùi về phía sau, "răng rắc" một tiếng vang lên, mắt cá chân như bị nứt ra, bà ta đau đớn kêu gào.
Nhưng vào lúc này sức mạnh của bà ta lại vô cùng ngoan cường, bà ta mắng một tiếng sau đó đi tới đoạt lấy con d.a.o phay từ tay Trương Tiểu Mai.
"Một đôi nam nữ chó này!" Giọng bà ta vang lên bén nhọn giận dữ xông lên phía trước, muốn thừa dịp hai người còn chưa chuẩn bị chặt một d.a.o rồi bỏ đi.
Nhưng không nghĩ tới Bùi Hi Bình lại nhanh chóng xoay người quay về phía bà ta, một bàn tay đột nhiên nâng lên giữ chặt cái tay đang cầm con d.a.o phay, ánh mắt lạnh lẽo sắc bén: "Muốn ăn cơm tù sao?"
DTV
Trương Liên Hoa đã tức giận đến mất đi lý trí, bà ta vừa định phun cho anh một ngụm nhưng khoảnh khắc nhìn thấy khuôn mặt anh, cả người bà ta giống như bị sét đánh trúng.
Cả Bùi Trung Hà và Bùi Nhị Xuân đều xông lên phía trước, vừa tức vừa vội.
"Mẹ, mẹ đừng có làm ầm ĩ nữa!"
Thế nhưng lời hai người còn chưa dứt, ánh mắt đã quét tới bóng dáng của người kia, cả người đều cứng ngắc.
Trái tim Bùi Trung Hà giống như muốn nhảy ra khỏi cổ họng, cô ấy lấy hết can đảm ngẩng đầu lên với tốc độ cực chậm.
Sau đó cô ấy nhìn thấy Bùi Hi Bình.
"Anh hai!" Nước mắt của Bùi Trung Hà rơi như mưa.
Rõ ràng còn có con gái có thể hỗ trợ chăm sóc, vậy mà còn muốn làm khó dễ con dâu?
Hơn nữa, nếu như Chu Tú Tú là người như vậy thì hai chị em chồng này sao có thể nguyện ý đứng về phía cô chứ?
"Con gái dù sao cũng là con gái, sớm muộn gì cũng phải gả cho người ta." Vẻ mặt Trương Liên Hoa thay đổi, giọng nói nghẹn ngào: "Chẳng lẽ còn có thể bên cạnh hầu hạ tôi sao?"
Chu Tú Tú mỉm cười càng ung dung: "Tiêu chuẩn tìm còn dâu của bà là vì muốn hầu hạ bà sao? Tôi thấy là tôi cũng đâu có ký vào khế ước bán mình." Cô dừng một chút lại nhìn về phía Vương Húc Phương.
"Chủ nhiệm Vương, bà có tri thức có văn hoá còn cổ xuý phong kiến cũ này sao?"
Việc này không thể bị chụp mũ được, cả người Vương Húc Phương chấn động, vẻ mặt thay đổi: "Cô đừng nói hươu nói vượn! Tôi chưa từng cổ xuý phong kiến cũ!"
Chu Tú Tú mỉm cười: "Nếu đã như vậy bà càng không thể sa thải tôi vì suy nghĩ bảo thủ đó được, nếu không tôi sẽ báo cáo, xem chuyện này rốt cuộc ảnh hưởng đến ai."
Vương Húc Phương bị cô làm nghẹn không nói được câu nào, bộ n.g.ự.c phập phồng kịch liệt, ngón tay chỉ thẳng vào mũi cô, cả người giận run lên.
Chú Tú Tú cũng không trốn tránh chút nào, vẻ mặt vẫn bình tĩnh nhìn bà ta, khoé môi còn ngậm ý cười trêu chọc.
Hiển nhiên là Tiêu Kiến Tân không để sự việc này ngày càng trở nên nghiêm trọng hơn, cất giọng nhã nhặn nói: "Đồng chí Chu, có chuyện gì thì từ từ nói."
Việc đã tới nước này, Tiêu Kiến Tân và Vương Húc Phương cũng không thể sa thải Chu Tú Tú ngay được, nếu như bị truyền ra ngoài thật thì khó có thể nói rõ được.
Tiêu Kiến Tân xoa đầu đổ mồ hôi lạnh: "Đồng chí Chu, đây là chuyện nhà cô để tự cô xử lý. Về phần bà cụ này, nếu như bà không rời khỏi xưởng của chúng tôi vậy thì tôi chỉ có thể tự mình mờ bà ra ngoài."
Trương Liên Hoa căn bản không nghĩ tới mình làm ầm ĩ một trận như vậy cuối cùng còn chẳng làm được gì Chu Tú Tú.
Hơn nữa, bạn trai cô đâu? Sao lại không chịu lộ mặt? Xem ra cũng chỉ là con rùa rụt cổ!
Trương Liên Hoa cắn răng: "Cô cho rằng chuyện này cứ vậy là xong sao? Tôi không đi, dù cô có vác kiệu tám người khiêng tôi cũng không đi đấy!"
"Bà tưởng bở." Chu Tú Tú cười, quay đầu về phía sau bếp: "Tiểu Mai, lấy cho tôi cái d.a.o phay."
Vương Tiểu Mai vẫn luôn ghé vào cửa sổ múc cơm quan sát tình huống, lúc này nghe thấy Chu Tú Tú nói lập tức lên tiếng: "Hả, lập tức lấy đây."
Mí mắt Trương Liên Hoa giật giật.
Chu Tú Tú đúng là điên rồi, nói không chừng cô thật sự dùng d.a.o phay c.h.é.m bà ta mất!
Trương Liên Hoa không khỏi hít một hơi, m.á.u toàn thân dường như muốn xông thẳng lên đầu, bà ta gấp đến đỏ cả mắt vẻ mặt trở nên dữ tợn.
Nhìn thấy bà ta muốn xông lên liều mạng với Chu Tú Tú, toàn bộ công nhân lại một trận kinh hô.
Chú Tú Tú ngẩn ra vừa muốn trốn tránh lại cảm thấy một bóng dáng chạy nhanh tới về phía mình, một tay chắn lại bảo vệ cô phía sau người: "Cẩn thận!"
Bóng đen này che kín người cô lại, Chu Tú Tú ngẩng đầu lên thấy khuôn mặt của Bùi Hi Bình.
"Sao anh lại tới đây?"
"Anh vẫn luôn ở đây." Bùi Hi Bình giúp cô chỉnh lại sợi tóc rối loạn, anh không muốn làm khó cô nên không xuất hiện.
Nhưng lại không muốn nhìn thấy cô rơi vào nguy hiểm, vì thế anh chỉ đứng ở chỗ tối lẳng lặng bảo vệ.
Trái tim cô rung động nhưng lại cảm thấy bất đắc dĩ, cô đẩy anh nhưng vẫn ngoan ngoãn tránh ở phía sau anh.
Có lẽ một số vấn đề hai người hẳn nên cùng nhau đối mặt.
Trương Liên Hoa thấy có một người đàn ông cao lớn xuất hiện còn tưởng là tới đánh mình, bà ta vô thức lùi về phía sau, "răng rắc" một tiếng vang lên, mắt cá chân như bị nứt ra, bà ta đau đớn kêu gào.
Nhưng vào lúc này sức mạnh của bà ta lại vô cùng ngoan cường, bà ta mắng một tiếng sau đó đi tới đoạt lấy con d.a.o phay từ tay Trương Tiểu Mai.
"Một đôi nam nữ chó này!" Giọng bà ta vang lên bén nhọn giận dữ xông lên phía trước, muốn thừa dịp hai người còn chưa chuẩn bị chặt một d.a.o rồi bỏ đi.
Nhưng không nghĩ tới Bùi Hi Bình lại nhanh chóng xoay người quay về phía bà ta, một bàn tay đột nhiên nâng lên giữ chặt cái tay đang cầm con d.a.o phay, ánh mắt lạnh lẽo sắc bén: "Muốn ăn cơm tù sao?"
DTV
Trương Liên Hoa đã tức giận đến mất đi lý trí, bà ta vừa định phun cho anh một ngụm nhưng khoảnh khắc nhìn thấy khuôn mặt anh, cả người bà ta giống như bị sét đánh trúng.
Cả Bùi Trung Hà và Bùi Nhị Xuân đều xông lên phía trước, vừa tức vừa vội.
"Mẹ, mẹ đừng có làm ầm ĩ nữa!"
Thế nhưng lời hai người còn chưa dứt, ánh mắt đã quét tới bóng dáng của người kia, cả người đều cứng ngắc.
Trái tim Bùi Trung Hà giống như muốn nhảy ra khỏi cổ họng, cô ấy lấy hết can đảm ngẩng đầu lên với tốc độ cực chậm.
Sau đó cô ấy nhìn thấy Bùi Hi Bình.
"Anh hai!" Nước mắt của Bùi Trung Hà rơi như mưa.