Tiêu Kiến Tân xanh mặt, gầm lên một tiếng: "Càn quấy! Bà xem chỗ này của chúng tôi là chợ bán thức ăn sao?"
Trương Liên Hoa bị ông ta làm cho sợ tới mức lấp kín cả cổ họng, không dám nói nên lời chỉ nuốt nuốt nước miếng.
"Đồng chí Chu, chuyện như vậy có đúng hay không?" Sau đó Tiêu Kiến Tân nghiêm mặt đi tới trước mặt Chu Tú Tú.
Ánh mắt Trương Liên Hoa sáng lên.
Xem ra lãnh đạo cũng đã nghe lọt tai rồi!
Vương Húc Phương đi tới bên người Tiêu Kiến Tân: "Ông Tiêu, theo lý mà nói cuộc sống tình cảm của công nhân chúng ta không nên quản. Nhưng vấn đề tác phong của đồng chí Chu này cũng không phải lần đầu tiên bị truyền ra, nhìn bộ dáng bà lão rất đáng thương, một mình ở trong thôn cũng không có ai nguyện ý chăm sóc. Hay là chúng ta sa thải đồng chí Chu, cho cô ta trở về thôn là tốt nhất."
Giọng nói của Vương Húc Phương nghe ra vô cùng đau lòng, bà ta nói hết câu lại bất đắc dĩ nhìn về phía Chu Tú Tú: "Đồng chí Chu, người trẻ tuổi bằng lòng yêu nhau chúng tôi cũng không ngăn cản được. Nhưng dù ở tuổi gì hay thân phận gì cô cũng không nên làm như vậy, cô là người có gia đình, theo lý vẫn nên chắc sóc cho gia đình nhà chồng, không nên chỉ lo vui đùa ham chơi."
DTV
"Ông Tiêu, ông thấy thế nào?" Vương Húc Phương hỏi.
Tiêu Kiến Tân trầm ngâm một lát: "Đồng chí Chu, chuyện không có lửa làm sao có khói, từ lúc bắt đầu là chuyện của phó xưởng trưởng Dương sau này lại là bạn trai cô. Hiện tại người nhà chồng cô lại nói cô ở nông thôn từng không an phận, hết người này đến người khác, chẳng lẽ người ta vu oan cho cô sao?"
Vương Húc Phương không khỏi liếc mắt đánh giá Tiêu Kiến Tân.
Hai ngày nay bà ta luôn hoài nghi Tiêu Kiến Tân cùng Chu Tú Tú dan díu nhưng hiện tại nhìn thấy vẻ mặt không kiên nhẫn của ông ta, bà ta bỗng nhiên cảm giác không phải có chuyện như vậy.
Chẳng lẽ là bà ta hiểu lầm?
Nhưng dù là như thế nào,diện mạo của Chu Tú Tú như vậy là trêu hoa ghẹo nguyệt, sớm đuổi cô ra khỏi nhà máy một chút cũng chẳng phải là chuyện xấu.
Vương Húc Phương vừa nói xong đã đỡ Trương Liên Hoa đến trước mặt Chu Tú Tú: "Mang theo mẹ chồng cô về nhà sinh sống cho thật tốt."
Thông thường các đồng chí nữ ở tuổi này da mặt đều mỏng, cho dù là đã kết hôn thì vẫn như thế.
Thế nhưng lúc bà ta nhìn thấy tác phong của Chu Tú Tú vẫn đường hoàng như bình thường, nếu như không đến mức ầm ĩ cũng phải chọc người cười chê chứ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thật không nghĩ tới, Chu Tú Tú chỉ lạnh lùng quét mắt liếc bà ta: "Chủ nhiệm Vương, tôi không thể tiếp thu cách thức xử lý của bà được."
"Cô nói cái gì?" Vương Húc Phương trừng mắt lên.
Chu Tú Tú lạnh lùng cười: "Tôi không làm sai sót bất kỳ cái gì trong công việc cả, bà ấy nói tôi ở trong thôn có quan hệ rối loạn với người khác, bà có thể phái người đi tra."
"Còn sự việc của phó xưởng trưởng Dương chúng ta cũng đã sớm nói rõ ràng rồi, nếu như bà tiếp tục bôi nhọ chúng tôi, không chỉ làm tổn thương tôi mà còn đang hắt nước bẩn lên phó xưởng trưởng Dương nữa đấy!" Nói tới đây, cô lại nhìn thấy vẻ mặt của Tiêu Kiến Tân còn có một chút kiêng dè, lại tiếp tục nói: "Còn về phần bạn trai của tôi, chuyện này lại càng không liên quan đến các người. Nhóm lãnh đạo còn có thể quản nhiều như vậy sao?"
Cô nói chuyện thong thả ung dung, rõ ràng đã khiến cho Tiêu Kiến Tân và Vương Húc Phương xanh mặt vì tức giận, còn bộ dáng của cô vẫn thư thái như trước.
Trương Liên Hoa sao có thể nghĩ tới cô ở trên trấn mà vẫn lợi hại như thế, bà ta lập tức nóng nảy: "Vậy là cô thật sự mặc kệ bà lão này sống c.h.ế.t ra sao sao? Cô là người nhà chúng tôi, cô phải chăm sóc tôi! Đây chính đạo hiếu làm con, dù cho là bí thư chị bộ thôn của chúng ta hay là chủ nhiệm Liên đoàn phụ nữ, hay đội trưởng công xã cũng đều nói như vậy!"
Việc đời gì mà Trương Liên Hoa chưa từng thấy qua, nhưng nghĩ đến lời nói của những quan chức trong thôn lại muốn giữ cho mình chút thể diện.
Vương Húc Phương gật đầu nói theo bà ta: "Bà cụ không có ai chăm sóc cô cũng mặc kệ không để ý sao?"
Chu Tú Tú làm như suy tư, ánh mắt yên tĩnh dừng lại trên mặt Trương Liên Hoa: "Bà không có ai chăm sóc sao?"
Nhịp tim Trương Liên Hoa hẫng một nhịp nhưng vẫn kiên trì nói: "Đúng! Tôi..."
"Mẹ, có chị em chúng con chăm sóc cho mẹ." Đột nhiên, bên ngoài có giọng nói khác truyền tới.
Trương Liên Hoa sửng sốt ngẩng đầu, bà ta liếc mắt đã thấy cả Bùi Trung Hà cùng Bùi Nhị Xuân tới.
Người nói chuyện chính là Bùi Trung Hà.
Bùi Nhị Xuân cũng đi vào: "Ba chị em chúng con đều sống trong thôn, tuy rằng em út còn đang đi học nhưng sớm muộn gì nó cũng sẽ về. Mẹ, sao mẹ lại nói không có ai chăm sóc."
Hai người tới đây lại là con gái của bà ta? Trong khoảng thời gian ngắn tất cả mọi người đều như muốn nổ tung.
Trương Liên Hoa bị ông ta làm cho sợ tới mức lấp kín cả cổ họng, không dám nói nên lời chỉ nuốt nuốt nước miếng.
"Đồng chí Chu, chuyện như vậy có đúng hay không?" Sau đó Tiêu Kiến Tân nghiêm mặt đi tới trước mặt Chu Tú Tú.
Ánh mắt Trương Liên Hoa sáng lên.
Xem ra lãnh đạo cũng đã nghe lọt tai rồi!
Vương Húc Phương đi tới bên người Tiêu Kiến Tân: "Ông Tiêu, theo lý mà nói cuộc sống tình cảm của công nhân chúng ta không nên quản. Nhưng vấn đề tác phong của đồng chí Chu này cũng không phải lần đầu tiên bị truyền ra, nhìn bộ dáng bà lão rất đáng thương, một mình ở trong thôn cũng không có ai nguyện ý chăm sóc. Hay là chúng ta sa thải đồng chí Chu, cho cô ta trở về thôn là tốt nhất."
Giọng nói của Vương Húc Phương nghe ra vô cùng đau lòng, bà ta nói hết câu lại bất đắc dĩ nhìn về phía Chu Tú Tú: "Đồng chí Chu, người trẻ tuổi bằng lòng yêu nhau chúng tôi cũng không ngăn cản được. Nhưng dù ở tuổi gì hay thân phận gì cô cũng không nên làm như vậy, cô là người có gia đình, theo lý vẫn nên chắc sóc cho gia đình nhà chồng, không nên chỉ lo vui đùa ham chơi."
DTV
"Ông Tiêu, ông thấy thế nào?" Vương Húc Phương hỏi.
Tiêu Kiến Tân trầm ngâm một lát: "Đồng chí Chu, chuyện không có lửa làm sao có khói, từ lúc bắt đầu là chuyện của phó xưởng trưởng Dương sau này lại là bạn trai cô. Hiện tại người nhà chồng cô lại nói cô ở nông thôn từng không an phận, hết người này đến người khác, chẳng lẽ người ta vu oan cho cô sao?"
Vương Húc Phương không khỏi liếc mắt đánh giá Tiêu Kiến Tân.
Hai ngày nay bà ta luôn hoài nghi Tiêu Kiến Tân cùng Chu Tú Tú dan díu nhưng hiện tại nhìn thấy vẻ mặt không kiên nhẫn của ông ta, bà ta bỗng nhiên cảm giác không phải có chuyện như vậy.
Chẳng lẽ là bà ta hiểu lầm?
Nhưng dù là như thế nào,diện mạo của Chu Tú Tú như vậy là trêu hoa ghẹo nguyệt, sớm đuổi cô ra khỏi nhà máy một chút cũng chẳng phải là chuyện xấu.
Vương Húc Phương vừa nói xong đã đỡ Trương Liên Hoa đến trước mặt Chu Tú Tú: "Mang theo mẹ chồng cô về nhà sinh sống cho thật tốt."
Thông thường các đồng chí nữ ở tuổi này da mặt đều mỏng, cho dù là đã kết hôn thì vẫn như thế.
Thế nhưng lúc bà ta nhìn thấy tác phong của Chu Tú Tú vẫn đường hoàng như bình thường, nếu như không đến mức ầm ĩ cũng phải chọc người cười chê chứ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thật không nghĩ tới, Chu Tú Tú chỉ lạnh lùng quét mắt liếc bà ta: "Chủ nhiệm Vương, tôi không thể tiếp thu cách thức xử lý của bà được."
"Cô nói cái gì?" Vương Húc Phương trừng mắt lên.
Chu Tú Tú lạnh lùng cười: "Tôi không làm sai sót bất kỳ cái gì trong công việc cả, bà ấy nói tôi ở trong thôn có quan hệ rối loạn với người khác, bà có thể phái người đi tra."
"Còn sự việc của phó xưởng trưởng Dương chúng ta cũng đã sớm nói rõ ràng rồi, nếu như bà tiếp tục bôi nhọ chúng tôi, không chỉ làm tổn thương tôi mà còn đang hắt nước bẩn lên phó xưởng trưởng Dương nữa đấy!" Nói tới đây, cô lại nhìn thấy vẻ mặt của Tiêu Kiến Tân còn có một chút kiêng dè, lại tiếp tục nói: "Còn về phần bạn trai của tôi, chuyện này lại càng không liên quan đến các người. Nhóm lãnh đạo còn có thể quản nhiều như vậy sao?"
Cô nói chuyện thong thả ung dung, rõ ràng đã khiến cho Tiêu Kiến Tân và Vương Húc Phương xanh mặt vì tức giận, còn bộ dáng của cô vẫn thư thái như trước.
Trương Liên Hoa sao có thể nghĩ tới cô ở trên trấn mà vẫn lợi hại như thế, bà ta lập tức nóng nảy: "Vậy là cô thật sự mặc kệ bà lão này sống c.h.ế.t ra sao sao? Cô là người nhà chúng tôi, cô phải chăm sóc tôi! Đây chính đạo hiếu làm con, dù cho là bí thư chị bộ thôn của chúng ta hay là chủ nhiệm Liên đoàn phụ nữ, hay đội trưởng công xã cũng đều nói như vậy!"
Việc đời gì mà Trương Liên Hoa chưa từng thấy qua, nhưng nghĩ đến lời nói của những quan chức trong thôn lại muốn giữ cho mình chút thể diện.
Vương Húc Phương gật đầu nói theo bà ta: "Bà cụ không có ai chăm sóc cô cũng mặc kệ không để ý sao?"
Chu Tú Tú làm như suy tư, ánh mắt yên tĩnh dừng lại trên mặt Trương Liên Hoa: "Bà không có ai chăm sóc sao?"
Nhịp tim Trương Liên Hoa hẫng một nhịp nhưng vẫn kiên trì nói: "Đúng! Tôi..."
"Mẹ, có chị em chúng con chăm sóc cho mẹ." Đột nhiên, bên ngoài có giọng nói khác truyền tới.
Trương Liên Hoa sửng sốt ngẩng đầu, bà ta liếc mắt đã thấy cả Bùi Trung Hà cùng Bùi Nhị Xuân tới.
Người nói chuyện chính là Bùi Trung Hà.
Bùi Nhị Xuân cũng đi vào: "Ba chị em chúng con đều sống trong thôn, tuy rằng em út còn đang đi học nhưng sớm muộn gì nó cũng sẽ về. Mẹ, sao mẹ lại nói không có ai chăm sóc."
Hai người tới đây lại là con gái của bà ta? Trong khoảng thời gian ngắn tất cả mọi người đều như muốn nổ tung.