Thập Niên 70: Bá Chủ Mỹ Thực Nuôi Con Ký

Chương 172


Sắc mặt Vương Húc Phương nghiêm nghị, vừa nhìn thấy Trương Liên Hoa vẻ mặt đã không tốt: "Người này từ chỗ nào chui ra vậy? Sao mọi người lại đứng ngây ngốc ở đây, không biết ngăn cản bà ta lại sao?"

Trong lúc nói chuyện, ánh mắt của bà ta thản nhiên nhìn mặt Chu Tú Tú.

Vốn nghĩ rằng Chu Tú Tú sẽ khó xử thế nhưng không nghĩ tới sắc mặt cô vẫn ung dung bình tĩnh, thật đúng là loại người không biết xấu hổ!

"Chủ nhiệm Vương, chúng tôi đã can ngăn rồi nhưng mà không ngăn lại được!"

"Vừa rồi ở cửa bảo vệ cũng đã đẩy ba ta ra ngoài nhưng bà ta gân cổ lên nói người ta phạm tội lưu manh, nào có ai dám động tới bà ta!"

"Nếu như mọi người đều không có biện pháp gì vậy thì chỉ có thể mời đi gọi người thôi."

Hiệu quả mà Vương Húc Phương muốn chính là cái này, bà ta để Trương Liên Hoa tới đây gây náo loạn, ầm ĩ càng nhiều mọi người tụ tập ở đây càng đông, bà ta xoa xoa huyệt thái dương.

"Các người mời xưởng trưởng Tiêu tới đây."

Nhóm công nhân làm việc đều rất đáng tin cậy, Vương Húc Phương bấm đốt ngón tay tính thời gian, đoán chừng Tiêu Kiến Tân có lẽ sắp tới mới đứng lên: "Bà lão này, bà nói rõ xem con dâu bà là ai."

Trương Liên Hoa cắn răng hung hăng nhổ một cục đờm ra ngoài, ngón tay khô cằn chỉ thắng về phía Chu Tú Tú: "Chính là cô ta!"

Tư thái của Chu Tú Tú vốn vẫn luôn đang xem kịch vui cùng đám người, lúc này bị bà ta chỉ điểm mới đi ra phía trước.

Cô phải giảng đạo lý này cho mỗi người ở đây đều hiểu, một khi đã cùng Trương Liên Hoa cãi cọ không thôi vậy thì quá mất thể diện. Nếu đã như vậy chi bằng cứ để cho bà ta ầm ĩ lên xong trước, đến lúc đó hành sự tuỳ hoàn cảnh.

"Hoá ra là cô sao? Chuyện cô cũng không ít nhỉ." Vương Húc Phương dùng ánh mắt khinh miệt ngó qua Chu Tú Tú.

DTV

"Xưởng trưởng Tiêu, ông xem chuyện này..." Có không ít người vây quanh Tiêu Kiến Tân đi vào.

Vương Húc Phương nâng mí mắt, duỗi tay muốn nâng Trương Liên Hoa dậy: "Bà lão này, chúng tôi là lãnh đạo của Chu Tú Tú. Nếu như phẩm chất của người này thật sự không tốt, chúng tôi tuyệt đối sẽ không nhân nhượng. Hiện tại mời bà từ từ nói chuyện, cứ từ từ nói rõ ràng ra hết."

Trương Liên Hoa được nâng dậy vẫn duỗi đôi tay già yếu như trước.

"Vẫn là mấy người thành phố các người thấu tình đạt lý!" Tròng mắt vẩn đục của bà ta rốt cuộc cũng có một tia sáng, lúc nói chuyện ánh mắt thẳng tắp luôn liếc Chu Tú Tú, bà ta tiếp tục nói.

"Đây là vợ của trai tôi, Chu Tú Tú."

"Con trai tôi vừa mới c.h.ế.t không bao lâu cô ta đã lập tức trộm người đi, trước kia lúc còn ở nông thôn cô ta nói muốn đi bước nữa, hiện tại lên thành phố tốt hơn cô ta đã trực tiếp yêu đương ngay!"

"Các người đừng nhìn thấy bộ dáng xinh đẹp của Chu Tú Tú, thật ra cô ta chỉ là một con đàn bà hư hỏng, người trong thôn chúng tôi ai ai cũng coi thường cô ta."

"Cô ta còn lười biếng, việc trong nhà cái gì cũng không làm, lúc trước còn trực tiếp vứt bỏ hai đứa nhỏ cho tôi, đến ngay cả con cái ị đi tiểu cô ta cũng không quan tâm!"

Trương Liên Hoa đã già cả đến tuổi này rồi, thuở xưa cũng là người chân chất.

Lúc này nhìn ra được Vương Húc Phương đang chống lưng cho mình, bà ta vừa khóc vừa nói: "Lãnh đạo, mọi người đều là phụ nữ cô có thể nói thay tôi được chứ! Hiện tại tôi cũng không trông cậy vào việc cô ta sẽ trở về thôn hiếu kính với tôi nhưng cô nhất định phải dành lấy công bằng cho tôi!"

Trương Liên Hoa than thở khóc lóc, đắp nặn mình là một người bà vĩ đại, người khác vừa nghe ra, ánh mắt nhìn Chu Tú Tú cũng có thêm vài phần nghi ngờ.

"Đúng là biết người biết mặt không biết lòng, thật không ngờ tới cô ta là dạng người như vậy."

"Cô ta làm việc ở đơn vị này cũng khá được vậy mà lại bị cô ta lừa dối."

"Tôi nghe nói người dân quê đều thành thật chân chất, lời của một bà lão thế nào khẳng định không phải tin đồn vô căn cứ. Khó trách lúc vừa mới vào đơn vị không bao lâu cô ta đã kiếm được bạn trai rồi, hoá ra vốn dĩ cũng chỉ là loại đàn bà hư hỏng!"

Trương Liên Hoa biết hai cô con gái của mình sẽ không cùng bà ta đến đây làm ầm ĩ, cho nên bà ta đi một chuyến này một mình ra trận. Với tư thế trước mắt này, bà ta một chút cũng không sợ hãi, nghe nói người thành phố đều có văn hoá, sao có thể bắt nạt một bà già được chứ!

Lúc này nhìn thấy mọi người đều đang hướng về phía mình, Trương Liên Hoa khóc càng nhập tâm hơn: "Tôi cũng không phải ngăn cản nhân duyên của cô ta nhưng người con dâu này tâm địa đen tối, cô ta muốn được cắm rễ trên trấn này! Bạn trai của cô ta chắc hẳn là người thành phố đúng không? Chúng ta không thể hại người đứng đắn được!"

Bà ta càng nói càng thái quá.