Thập Niên 70: Bá Chủ Mỹ Thực Nuôi Con Ký

Chương 171

Lúc này hai người đang ngồi trên xe buýt, Bùi Trung Hà hỏi: "Bên chỗ mẹ chị đã đối phó được chưa?"

Bùi Nhị Xuân cười gượng một tiếng vẫn tiếp tục im lặng.

DTV

Bùi Trung Hà ngửa mặt lên trời thở dài: "Em biết ngay mà, mẹ không dễ thu phục như vậy đâu."

Thế nhưng chuyện bà ta không thể thuyết phục được trong lòng hai người họ cũng đã sớm biết, dù sao cũng đã làm chuyện tốt rồi, chuyện tiếp theo cũng chỉ có thể để Chu Tú Tú tự cầu phúc.

Hai chị em lại tiếp tục đi, dọc đường đi tâm trạng cả hai đều có chút thấp thỏm không yên.

"Trung Hà, em nói xem nếu Hi Bình thật sự còn sống vậy tại sao không muốn về nhà?"

Bùi Trung Hà do dự chốc lát, cười khổ nói: "Người khác không biết nhưng chúng ta còn không biết sao? Mẹ đối với anh ấy như vậy, hơn nữa anh ấy cùng với vợ có tình cảm không tốt chi bằng không trở về nhà sẽ tốt hơn."

"Nhưng còn hai đứa nhỏ nữa." Bùi Nhị Xuân cau mày: "Khi đó công việc của nó được bảo mật, quanh năm suốt tháng cũng không về nhà được một lần. Nhưng chỉ cần mỗi khi được về nhà, nó lại thật sự đối xử với hai đứa nhỏ như bảo bối ấy."

Hai người thảo luận hồi lâu cũng không nói ra được là nguyên do gì.

Xe chậm rãi dừng lại ở trên trấn, Bùi Trung Hà vỗ bả vai chị ta: "Đừng nói nhiều như vậy nữa, cứ đến hợp tác xã cung tiêu xem chủ nhiệm Nhậm nói thế nào cái đã."

Bùi Trung Hà và Bùi Nhị Xuân lại vội vàng bước đi, tốc độ hai người cực nhanh đuổi tới hợp tác xã cung tiêu.

Khoảnh khắc nhìn thấy chủ nhiệm Nhậm kia, Bùi Trung Hà cũng không rảnh lo hàn huyên với ông ta, cô ấy trực tiếp nói ra ý đồ của mình tới đây.

"Kim Hà nói ở bên chỗ ông có tin tức, liệu có thật vậy không?"

Chủ nhiệm Nhậm lập tức gật đầu, ngồi xổm xuống lấy một tờ giấy ở bên trong ngăn kéo ra.

"Đây là vị đồng chí kia để lại địa chỉ, cậu ấy nói nếu như có người tới hỏi thăm thì có thể tới xưởng chế biến thịt tìm cậu ấy."

"Xưởng chế biến thịt?" Bùi Nhị Xuân chạy nhanh tới cầm tờ giấy này lại đây: "Chu Tú Tú cũng làm việc ở xưởng chế biến thịt."

"Chị không biết chữ đoạt cái gì." Bùi Trung Hà tức giận nghiêng người liếc mắt, lại đoạt lấy tờ giấy trong tay chị ta.

Ngay lúc ánh mắt của cô ấy dừng lại trên tờ giấy kia cả người cũng ngây ngẩn cả ra.

Bùi Nhị Xuân còn tưởng phía trên đó viết cái gì lập tức sốt ruột không thôi, lôi kéo góc áo cô ấy hỏi han nửa ngày.

Nhưng Bùi Trung Hà lại chỉ nắm chặt lấy tờ giấy, một câu cũng không lên tiếng ngây ra như phỗng.

Chờ đến khi sức kiên nhẫn của Bùi Nhị Xuân rốt cuộc cũng cạn kiệt, chị ta đẩy Bùi Trung Hà một cái, cô ấy mới từ từ lấy lại tinh thần.

Cô ấy quay đầu lại, nhìn về phía Bùi Nhị Xuân, vẻ mặt kích động: "Chị cả, đây là chữ viết của anh hai."

...

Chu Tú Tú đứng ở phía sau gian bếp bận bịu một hồi vẫn không thấy bên ngoài có động tĩnh gì.

Đang lúc cô ôm tâm lý may mắn cho rằng Trương Liên Hoa sẽ không tới thì Vương Tiểu Mai lại đột nhiên xông vào lòng nóng như lửa đốt.

"Làm sao vậy?" Trái tim Chu Tú Tú cũng lạnh đi một nửa.

Vương Tiểu Mai nhìn trái phải xung quanh, vẻ mặt chần chừ cuối cùng cũng tiến lên nói vào bên tai Chu Tú Tú, dùng tay ngăn trở miệng mình, nhỏ giọng nói: "Có người tới tìm cô nói là mẹ chồng của cô..."

Nhưng lời nói của cô ấy còn chưa dứt, từ bên ngoài đã truyền tới tiếng khóc kinh thiên động địa.

"Tôi là bà già mệnh khổ, con trai c.h.ế.t sớm, vợ nó cũng mặc kệ tôi sống c.h.ế.t ra sao! Trong nhà gia đình khó khăn, cô ta nói đi là đi còn đoạt lấy hai đứa cháu nội nhà tôi!"

"Con trai à! Nếu như sớm biết vợ con là cái loại không có tim phổi thế này, lúc trước mẹ đã không nên đồng ý có cuộc hôn nhân này rồi! Hiện tại thì hay rồi, mẹ bị cô ta ức h.i.ế.p thành ra thế này, đúng là không thể tưởng tượng nổi!"

"Các người là người thành phố phán xử cho tôi, làm con dâu sao lại không hiếu thuận như vậy chứ? Cô ta vận may tốt chạy lên thành phố làm công nhân, nếu như còn ở nông thôn đã bị người ta chọc cột sống rồi!"

Trương Liên Hoa khóc lóc sướt mướt, nước mắt nước mũi chảy dầm dề, tư thế gào khản cả cổ họng lập tức thu hút sự chú ý của mọi người.

Vương Tiểu Mai còn trẻ tuổi, da mặt mỏng, vừa nghe thấy giọng nói này không khỏi toát mồ hôi thay Chu Tú Tú.

Nhưng không nghĩ tới vẻ mặt của Chu Tú Tú lại không hề thay đổi, cô buông vỏ bột đang làm dở hoành thánh xuống: "Cô giúp tôi xử lý một chút."

Nói xong, Chu Tú Tú từ phía sau bếp đi ra ngoài.

Trương Liên Hoa gây ầm ĩ một trận ở nhà ăn.

Từ lúc vào nhà ăn xưởng chế biến thịt, bà ta đã gây ầm ĩ đến hai lần.

Trong nhà ăn chật ních người, Trương Liên Hoa ngồi dưới đất la lối om sòm, khóc đến thở hổn hển.

Nhóm công nhân chưa bao giờ gặp qua trận này, một nhóm người vây quanh bà ta, ai cũng không biết nên phải nói cái gì.