Trở về thôn Thứu Sơn, Bùi Trung Hà cùng Bùi Nhị Xuân không ngừng suy nghĩ biện pháp tránh cho chuyện này ồn ào lớn hơn.
Ở bên này Chu Tú Tú cũng đang lo lắng nên suy xét chuyện này thế nào.
Theo lý mà nói, chuyện cô ở chỗ này có bạn trai có trở thành chuyện lớn đi chẳng nữa thì cô cũng không lo, dù sao thì hiện tại ngoại trừ hai đứa nhỏ ra thì cô đã sớm không có vướng bận gì. Cho dù bạn trai cô có tiếp nhận Tiểu Niên với Tiểu Uyển hay không, người bên ngoài có quyền gì mà nói?
Nhưng lời thì nói như vậy, thế nhưng mẹ chồng muốn làm ầm ĩ một trận thật sự cũng ảnh hưởng không tốt.
Hơn nữa, hai đứa nhỏ còn đang ở nhà trẻ bên này, nếu như bà nội hai đứa tới đây giống như người đàn bà chanh chua nói chuyện vô lý vậy cũng sẽ làm mọi người chê cười.
Chu Tú Tú đắn đo suy nghĩ, cô vẫn hy vọng có thể giảm thương tổn nếu như sự cố này xảy ra.
Có lẽ bởi vì nhìn thấy cô lo lắng sốt ruột, cả đêm Tiểu Niên và Tiểu Uyển cũng đều không nói chuyện.
Khả năng nhận thức nhạy bén của hai đứa nhỏ làm cho người ta thấy đau lòng.
Chu Tú Tú lấy lại tinh thần, nhìn trái nhìn phải lại ôm hai đứa nhỏ ngồi lên đùi.
"Mẹ không vui sao?" Tiểu Uyển thấy mẹ cuối cùng cũng phản ứng bọn họ, thật cẩn thận hỏi han.
"Không có, ai nói vậy?" Chu Tú Tú dịu dàng hỏi lại.
Tiểu Uyển vươn cái tay nhỏ mềm mại nhẹ nhàng xoa ấn đường của cô, giọng sữa nói: "Cô giáo nói không vui thì mày sẽ nhíu lại."
Cảm giác ấm áp này làm ấn đường của Chu Tú Tú lập tức giãn ra, cô mỉm cười nắm lấy cái tay nhỏ của Tiểu Uyển: "Nhưng Tiểu Niên cũng thường xuyên nhíu mày, vậy là cũng không vui sao?"
Tiểu Niên bật người lắc đầu như trống bỏi: "Không phải không vui."
Ánh mắt Chu Tú Tú càng dịu dàng hơn.
Lúc trước vừa nhìn thấy Tiểu Niên, lông mày của đứa nhỏ này lúc nào cũng nhíu chặt, ngay cả khi ngủ cũng chưa từng bao giờ giãn ra.
Nhưng hiện tại đúng là đã lâu rồi cô không còn nhìn thấy cậu nhóc còn lộ ra vẻ mặt trầm trọng như vậy nữa.
"Mẹ cũng không phải không vui." Chu Tú Tú cười hôn lên trán hai đứa nhỏ: "Tuy rằng gặp một số vấn đề nhưng mẹ nhất định sẽ giải quyết được."
Cho dù lúc trước ở trong thôn Thứu Sơn, Trương Liên Hoa đã không phải là đối thủ của cô vậy thì càng đừng nói là hiện tại.
Chu Tú Tú trông nom hai đứa nhỏ tiến vào giấc ngủ, suy nghĩ đối sách một chút rồi cũng yên ổn đi ngủ.
Sáng sớm ngày hôm sau, cô đến tìm Bùi Hi Bình một chuyến.
Khoảnh khắc nhìn thấy cô, khóe miệng anh cong lên mỉm cười đi tới.
Tuy nhiên lúc nghe thấy cô nói hết lời kia ra, Bùi Hi Bình không tán thành lắc đầu: "Anh sẽ không trốn đi đâu."
Chu Tú Tú đã biết không dễ dàng thuyết phục anh như vậy: "Mẹ chồng em là một người rất càn quấy, anh hoàn toàn không phải là đối thủ của bà ấy đâu. Nếu chúng ta tạm thời cần phải ở lại làm việc trong xưởng này, vậy thì không cần phải cùng bà ấy cứng đối cứng. Nếu không lúc đó bà ấy ẫm ĩ đủ rồi lại vỗ m.ô.n.g bỏ của chạy lấy người, vậy chúng ta phải là sao bây giờ?"
"Anh đi rồi, em sẽ bị ức h**p." Bùi Hi Bình bình thản nói.
"Không đâu." Chu Tú Tú ưỡn ngực, vẻ mặt làm bộ nghiêm túc: "Anh xem em là người dễ bị người ta ức h.i.ế.p như vậy sao?"
DTV
"Anh ở lại bảo vệ em."
Nếu Trương Liên Hoa tới đây ầm ĩ, nghĩ tới cũng khiến cho người ta thấy mệt mỏi, nhưng Chu Tú Tú cũng không phải là một ngọn đèn cạn dầu.
Cô nhìn thấy vẻ mặt cố chấp của Bùi Hi Bình, bất lực cười nói: "Em không gây chuyện nhưng cũng không sợ phiền phức. Nếu như bà ấy muốn tới đây gây ầm ĩ, em cũng sẽ không để bà ấy được hưởng lợi đâu. Nhưng nếu như anh một hai muốn ở bên cạnh em, vậy thì em sẽ không thể phát huy tốt."
Đôi mắt cô trong suốt giống như những vì sao lấp lánh có thể tỏa sáng.
Bùi Hi Bình nhìn chằm chằm cô không chớp mắt, ánh mắt lo lắng khoá chặt lấy cô rốt cuộc chỉ có thể nhượng bộ.
Dù cô rất ít khi nói tới chuyện này nhưng nếu như bảo cô không quan tâm đến những chuyện lông gà vỏ tỏi của nhà chồng thì thật sự giả dối.
Bùi Hi Bình không nói gì chỉ nhẹ nhàng ôm lấy cô vào lòng.
Tất cả những bực bội đang có giống như đã được hóa giải bên trong cái ôm này.
Chu Tú Tú chôn mặt vào trong lồng n.g.ự.c anh, nhẹ giọng nói: "Đồng ý với em là anh sẽ không xuất hiện."
Người xuyên qua đây là cô thì người tiếp nhận những chuyện lông gà vỏ tỏi này cũng là cô.
Cô không muốn làm liên lụy tới anh.
....
Sáng sớm ngày hôm sau, Bùi Trung Hà cùng Bùi Nhị Xuân đi lên trên trấn.
Thật ra cũng không phải là do tình cảm của hai chị em tiến triển hơn mà thật sự là do Bùi Nhị Xuân cũng rất để ý đến sống c.h.ế.t của em trai, cho nên chị ta không có cách nào không để trong lòng được. Chị ta khuyên mãi Bùi Trung Hà chỉ có thể chấp nhận.
Ở bên này Chu Tú Tú cũng đang lo lắng nên suy xét chuyện này thế nào.
Theo lý mà nói, chuyện cô ở chỗ này có bạn trai có trở thành chuyện lớn đi chẳng nữa thì cô cũng không lo, dù sao thì hiện tại ngoại trừ hai đứa nhỏ ra thì cô đã sớm không có vướng bận gì. Cho dù bạn trai cô có tiếp nhận Tiểu Niên với Tiểu Uyển hay không, người bên ngoài có quyền gì mà nói?
Nhưng lời thì nói như vậy, thế nhưng mẹ chồng muốn làm ầm ĩ một trận thật sự cũng ảnh hưởng không tốt.
Hơn nữa, hai đứa nhỏ còn đang ở nhà trẻ bên này, nếu như bà nội hai đứa tới đây giống như người đàn bà chanh chua nói chuyện vô lý vậy cũng sẽ làm mọi người chê cười.
Chu Tú Tú đắn đo suy nghĩ, cô vẫn hy vọng có thể giảm thương tổn nếu như sự cố này xảy ra.
Có lẽ bởi vì nhìn thấy cô lo lắng sốt ruột, cả đêm Tiểu Niên và Tiểu Uyển cũng đều không nói chuyện.
Khả năng nhận thức nhạy bén của hai đứa nhỏ làm cho người ta thấy đau lòng.
Chu Tú Tú lấy lại tinh thần, nhìn trái nhìn phải lại ôm hai đứa nhỏ ngồi lên đùi.
"Mẹ không vui sao?" Tiểu Uyển thấy mẹ cuối cùng cũng phản ứng bọn họ, thật cẩn thận hỏi han.
"Không có, ai nói vậy?" Chu Tú Tú dịu dàng hỏi lại.
Tiểu Uyển vươn cái tay nhỏ mềm mại nhẹ nhàng xoa ấn đường của cô, giọng sữa nói: "Cô giáo nói không vui thì mày sẽ nhíu lại."
Cảm giác ấm áp này làm ấn đường của Chu Tú Tú lập tức giãn ra, cô mỉm cười nắm lấy cái tay nhỏ của Tiểu Uyển: "Nhưng Tiểu Niên cũng thường xuyên nhíu mày, vậy là cũng không vui sao?"
Tiểu Niên bật người lắc đầu như trống bỏi: "Không phải không vui."
Ánh mắt Chu Tú Tú càng dịu dàng hơn.
Lúc trước vừa nhìn thấy Tiểu Niên, lông mày của đứa nhỏ này lúc nào cũng nhíu chặt, ngay cả khi ngủ cũng chưa từng bao giờ giãn ra.
Nhưng hiện tại đúng là đã lâu rồi cô không còn nhìn thấy cậu nhóc còn lộ ra vẻ mặt trầm trọng như vậy nữa.
"Mẹ cũng không phải không vui." Chu Tú Tú cười hôn lên trán hai đứa nhỏ: "Tuy rằng gặp một số vấn đề nhưng mẹ nhất định sẽ giải quyết được."
Cho dù lúc trước ở trong thôn Thứu Sơn, Trương Liên Hoa đã không phải là đối thủ của cô vậy thì càng đừng nói là hiện tại.
Chu Tú Tú trông nom hai đứa nhỏ tiến vào giấc ngủ, suy nghĩ đối sách một chút rồi cũng yên ổn đi ngủ.
Sáng sớm ngày hôm sau, cô đến tìm Bùi Hi Bình một chuyến.
Khoảnh khắc nhìn thấy cô, khóe miệng anh cong lên mỉm cười đi tới.
Tuy nhiên lúc nghe thấy cô nói hết lời kia ra, Bùi Hi Bình không tán thành lắc đầu: "Anh sẽ không trốn đi đâu."
Chu Tú Tú đã biết không dễ dàng thuyết phục anh như vậy: "Mẹ chồng em là một người rất càn quấy, anh hoàn toàn không phải là đối thủ của bà ấy đâu. Nếu chúng ta tạm thời cần phải ở lại làm việc trong xưởng này, vậy thì không cần phải cùng bà ấy cứng đối cứng. Nếu không lúc đó bà ấy ẫm ĩ đủ rồi lại vỗ m.ô.n.g bỏ của chạy lấy người, vậy chúng ta phải là sao bây giờ?"
"Anh đi rồi, em sẽ bị ức h**p." Bùi Hi Bình bình thản nói.
"Không đâu." Chu Tú Tú ưỡn ngực, vẻ mặt làm bộ nghiêm túc: "Anh xem em là người dễ bị người ta ức h.i.ế.p như vậy sao?"
DTV
"Anh ở lại bảo vệ em."
Nếu Trương Liên Hoa tới đây ầm ĩ, nghĩ tới cũng khiến cho người ta thấy mệt mỏi, nhưng Chu Tú Tú cũng không phải là một ngọn đèn cạn dầu.
Cô nhìn thấy vẻ mặt cố chấp của Bùi Hi Bình, bất lực cười nói: "Em không gây chuyện nhưng cũng không sợ phiền phức. Nếu như bà ấy muốn tới đây gây ầm ĩ, em cũng sẽ không để bà ấy được hưởng lợi đâu. Nhưng nếu như anh một hai muốn ở bên cạnh em, vậy thì em sẽ không thể phát huy tốt."
Đôi mắt cô trong suốt giống như những vì sao lấp lánh có thể tỏa sáng.
Bùi Hi Bình nhìn chằm chằm cô không chớp mắt, ánh mắt lo lắng khoá chặt lấy cô rốt cuộc chỉ có thể nhượng bộ.
Dù cô rất ít khi nói tới chuyện này nhưng nếu như bảo cô không quan tâm đến những chuyện lông gà vỏ tỏi của nhà chồng thì thật sự giả dối.
Bùi Hi Bình không nói gì chỉ nhẹ nhàng ôm lấy cô vào lòng.
Tất cả những bực bội đang có giống như đã được hóa giải bên trong cái ôm này.
Chu Tú Tú chôn mặt vào trong lồng n.g.ự.c anh, nhẹ giọng nói: "Đồng ý với em là anh sẽ không xuất hiện."
Người xuyên qua đây là cô thì người tiếp nhận những chuyện lông gà vỏ tỏi này cũng là cô.
Cô không muốn làm liên lụy tới anh.
....
Sáng sớm ngày hôm sau, Bùi Trung Hà cùng Bùi Nhị Xuân đi lên trên trấn.
Thật ra cũng không phải là do tình cảm của hai chị em tiến triển hơn mà thật sự là do Bùi Nhị Xuân cũng rất để ý đến sống c.h.ế.t của em trai, cho nên chị ta không có cách nào không để trong lòng được. Chị ta khuyên mãi Bùi Trung Hà chỉ có thể chấp nhận.