Thập Niên 70: Bá Chủ Mỹ Thực Nuôi Con Ký

Chương 169

"Hôm nay ở đơn vị chị có một đồng chí nữ tới trong thôn." Bùi Trung Hà cũng không muốn trì hoãn thêm nói thẳng: "Cô ta nói chị ở trên trấn đã có bạn trai rồi."

"Mẹ nói chuyện này không thể thuận theo ý cô được, chắc chắn muốn tới đây ồn ào." Bùi Nhị Xuân nương theo lời nói của cô ấy tiếp lời.

Ánh mắt Chu Tú Tú lạnh lùng đi.

Thật sự không nghĩ tới cô đã chuyển tới trên trấn rồi mà người trong thôn này vẫn còn muốn để mắt đến cô được.

"Vậy thì thế nào?" Chu Tú Tú thản nhiên nhìn hai người họ.

Vốn tưởng rằng hai người này tới trước Trương Liên Hoa một bước là muốn dạy dỗ cô, nhưng thật sự không nghĩ tới lúc hai người mở miệng nói chuyện đã làm cho cô ngây ngẩn cả người.

"Với cái tính cách của mẹ, bọn em sẽ cố hết sức can ngăn, nhưng nếu như ngăn cản không được vậy tự chị bên này phải chuẩn bị sẵn sàng trước đi."

"Chuyện này là cuộc sống của chính chị, nếu như chị thật sự muốn đi bước nữa vậy để hai đứa nhỏ lại hay muốn mang đi cũng được, chị xem làm thế nào thì làm."

"Điều quan trọng nhất vẫn là sẽ ảnh hưởng đến đơn vị công tác của chị, nếu như sự việc ồn ào lớn tránh không được sẽ có lãnh đạo có ý kiến với chị. Cho nên... lúc mẹ tới, chị tốt nhất vẫn nên nhường nhịn một chút."

Bùi Trung Hà nói từng chữ một, giọng điệu bình thản.

Chu Tú Tú nhìn thấy trong mắt cô ấy, từ trong đó không nhìn ra được một tia dối trá nào.

Cô có chút kinh ngạc lại quay đầu nhìn về phía Bùi Nhị Xuân.

Bùi Nhị Xuân tức giận nghiêng đầu liếc mắt: "Nhìn cái gì mà nhìn? Ngày đó cô giúp tôi xử lý bắt ả thanh niên trí thức họ Trần kia, hôm nay tôi tính nói chuyện của mẹ cho cô, coi như chúng ta huề nhau."

Chu Tú Tú không nhịn được bật cười.

Vô tình cắm liễu liễu lại xanh*, thật sự không ngờ tới ở trong cái thôn này cô còn kết bạn được hai người bạn như thế.

*Vô tình cắm liễu liễu lại xanh: Ý chỉ những chuyện được làm một cách tự nhiên, không cố ý, về sau sẽ nhận lại kết quả tốt đẹp ngoài mong đợi, còn những chuyện được thực hiện với kế hoạch từ trước, hao tốn toàn bộ công sức thế nhưng kết quả cuối cùng lại không như mong đợi.

Bùi Nhị Xuân ra khỏi xưởng chế biến thịt, tâm trạng xem ra không tồi.

Bùi Trung Hà nhướng mày cười trêu trọc: "Ngày thường chị thấy chị ấy là thấy ngứa răng, sao hiện tại lại có thiện ý thế?"


DTV

Bùi Nhị Xuân nghiêng mặt liếc mắt nhìn cô ấy: "Ít nói mấy điều vô nghĩa đi, trước kia người đối với cô ấy xa cách chính là em đấy!"

Bùi Trung Hà bĩu môi không lên tiếng.

Tình cảm của hai người đối với Chu Tú Tú cũng khá phức tạp.

Một mặt lại cảm thấy những việc cô đã làm trong quá khứ quả thật quá kỳ lạ, còn mặt khác mấy ngày này hai người không nhiều thì ít cũng đã được cô trợ giúp.

Đối với Bùi Trung Hà mà nói, nếu như Chu Tú Tú không vớt cô ấy từ dưới sông lên, dù cho cô ấy không bị c.h.ế.t đuối vì nước thì cũng sẽ c.h.ế.t đuối dưới đống nước miếng của người dân trong thôn.

Còn về Bùi Nhị Xuân, nếu như Chu Tú Tú không thông báo chuyện giữa Đổng Hòa Bình và Trần Thục Nhã cho chị ta biết, chỉ sợ rằng tới bây giờ chị ta cũng không hề hay biết gì.

Mặc dù hai chị em đều có khuyết điểm của chính mình thế nhưng từ bên trong xương cốt vẫn lộ ra vài phần chính trực, lúc này ra tay trợ giúp cũng là chuyện xuất phát từ đáy lòng.

Nếu như đã nói ra được những lời này, cả Bùi Trung Hà và Bùi Nhị Xuân cũng sẽ thấy thoải mái.

Đương nhiên, hai người họ đi một chuyến lên thành phố thế này cũng không phải chỉ có riêng chuyện của Chu Tú Tú.

Bùi Trung Hà lấy ra địa chỉ mà Kim Hà đã để lại lúc trước, đi tới hợp tác xã cung tiêu một chuyến.

"Xin chào, xin hỏi chủ nhiệm Nhậm có ở đây không?" Bùi Trung Hà đi tới hỏi nhân viên ở trước mặt.

Nghe Kim Hà nói, chủ nhiệm Nhậm ở trên trấn đã nghe ra được tin tức của Bùi Hi Bình, cũng không biết tin này có chuẩn xác hay không.

Nhân viên kia nhướng mày đánh giá cô ấy, lúc này nghe thấy cô ấy tới đây tìm lãnh đạo, lập tức bật người dậy giống như sẵn sàng đón quân địch: "Xin chào đồng chí, hôm nay trong nhà chủ nhiệm Nhậm có cưới xin nên xin phép nghỉ.”

"Cưới xin?"

Ở trong thôn Thứu Sơn cũng mở tiệc cưới, xem ra hôm nay đúng là ngày lành tháng tốt.

"Vậy sáng ngày mai chúng ta lại tới đây." Bùi Trung Hà lôi kéo Bùi Nhị Xuân trở về thôn, vội vàng bắt xe buýt trên đường rồi dặn dò nói: "Lúc trở về chị nói với mẹ vài câu bảo mẹ đừng làm loạn. Việc này nhà chúng ta không chiếm lý lẽ, nhà nước cũng đã phê chuẩn cho phép kết hôn lần hai rồi, sao mà mẹ còn không đồng ý?"

Bùi Nhị Xuân thở dài: "Tính tình của mẹ em cũng biết rồi đấy, chị có thể ngăn cản được bà sao?"