Thập Niên 70: Bá Chủ Mỹ Thực Nuôi Con Ký

Chương 168

Sao lúc này Bùi Hi Bình lại ở đây?

Đang lúc cô ta do dự có nên đi đến chào hỏi hay không thì cách đó không xa đột nhiên lại có một bóng người khác.

Trong tay Chu Tú Tú đang cầm một túi giấy gói hàng, vẻ mặt vui sướng đi về phía trước.

Sắc mặt Bùi Hi Bình vốn đang lạnh lùng nhưng lúc nhìn thấy cô chạy tới, trong đáy mắt lập tức nhiễm một tầng ý cười nhẹ nhàng.

"Cái gì đấy?" Anh cười hỏi.

Chu Tú Tú mở túi giấy gói hàng ra: "Giữa trưa không thấy anh tới ăn cơm nên gói cho anh một nắm cơm nắm." Thấy anh không lên tiếng chỉ dùng ánh mắt sáng quắc nhìn chằm chằm chính mình, cô lại nghiêm túc nói.

"Anh đừng chỉ nhìn vẻ bề ngoài, nó tuy bình thường vậy thôi thế nhưng thật ra ăn rất ngon đấy!"

Bùi Hi Bình cười nhẹ: "Hoá ra anh không đi tới nhà ăn mà em cũng biết à."

Tiếng cười của anh dịu dàng trầm thấp, trong đôi mắt sâu thẳm hiện ngược lại khuôn mặt cô.

Chu Tú Tú bị anh cười làm cho ngượng ngùng, nhăn mũi lại nói: "Anh có ăn hay không?"

"Ăn." Khoé miệng Bùi Hi Bình càng giương cao, anh cúi đầu xuống dang rộng cánh tay ôm cô vào trong lòng.

Cái ôm này đến bất ngờ làm Chu Tú Tú không kịp phòng bị, cô giật mình ngây ngốc một lúc đã bị anh kéo chặt vào trong lồng ngực.

Cô bật cười tuỳ ý để cho anh ôm chặt chính mình, gương mặt nhẹ nhàng tựa trên bả vai anh.

Tiêu Tiểu Phượng đứng ở phía xa nhìn thấy một màn này trợn trừng hai mắt.

Cô ta không thể tin được vào hai mắt của mình, cũng không thể thừa nhận nổi tất cả những gì đang xảy ra trước mắt mình.

Từ nhỏ tới lớn cô ta chưa bao giờ thích một người nhiều như vậy. Từ ánh mắt đầu tiên khi nhìn thấy anh nằm trong khu bệnh viện, cô ta đã cảm nhận được mùi vị thế nào là yêu từ cái nhìn đầu tiên, cô ta muốn chăm sóc anh nhưng anh lại không muốn. Hết lần này tới lần khác Tiêu Tiểu Phượng cũng không có một chút tức giận, cô ta chỉ cho rằng anh là người chậm nhiệt, nếu thời gian dài trôi qua anh sẽ lâu ngày sinh tình với cô ta.

Nhưng cô ta thật sự không nghĩ tới anh không phải là một người chậm nhiệt, lúc đối mặt với Chu Tú Tú thì tình cảm của anh rất dạt dào, tình yêu đều viết hết lên trên mặt.

Lúc này tình cảm giữa anh và Chu Tú Tú thật sự đang tình ý đậm đà lắm sao?

Tiêu Tiểu Phượng ngây ngốc nhìn chằm chằm hai người bọn họ, nước mắt suýt chút nữa muốn trào ra ngoài, cô ta cắn răng chạy về nhà.

Chu Tú Tú hoàn toàn không biết bộ dạng ôm nhau của hai người họ lại bị Tiêu Tiểu Phượng nhìn thấy.

Thế nhưng mặc dù có biết cô cũng chẳng thèm để ý.

DTV

Cô chính là cô gái thời đại mới mà!

Lúc này cô vẫn đang dựa vào trong lồng n.g.ự.c của Bùi Hi Bình, không biết trải qua bao lâu cô mới nhỏ giọng nói: "Cơm nắm sắp nguội rồi."

Chờ tới khi cô đứng thẳng người, thoải mái nhìn về phía anh, nhịn không được buông thêm một câu: "Em phải trở lại làm việc đây!"

Chu Tú Tú nói xong lập tức xoay người chạy chậm rời đi.

Dọc theo đường đi, cảm nhận được gương mặt của mình đang dần nóng lên đáy lòng không khỏi chê cười bản thân.

Chỉ một cái ôm thôi mà đã mặt đỏ tim đập thế này, cô gái thời đại mới cái gì chứ, cũng chỉ là lừa mình dối người thôi!

Chu Tú Tú chạy ra khỏi khu ở dành cho công nhân viên chức, cô đi qua nhà giữ trẻ thăm dò một lúc, sau khi xác định hai bạn nhỏ hiện tại đều vui vẻ ngoan ngoãn mới thả chậm bước chân chậm rãi trở về đơn vị làm việc.

Chỉ là cô không nghĩ tới vừa đi đến cửa đơn vị đã nhìn thấy Bùi Trung Hà và Bùi Nhị Xuân.

Sao hai người này lại tới đây tìm cô?

Tiếng chuông cảnh báo trong lòng Chu Tú Tú vang lên, cô đi về phía trước giọng điệu phòng bị: "Hai người có việc gì sao?"

Bùi Nhị Xuân bĩu môi: "Trung Hà đến trên trấn hỏi thăm..."

Bùi Trung Hà đã vội vàng đẩy chị ta.

Chuyện Bùi Hi Bình có còn sống hay không ai nấy cũng chưa biết chính xác. Tuy cô ấy vẫn một mực điều tra thế nhưng cũng không dám đưa ra quyết định quá sớm, nếu không cũng không thể giấu giếm được Trương Liên Hoa.

Hiện tại đã biết rõ Chu Tú Tú muốn có một người bạn đời ổn định, Bùi Trung Hà càng cảm thấy không cần thiết phải nói cho cô biết chuyện này.

Dù sao lúc Bùi Hi Bình còn sống là mẹ bọn họ thừa dịp lúc anh còn đang ở trong quân đội tự mình quyết định đi tìm vợ cho anh, sau này sống chung với nhau không hòa hợp, đến ngay cả tình cảm vẫn chưa bồi dưỡng tốt.

Lòng ích kỷ của Bùi Trung Hà vốn hướng về phía anh hai của mình, nhưng sau khi ở chung với Chu Tú Tú một khoảng thời gian ngắn cô ấy cảm thấy người này cũng thật sự không kém như vậy.

Nam nữ chia tay làm lành cũng vốn là chuyện bình thường, nếu như Chu Tú Tú đã muốn có một cuộc sống mới vậy thì cô ấy cũng không nghĩ tới sẽ can thiệp vào.

Con người ở chung với nhau điều quan trọng nhất chính là phải tôn trọng nhau.

"Khụ khụ... Mọi người tới đây cũng chỉ muốn tới gặp cô thôi." Bùi Nhị Xuân bị Bùi Trung Hà cắt ngang, chị ta gãi gãi sau đầu rầu rĩ nói.

Chu Tú Tú lộ ra vẻ mặt nghi nghi, từ khi nào mà cô có quan hệ tốt với hai chị em chồng này vậy?