"Đi ra ngoài! Đi ra ngoài!" Bùi Đại Phi nay đã sửa lại họ đang mạnh mẽ lao về phía bọn họ, hai bàn tay đầy thịt đang đuổi bọn họ ra bên ngoài.
Trương Liên Hoa uống một ngụm nước phun ra ngoài cửa: "Mèo khóc chuột(*) ít thôi, Nhị Xuân nhà chúng tôi vẫn đang tốt!"
*Mèo khóc chuột: Ý chỉ việc những người thật ra đang muốn làm hại chê cười người khác nhưng lại cố tỏ vẻ thái độ xót thương.
Bùi Nhị Xuân ngồi trước cái bàn vuông, sắc mạnh lạnh lùng tỏ vẻ thờ ơ nhìn mấy người muốn đến xem kịch hay giống như thể tất cả chuyện này đều không liên quan gì đến mình.
Bùi Trung Hà cũng nghe được tin tức này nên chạy tới, lúc này cô ấy mới lo lắng nhìn thoáng qua Bùi Nhị Xuân: "Chị cả, chị thế nào rồi?"
"Còn có thể thế nào?" Bùi Nhị Xuân vỗ vỗ m.ô.n.g đứng dậy, lấy cái cuốc từ trên tường xuống: "Bắt đầu làm việc thôi."
Nhưng lúc chị ta vừa mới đi đến cửa nhà đã thấy một người thành phố thắt b.í.m tóc hai bên như cái bánh quai chèo(*) đứng ở đó.
(*) Bánh quai chèo hay còn được gọi là bánh quẩy đường ở nước ta
Nói cô ta đến từ thành phố là do cách ăn mặc của cô ta rất đẹp, trong ánh mắt còn toát ra khí chất cao cao tại thượng. Với diện mạo thế này Bùi Nhị Xuân cũng không cảm thấy có gì xa lạ, chị ta đã từng lên thành phố đi mua kẹo thỏ trắng cho con trai nên cũng đã từng thấy qua nhiều người như vậy ở hợp tác xã cung tiêu.
DTV
"Cô tìm ai?" Bùi Nhị Xuân không khách sáo nói.
Tiêu Tiểu Phượng nhíu mày, cô ta không vui liếc nhìn chị ta, trực tiếp đi qua chị ta vào trong phòng: "Đây là nhà của Chu Tú Tú sao?"
Trương Liên Hoa vừa nghe thấy đã mắng chửi người: "Tôi nhổ vào, không phải cô ta đã lên thành phố làm công nhân rồi sao, nhà chúng tôi chẳng có quan hệ gì với cô ta."
Vừa nhớ tới Chu Tú Tú là Trương Liên Hoa tức bực đầy mình, đáy lòng đang vui sướng vì cháu trai đã sửa được họ cũng đã biến mất, bà ta cầm chổi muốn đuổi người.
Tiêu Tiểu Phượng nào nghĩ tới người trong thôn Thứu Sơn này lại l* m*ng như vậy, cô ta tránh trái tránh phải mấy lần, làn váy trắng cũng bị dính không ít vết bẩn.
Cô ta tức giận trừng mắt: "Các người không có một chút phép lịch sự nào sao? Tôi đến đây nói cho các người biết Chu Tú Tú đã có người yêu rồi, rất nhanh cũng sẽ kết hôn thôi! Nếu như các người còn không mau hành động vậy thì chuẩn bị đợi cô ta đi bước nữa đi là vừa!"
Bùi Trung Hà là người đầu tiên phản ứng lại, cô ấy đè lại cái chổi trong tay Trương Liên Hoa xuống: "Chị dâu tôi chuẩn bị kết hôn?"
Tiêu Tiểu Phượng cười lạnh lùng: "Hai đứa nhỏ kia của nhà các người sẽ rất mau gọi người khác là cha thôi! Chó cắn Lã Động Tân, không biết lòng người tốt*."
*Chó cắn Lã Động Tân, không biết lòng người tốt: Thành ngữ nổi tiếng bên Trung Quốc ý chỉ việc tốt của một người thường chẳng quan trọng gì đối với phường vong ân bạc bẽo.
Nói xong cô ta buồn bực cúi đầu nhìn xuống chiếc váy của mình.
Quả nhiên là nơi khỉ ho cò gáy!
Tiêu Tiểu Phượng đi tới đây cũng chỉ muốn mang tin tức này tới, vừa nói xong chuyện cô ta đã đặt một tờ giấy lên bàn xoay người rời đi.
Trương Liên Hoa hoàn hồn sau nỗi khiếp sợ, bà ta chạy tới cầm lấy tờ giấy nhét vào trong tay Bùi Trung Hà: "Trung Hà, giúp mẹ xem trên tờ giấy này viết cái gì."
Là địa chỉ của xưởng chế biến thịt.
Bùi Trung Hà nhíu mày.
Người này rốt cuộc có dụng ý gì?
"Chu Tú Tú này thật đúng là không coi ai trong nhà họ Bùi chúng ta ra gì sao? Người đàn ông của cô ta vừa ra đi không được bao lâu mà cô ta đã ồn ào muốn đi bước nữa, cái này truyền ra ngoài có thể nghe được không?" Trương Liên Hoa nhe răng trợn mắt vỗ mạnh tay xuống bàn.
"Muốn đi bước nữa ư? Cũng không thèm xem bà mẹ chồng này có cho hay không!"
...
Tiêu Tiểu Phượng gần như mệt c.h.ế.t đi sống lại mới trở về được trên trấn một chuyến đi này làm cô ta cảm thấy chính mình đã bị mặt trời chói chang phơi cháy một tầng da.
Nhưng mà làm gì còn biện pháp nào chứ?
Vương Húc Phương nói Chu Tú Tú cùng với Tiêu Kiến Tân có dan díu với nhau, trong mắt Tiêu Tiểu Phượng thật sự không tin chuyện này. Ngày thường cha cô ta là người chú trọng giữ mình như vậy, sao bây giờ lại có thể có nợ đào hoa được chứ?
Tiêu Tiểu Phượng chạy tới thôn Thứu Sơn muốn nói chuyện Chu Tú Tú đã có bạn trai báo cho nhà chồng của cô biết, chẳng qua cô ta không muốn nhìn thấy con đường thăng quan tiến chức thuận lợi của Chu Tú Tú mà thôi.
Giữa hai người có thù mới hận cũ tất cả cộng lại với nhau, lần này dù thế nào cô ta cũng phải đuổi cô ra khỏi xưởng chế biến thịt!
Tiêu Tiểu Phượng vừa đi vừa suy xét những vấn đề này, cô ta nghĩ rằng chắc hẳn sáng mai người bên nhà chồng của Chu Tú Tú sẽ tới.
Thật vất vả mới về được khu ở dành cho công nhân viên chức, cô ta mệt mỏi lập tức muốn trở về phòng nghỉ ngơi nhưng chìa khoá còn chưa kịp lấy ra đã nhìn thấy Bùi Hi Bình.
Trương Liên Hoa uống một ngụm nước phun ra ngoài cửa: "Mèo khóc chuột(*) ít thôi, Nhị Xuân nhà chúng tôi vẫn đang tốt!"
*Mèo khóc chuột: Ý chỉ việc những người thật ra đang muốn làm hại chê cười người khác nhưng lại cố tỏ vẻ thái độ xót thương.
Bùi Nhị Xuân ngồi trước cái bàn vuông, sắc mạnh lạnh lùng tỏ vẻ thờ ơ nhìn mấy người muốn đến xem kịch hay giống như thể tất cả chuyện này đều không liên quan gì đến mình.
Bùi Trung Hà cũng nghe được tin tức này nên chạy tới, lúc này cô ấy mới lo lắng nhìn thoáng qua Bùi Nhị Xuân: "Chị cả, chị thế nào rồi?"
"Còn có thể thế nào?" Bùi Nhị Xuân vỗ vỗ m.ô.n.g đứng dậy, lấy cái cuốc từ trên tường xuống: "Bắt đầu làm việc thôi."
Nhưng lúc chị ta vừa mới đi đến cửa nhà đã thấy một người thành phố thắt b.í.m tóc hai bên như cái bánh quai chèo(*) đứng ở đó.
(*) Bánh quai chèo hay còn được gọi là bánh quẩy đường ở nước ta
Nói cô ta đến từ thành phố là do cách ăn mặc của cô ta rất đẹp, trong ánh mắt còn toát ra khí chất cao cao tại thượng. Với diện mạo thế này Bùi Nhị Xuân cũng không cảm thấy có gì xa lạ, chị ta đã từng lên thành phố đi mua kẹo thỏ trắng cho con trai nên cũng đã từng thấy qua nhiều người như vậy ở hợp tác xã cung tiêu.
DTV
"Cô tìm ai?" Bùi Nhị Xuân không khách sáo nói.
Tiêu Tiểu Phượng nhíu mày, cô ta không vui liếc nhìn chị ta, trực tiếp đi qua chị ta vào trong phòng: "Đây là nhà của Chu Tú Tú sao?"
Trương Liên Hoa vừa nghe thấy đã mắng chửi người: "Tôi nhổ vào, không phải cô ta đã lên thành phố làm công nhân rồi sao, nhà chúng tôi chẳng có quan hệ gì với cô ta."
Vừa nhớ tới Chu Tú Tú là Trương Liên Hoa tức bực đầy mình, đáy lòng đang vui sướng vì cháu trai đã sửa được họ cũng đã biến mất, bà ta cầm chổi muốn đuổi người.
Tiêu Tiểu Phượng nào nghĩ tới người trong thôn Thứu Sơn này lại l* m*ng như vậy, cô ta tránh trái tránh phải mấy lần, làn váy trắng cũng bị dính không ít vết bẩn.
Cô ta tức giận trừng mắt: "Các người không có một chút phép lịch sự nào sao? Tôi đến đây nói cho các người biết Chu Tú Tú đã có người yêu rồi, rất nhanh cũng sẽ kết hôn thôi! Nếu như các người còn không mau hành động vậy thì chuẩn bị đợi cô ta đi bước nữa đi là vừa!"
Bùi Trung Hà là người đầu tiên phản ứng lại, cô ấy đè lại cái chổi trong tay Trương Liên Hoa xuống: "Chị dâu tôi chuẩn bị kết hôn?"
Tiêu Tiểu Phượng cười lạnh lùng: "Hai đứa nhỏ kia của nhà các người sẽ rất mau gọi người khác là cha thôi! Chó cắn Lã Động Tân, không biết lòng người tốt*."
*Chó cắn Lã Động Tân, không biết lòng người tốt: Thành ngữ nổi tiếng bên Trung Quốc ý chỉ việc tốt của một người thường chẳng quan trọng gì đối với phường vong ân bạc bẽo.
Nói xong cô ta buồn bực cúi đầu nhìn xuống chiếc váy của mình.
Quả nhiên là nơi khỉ ho cò gáy!
Tiêu Tiểu Phượng đi tới đây cũng chỉ muốn mang tin tức này tới, vừa nói xong chuyện cô ta đã đặt một tờ giấy lên bàn xoay người rời đi.
Trương Liên Hoa hoàn hồn sau nỗi khiếp sợ, bà ta chạy tới cầm lấy tờ giấy nhét vào trong tay Bùi Trung Hà: "Trung Hà, giúp mẹ xem trên tờ giấy này viết cái gì."
Là địa chỉ của xưởng chế biến thịt.
Bùi Trung Hà nhíu mày.
Người này rốt cuộc có dụng ý gì?
"Chu Tú Tú này thật đúng là không coi ai trong nhà họ Bùi chúng ta ra gì sao? Người đàn ông của cô ta vừa ra đi không được bao lâu mà cô ta đã ồn ào muốn đi bước nữa, cái này truyền ra ngoài có thể nghe được không?" Trương Liên Hoa nhe răng trợn mắt vỗ mạnh tay xuống bàn.
"Muốn đi bước nữa ư? Cũng không thèm xem bà mẹ chồng này có cho hay không!"
...
Tiêu Tiểu Phượng gần như mệt c.h.ế.t đi sống lại mới trở về được trên trấn một chuyến đi này làm cô ta cảm thấy chính mình đã bị mặt trời chói chang phơi cháy một tầng da.
Nhưng mà làm gì còn biện pháp nào chứ?
Vương Húc Phương nói Chu Tú Tú cùng với Tiêu Kiến Tân có dan díu với nhau, trong mắt Tiêu Tiểu Phượng thật sự không tin chuyện này. Ngày thường cha cô ta là người chú trọng giữ mình như vậy, sao bây giờ lại có thể có nợ đào hoa được chứ?
Tiêu Tiểu Phượng chạy tới thôn Thứu Sơn muốn nói chuyện Chu Tú Tú đã có bạn trai báo cho nhà chồng của cô biết, chẳng qua cô ta không muốn nhìn thấy con đường thăng quan tiến chức thuận lợi của Chu Tú Tú mà thôi.
Giữa hai người có thù mới hận cũ tất cả cộng lại với nhau, lần này dù thế nào cô ta cũng phải đuổi cô ra khỏi xưởng chế biến thịt!
Tiêu Tiểu Phượng vừa đi vừa suy xét những vấn đề này, cô ta nghĩ rằng chắc hẳn sáng mai người bên nhà chồng của Chu Tú Tú sẽ tới.
Thật vất vả mới về được khu ở dành cho công nhân viên chức, cô ta mệt mỏi lập tức muốn trở về phòng nghỉ ngơi nhưng chìa khoá còn chưa kịp lấy ra đã nhìn thấy Bùi Hi Bình.