Suy cho cùng cũng là hai mẹ con họ liền tâm, Vương Húc Phương đã khó chịu thành ra như vậy, Tiêu Tiểu Phương cũng không có khả năng thờ ơ.
Dù sao hiện tại cô ta cũng không có việc làm, muốn ra ngoài cũng là chuyện dễ dàng, vì thế lúc trời vừa rạng sáng, cô ta đã lên xe buýt công cộng đi tới thôn Thứu Sơn.
Hôm nay thôn Thứu Sơn có chuyện mừng.
Trần Thục Nhã muốn lấy chồng, mà người cô ta lấy không phải người nào khác chính là Đổng Hòa Bình.
Kể từ sau chuyện ồn ào lớn như vậy, ở trong thôn chỉ cần mọi người nhìn thấy hai người này là lại như muốn đòi đánh chuột chạy qua đường. Phía bên thanh niên trí thức truyền đạt tin tức này tới tai cha mẹ Trần Thục Nhã, sau khi biết được việc không có tự trọng như thế của con gái, mẹ Trần lập tức nổi giận phải nằm viện. Sau này cha Trần cũng tới đây một chuyến, Trần Thục Nhã đặt hết hy vọng đang có trên người ông, cô ta chỉ cầu mong ông đưa mình trở về thành phố. Thế nhưng lại không nghĩ tới, cha Trần đến đây là muốn đưa tờ giấy thỏa thuận đoạn tuyệt quan hệ.
Tờ giấy thỏa thuận giấy trắng mực đen hung hăng ném tới trước mặt Trần Thục Nhã. Cha Trần tỏ ra nghiêm túc, từ đây về sau nhà họ Trần bọn họ sẽ không bao giờ có đứa con gái như vậy nữa.
Lòng tự tôn của Trần Thục Nhã vứt hết xuống đất, cô ta khóc lóc đến giày vò tâm can.
Cô ta khóc thành như vậy tất nhiên không phải vì cái gọi là tình thân gì, cô ta chỉ nghĩ tới trong tương lai cô ta sẽ không bao giờ có khả năng dựa vào quan hệ của nhà họ Trần để trở về thành phố được nữa, điều này khiến cô ta khổ sở kiềm chế không thôi.
Việc cũng đã đến nước này, Trần Thục Nhã chỉ có thể tìm kiếm chỗ dựa vững chắc mới cho mình.
Vậy nên cô ta đã quyết định kết hôn với Đổng Hòa Bình.
Hôn lễ được tổ chức rất đơn sơ, Trần Thục Nhã tìm thấy chiếc váy xinh đẹp nhất của mình ở trong hành lý, thế nhưng cô ta vừa mặc vào đã bị Đổng Hoà Bình trào phúng một hồi.
"Còn ngại chưa đủ phách lối sao? Còn muốn cho tất cả mọi người biết rằng cô không biết xấu hổ mới vừa lòng à?" Ánh mắt Đổng Hoà Bình lạnh lùng nhìn Trần Thục Nhã, giọng nói còn mang theo vẻ châm chọc.
Trần Thục Nhã không dám tin mà nhìn anh ta: "Lời nói của anh khó nghe quá rồi đấy!"
"Khó nghe?" Đổng Hòa Bình cười nhạo: "Là do cô làm chuyện quá coi thôi."
Lúc ấy Đổng Hòa Bình bị sắc đẹp của cô ta làm cho choáng váng đầu óc, sau khi sự việc phát sinh anh ta muốn quay đầu, muốn sám hối nhưng Bùi Nhị Xuân không cho anh ta bất kỳ cơ hội nào. Anh ta có nằm mơ cũng không thể tin được Bùi Nhị Xuân lại có thể đối xử tuyệt tình với anh ta như thế được, khi đã quá oán hận ch** n**c mắt thì cũng đâu có ích gì?
Cuối cùng đợi tới khi Đổng Đại Phi quyết liệt đẩy anh ta đi, Đổng Hòa Bình rốt cuộc cũng buông bỏ giãy giụa này.
Không đúng, hiện tại con của anh ta không phải tên là Đổng Đại Phi nữa, giờ nó tên là Bùi Đại Phi rồi.
"Đổng Hòa Bình, anh cũng không phải đồ vật!" Trần Thục Nhã khó thở gắng sức đẩy anh ta ra, hốc mắt đỏ bừng.
Nhưng mà tay cô ta mới chỉ vừa chạm đến n.g.ự.c anh ta, cô ta đã bị Đổng Hòa Bình giữ lấy thật chặt.
Hai mắt anh ta đỏ ngầu như máu, bàn tay túm chặt lấy cổ tay cô ta, với sức lực này anh ta giống như hận không thể trực tiếp bẻ gãy tay cô ta ra.
Trần Thục Nhã bị sự thù hận dưới đáy mắt của anh ta làm cho choáng váng, cô ta đứng yên tại chỗ không dám nói ra tiếng.
Cô ta cũng không biết sau này Đổng Hoà Bình còn có cách nào có thể phát tài hay không nhưng cô ta đang hoài nghi chính bản thân mình, dù cho anh ta thật sự sẽ phát tài vậy sẽ mang theo cô ta cùng hưởng vinh hoa phú quý sao?
"Được rồi được rồi, đừng cãi nhau nữa." Ngô Đại Muội vội vã đi tới.
"Hôm nay là ngày mừng kết hôn của cả hai, hai người đừng để cho mọi người chê cười nữa!"
Muốn tổ chức hôn lễ này, là vì Ngô Đại Muội không hy vọng Đồng Hoà Bình và Trần Thục Nhã đến với nhau không rõ ràng, sau này vẫn sẽ bị người ta cười chê ghét bỏ.
Nhưng mà nhà bọn họ cũng không có tiền, đến ngay cả mở rượu mừng cũng không có khả năng, chỉ có thể nói một tiếng với bí thư chi bộ trong thôn, mời mọi người cùng nhau tới chung vui.
Thế nhưng mà ai sẽ nguyện ý tới đây?
Trần Thục Nhã mặc chiếc váy hoa ngây ngốc đứng nhìn Ngô Đại Muội đứng trong ngôi nhà nhỏ cũ nát này, lúc này mới cảm thụ được vẻ hiu quạnh, lòng dạ cô ta như rơi xuống đáy vực.
Nếu như sớm biết sau khi xuyên tới đây cũng chẳng có chuyện tốt đẹp gì thì lúc trước cô ta đã không giao dịch với cái thứ ma quỷ kia rồi.
Hiện tại cô ta không có cái gì cả, cái gì cũng không còn.
Nhà họ Đổng mở tiệc cưới, tuy rằng nhóm thôn dân không muốn tới thế nhưng vẫn có không ít người ra đàm tiếu.
Có người hiểu chuyện chạy đến nhà họ Bùi giả bộ quan tâm Bùi Nhị Xuân thế nhưng thật ra lại muốn chê cười chị ta.
"Nhị Xuân, cô nói xem hôm nay là ngày lành tháng tốt thế nhưng lại nháo thành cái giống gì rồi thế này? Không phải Hoà Bình nhà các người đã quỳ xuống nhận sai với cô rồi hay sao? Dẫu sao đứa nhỏ vẫn cần cha, cô..."
DTV