Vương Húc Phương nấu một bàn đồ ăn toàn món ngon.
Tiêu Kiến Tân rất thích ăn thịt cũng rất thích ăn cá, bà ta vốn tính đi tới nhà ăn mang mấy món ăn về nhà nhưng vừa nghĩ đến đồ ăn trong nhà ăn đều do một tay Chu Tú Tú làm ra nên bà ta đành từ bỏ suy nghĩ này.
Bà ta và Tiêu Kiến Tân đã kết hôn mấy chục năm, có thể nói rằng họ đã cùng nhau chia sẻ mọi hoạn nạn. Hai người cùng nhau trải qua quãng thời gian gian khổ nhất, thậm chí ngay cả khi nhiều năm trôi qua bà ta không mang thai được đứa con nào, Tiêu Kiến Tân cũng chịu đựng mọi áp lực của gia đình không có ý định rời đi...
Thế nhưng tại sao bây giờ ông ta lại thay đổi như vậy?
Trái tim Vương Húc Phương giá lạnh nhưng vẫn không chịu cam lòng, bà ta một tay đỡ bát tay kia dùng muỗng đập trái cà bên trong.
Chờ tới khi trái cà bị đập nhuyễn thành nước tương cà, nước mắt bà ta cũng tuôn rơi.
"Mẹ, mẹ làm sao vậy?" Tiêu Tiểu Phượng lo lắng đi lên phía trước.
Vương Húc Phương quay mặt đi: "Con không nói với cha con về nhà ăn cơm sao?"
Bên ngoài trời đã tối, nên trở về cũng đã sớm trở về rồi.
Tiêu Tiểu Phượng khó xử lắc đầu: "Con đi tới văn phòng nhưng không tìm thấy cha."
DTV
"Có phải đi tới ký túc xá của ả đầu bếp kia không?" Ánh mắt Vương Húc Phương lạnh lùng.
"Mẹ, việc này mà làm lớn cũng không tốt cho gia đình chúng ta. Cha cũng không phải là người không có chừng mực, giờ chỉ cần nghĩ biện pháp đuổi Chu Tú Tú đi thì cha sẽ về nhà ngay." Tiêu Tiểu Phượng cầm chén đũa ngồi xuống, đưa đôi đũa cho Vương Húc Phương.
"Chúng ta cứ ăn cơm trước đi, sáng mai con sẽ đến thôn Thứu Sơn."
Vương Húc Phương cắn răng căm hận: "Lần này mẹ sẽ không bỏ qua dễ dàng cho ả đầu bếp kia đâu."
Trong nhà họ Tiêu, hai mẹ con ngồi trước bàn cơm, kết thúc bữa cơm tối trong buồn bực không vui.
Mà trong lúc này, Tiêu Kiến Tân đang đi ngang qua cây cổ thụ khô già rảo bước về phía sân sau khu phòng ở của công nhân viên chức, ông ta hơi khom mình lại chui vào một gian phòng nhỏ.
Cửa phòng nhỏ đang khép hờ, ông ta vừa khép cửa lại đã ngửi thấy mùi đồ ăn thơm nức tỏa ra khắp phòng.
Đây là ký túc xá đơn dành cho một người ở, vẫn chưa có người dọn tới là do Từ Lộ Lộ yêu cầu nên ông ta đã đưa chìa khoá cho cô ta mượn.
Để đền đáp sự cảm kích, Từ Lộ Lộ muốn ông ta tới đây ăn bữa cơm chiều, vốn tưởng rằng căn phòng bỏ trống lâu ngày không bài trí gì sẽ lạnh lẽo, thế nhưng thật sự không nghĩ tới Từ Lộ Lộ đã bố trí căn phòng này rất tốt.
Dưới ánh đèn mờ ảo ấm áp, Từ Lộ Lộ bưng đồ ăn tới vẻ mặt tràn đầy ý cười... Vẻ dịu dàng ấm áp này đối với Tiêu Kiến Tân mà nói giống như đã trải qua quá lâu rồi.
"Xưởng trưởng Tiêu, khoảng thời gian này tôi biết ông đã vất vả nhiều, nếu như ăn không đủ no vậy làm sao có sức mà làm việc được? Bữa cơm này tôi mời ông ăn, mong ông đừng khách sáo." Từ Lộ Lộ mời ông ta ngồi xuống.
"Nhưng mà tôi chỉ cần ở chung ký túc xá cùng công nhân nữ trong phân xưởng là tốt lắm rồi. Với chức vụ của tôi, một mình ở chỗ này cũng rất kỳ cục, không khỏi làm khó ông rồi, chìa khoá này vẫn nên trả lại cho ông."
Lúc Từ Lộ Lộ nói chuyện lại mím môi mỉm cười, mái tóc đen như thác nước không khỏi trượt xuống che đi hai gò má của cô ta.
Cô ta không xinh đẹp cùng lắm cũng chỉ xem như thanh tú dễ nhìn, thế nhưng vẻ chất phác dịu dàng này đã đánh trúng tim Tiêu Kiến Tân ngay lập tức.
"Sau này thỉnh thoảng rảnh rỗi, tôi có thể ngẫu nhiên tới chỗ này của cô ăn tối được không?" Tiêu Kiến Tân hỏi.
Từ Lộ Lộ hơi nghiêng đầu có chút kinh ngạc, khoé miệng cô ta giương lên lộ ra nụ cười tươi đầy chân thành: "Tôi không ở chỗ này chỉ thỉnh thoảng tới đây một chuyến, chắc hẳn sẽ không có ai phát giác ra đâu. Xưởng trưởng Tiêu, nếu như muốn ăn cái gì thì cứ nói cho tôi biết, tôi nhất định sẽ chuẩn bị cơm chiều cho ông."
Cô ta rất ân cần cũng không hỏi qua bất kỳ điều gì.
Vì vậy bữa cơm chiều này hai người ăn rất thoải mái, dần dần cũng tìm được nhiều đề tài chung để nói.
Đáy lòng ủ rũ của Tiêu Kiến Tân rốt cuộc cũng từ từ tan biến.
Sau bữa cơm, Từ Lộ Lộ lại tiễn Tiêu Kiến Tân ra khỏi cửa phòng.
Nhìn theo bóng dáng ông ta rời đi, khoé môi cô ta gợi lên ý cười nhạt.
Cô ta quay lại phòng thu dọn tất cả mọi thứ sau đó xoay người đi ra cửa. Vừa đi được vài bước cô ta đã thấy Chu Tú Tú mang theo hai đứa nhỏ cùng nhau trở về.
Chu Tú Tú kỳ quái liếc nhìn cô ta: "Chỗ này có hàng xóm mới dọn tới sao?"
Từ Lộ Lộ lắc đầu mỉm cười nói: "Lãnh đạo giao chìa khóa bảo mấy người chúng tôi nếu không có việc gì thì tới đây dọn dẹp một chút, hôm nay vừa lúc đến phiên tôi làm. Phải rồi, bình thường mấy giờ cô về thế."
"Cơm nước xong xuôi đưa hai đứa nhỏ đi bộ một lát, chắc phải đợi trời tối mới có thể về đến nhà."
Nói như vậy có nghĩa là chỉ cần đợi đến lúc cô đến giờ đi làm hoặc vào thời gian đưa hai đứa nhỏ ra ngoài thì cô ta sẽ không bị phát hiện.
Từ Lộ Lộ gật đầu cười chào tạm biệt cô.
Tiêu Kiến Tân rất thích ăn thịt cũng rất thích ăn cá, bà ta vốn tính đi tới nhà ăn mang mấy món ăn về nhà nhưng vừa nghĩ đến đồ ăn trong nhà ăn đều do một tay Chu Tú Tú làm ra nên bà ta đành từ bỏ suy nghĩ này.
Bà ta và Tiêu Kiến Tân đã kết hôn mấy chục năm, có thể nói rằng họ đã cùng nhau chia sẻ mọi hoạn nạn. Hai người cùng nhau trải qua quãng thời gian gian khổ nhất, thậm chí ngay cả khi nhiều năm trôi qua bà ta không mang thai được đứa con nào, Tiêu Kiến Tân cũng chịu đựng mọi áp lực của gia đình không có ý định rời đi...
Thế nhưng tại sao bây giờ ông ta lại thay đổi như vậy?
Trái tim Vương Húc Phương giá lạnh nhưng vẫn không chịu cam lòng, bà ta một tay đỡ bát tay kia dùng muỗng đập trái cà bên trong.
Chờ tới khi trái cà bị đập nhuyễn thành nước tương cà, nước mắt bà ta cũng tuôn rơi.
"Mẹ, mẹ làm sao vậy?" Tiêu Tiểu Phượng lo lắng đi lên phía trước.
Vương Húc Phương quay mặt đi: "Con không nói với cha con về nhà ăn cơm sao?"
Bên ngoài trời đã tối, nên trở về cũng đã sớm trở về rồi.
Tiêu Tiểu Phượng khó xử lắc đầu: "Con đi tới văn phòng nhưng không tìm thấy cha."
DTV
"Có phải đi tới ký túc xá của ả đầu bếp kia không?" Ánh mắt Vương Húc Phương lạnh lùng.
"Mẹ, việc này mà làm lớn cũng không tốt cho gia đình chúng ta. Cha cũng không phải là người không có chừng mực, giờ chỉ cần nghĩ biện pháp đuổi Chu Tú Tú đi thì cha sẽ về nhà ngay." Tiêu Tiểu Phượng cầm chén đũa ngồi xuống, đưa đôi đũa cho Vương Húc Phương.
"Chúng ta cứ ăn cơm trước đi, sáng mai con sẽ đến thôn Thứu Sơn."
Vương Húc Phương cắn răng căm hận: "Lần này mẹ sẽ không bỏ qua dễ dàng cho ả đầu bếp kia đâu."
Trong nhà họ Tiêu, hai mẹ con ngồi trước bàn cơm, kết thúc bữa cơm tối trong buồn bực không vui.
Mà trong lúc này, Tiêu Kiến Tân đang đi ngang qua cây cổ thụ khô già rảo bước về phía sân sau khu phòng ở của công nhân viên chức, ông ta hơi khom mình lại chui vào một gian phòng nhỏ.
Cửa phòng nhỏ đang khép hờ, ông ta vừa khép cửa lại đã ngửi thấy mùi đồ ăn thơm nức tỏa ra khắp phòng.
Đây là ký túc xá đơn dành cho một người ở, vẫn chưa có người dọn tới là do Từ Lộ Lộ yêu cầu nên ông ta đã đưa chìa khoá cho cô ta mượn.
Để đền đáp sự cảm kích, Từ Lộ Lộ muốn ông ta tới đây ăn bữa cơm chiều, vốn tưởng rằng căn phòng bỏ trống lâu ngày không bài trí gì sẽ lạnh lẽo, thế nhưng thật sự không nghĩ tới Từ Lộ Lộ đã bố trí căn phòng này rất tốt.
Dưới ánh đèn mờ ảo ấm áp, Từ Lộ Lộ bưng đồ ăn tới vẻ mặt tràn đầy ý cười... Vẻ dịu dàng ấm áp này đối với Tiêu Kiến Tân mà nói giống như đã trải qua quá lâu rồi.
"Xưởng trưởng Tiêu, khoảng thời gian này tôi biết ông đã vất vả nhiều, nếu như ăn không đủ no vậy làm sao có sức mà làm việc được? Bữa cơm này tôi mời ông ăn, mong ông đừng khách sáo." Từ Lộ Lộ mời ông ta ngồi xuống.
"Nhưng mà tôi chỉ cần ở chung ký túc xá cùng công nhân nữ trong phân xưởng là tốt lắm rồi. Với chức vụ của tôi, một mình ở chỗ này cũng rất kỳ cục, không khỏi làm khó ông rồi, chìa khoá này vẫn nên trả lại cho ông."
Lúc Từ Lộ Lộ nói chuyện lại mím môi mỉm cười, mái tóc đen như thác nước không khỏi trượt xuống che đi hai gò má của cô ta.
Cô ta không xinh đẹp cùng lắm cũng chỉ xem như thanh tú dễ nhìn, thế nhưng vẻ chất phác dịu dàng này đã đánh trúng tim Tiêu Kiến Tân ngay lập tức.
"Sau này thỉnh thoảng rảnh rỗi, tôi có thể ngẫu nhiên tới chỗ này của cô ăn tối được không?" Tiêu Kiến Tân hỏi.
Từ Lộ Lộ hơi nghiêng đầu có chút kinh ngạc, khoé miệng cô ta giương lên lộ ra nụ cười tươi đầy chân thành: "Tôi không ở chỗ này chỉ thỉnh thoảng tới đây một chuyến, chắc hẳn sẽ không có ai phát giác ra đâu. Xưởng trưởng Tiêu, nếu như muốn ăn cái gì thì cứ nói cho tôi biết, tôi nhất định sẽ chuẩn bị cơm chiều cho ông."
Cô ta rất ân cần cũng không hỏi qua bất kỳ điều gì.
Vì vậy bữa cơm chiều này hai người ăn rất thoải mái, dần dần cũng tìm được nhiều đề tài chung để nói.
Đáy lòng ủ rũ của Tiêu Kiến Tân rốt cuộc cũng từ từ tan biến.
Sau bữa cơm, Từ Lộ Lộ lại tiễn Tiêu Kiến Tân ra khỏi cửa phòng.
Nhìn theo bóng dáng ông ta rời đi, khoé môi cô ta gợi lên ý cười nhạt.
Cô ta quay lại phòng thu dọn tất cả mọi thứ sau đó xoay người đi ra cửa. Vừa đi được vài bước cô ta đã thấy Chu Tú Tú mang theo hai đứa nhỏ cùng nhau trở về.
Chu Tú Tú kỳ quái liếc nhìn cô ta: "Chỗ này có hàng xóm mới dọn tới sao?"
Từ Lộ Lộ lắc đầu mỉm cười nói: "Lãnh đạo giao chìa khóa bảo mấy người chúng tôi nếu không có việc gì thì tới đây dọn dẹp một chút, hôm nay vừa lúc đến phiên tôi làm. Phải rồi, bình thường mấy giờ cô về thế."
"Cơm nước xong xuôi đưa hai đứa nhỏ đi bộ một lát, chắc phải đợi trời tối mới có thể về đến nhà."
Nói như vậy có nghĩa là chỉ cần đợi đến lúc cô đến giờ đi làm hoặc vào thời gian đưa hai đứa nhỏ ra ngoài thì cô ta sẽ không bị phát hiện.
Từ Lộ Lộ gật đầu cười chào tạm biệt cô.