Mà cùng lúc đó, Chu Tú Tú đang bận rộn trong nhà bếp dừng động tác trong tay lại.
Bởi vì cô nghe thấy một loạt âm thanh.
[Nhiệm vụ thứ bảy hoàn thành.]
[Hệ thống gửi ba phiếu mua sắm hàng hóa tại cửa hàng bách hóa.]
Chu Tú Tú mỉm cười.
Kẹo sữa Tiểu Niên và Tiểu Uyển mang đi đã nhận được sự khẳng định của hơn mười bạn nhỏ.
Nói cách khác, có lẽ bọn nhỏ đã kết bạn được bạn mới ở nhà trẻ.
Xem ra phải tìm cơ hội đến cửa hàng bách hóa mua sắm lớn rồi!
“Tú Tú, cô xem tôi cũng quên mất, tiền này trả cho cô trước.” Vương Tiểu Mai đi qua, đặt tiền hôm qua Chu Tú Tú đưa vào tay cô.
Chu Tú Tú đại khái biết được giá cả bây giờ, hôm qua lại đưa cho Vương Tiểu Mai thừa mấy đồng, nhờ cô ấy mua giúp một ít sữa bột, đậu phộng các thứ. Nhưng không ngờ, bây giờ tiền Vương Tiểu Mai đưa lại không thiếu một xu.
“Là người yêu của cô kêu tôi mang tiền trả cho cô.” Vương Tiểu Mai cười nói: “Anh ấy biết cô cần dùng gấp, vội cầm tờ đơn đến hợp tác xã cung tiêu. Tôi thấy anh ấy đến đơn vị được hai tháng rồi, còn chưa từng khẩn trương với ai như vậy!”
“Tú Tú, người yêu của cô đối xử với cô tốt thật đó!”
Sự ngưỡng mộ của Vương Tiểu Mai là thật lòng, lúc này trên gương mặt cô ấy đều tràn ngập nụ cười, không ngừng khen Bùi Hi Bình trước mặt Chu Tú Tú là người đàn ông tốt có một không hai.
Chu Tú Tú yên lặng lắng nghe, khóe môi cong lên mang ý cười nhàn nhạt.
Cô đã thấy hàng giá cao ở đời sau quen rồi, cảm thấy mấy đồng tiền cũng không tính là gì, nhưng đối với Vương Tiểu Mai mà nói, đây đã là một khoản tiền lớn. Bùi Hi Bình không so đo những cái này với Chu Tú Tú, chẳng phải là muốn nuông chiều cô đến c.h.ế.t sao?
“Tú Tú, cô thật là may mắn quá đi.” Vương Tiểu Mai cảm khái từ tận đáy lòng, dừng một chút, lại nghiêm túc nói: “Nhưng tôi cho rằng cô đáng giá!”
Mắt thấy đã đến buổi trưa, Chu Tú Tú cười dùng khuỷu tay huých cô ấy, bảo cô ấy đi ăn cơm trước.
Vương Tiểu Mai lập tức lộ ra nụ cười hiểu ý: “Ừa! Tôi biết rồi, cô phải đi gặp đồng chí Bùi rồi.”
Vương Tiểu Mai nói không sai, bữa trưa mỗi ngày, Chu Tú Tú đều ăn cùng Bùi Hi Bình.
Cô xới một ít thức ăn, mang ra bên ngoài, hai người tìm một nơi yên tĩnh, yên lặng ăn hết cơm, có lúc Bùi Hi Bình sẽ mang cho cô một ly nước cam, có khi là một que kem, có khi lại mang một ít trái cây, dần dần, bỗng nhiên bữa cơm trưa này trở thành thời gian cô mong chờ nhất trong một ngày.
Tất cả giống như đang phát triển theo hướng đi tốt.
Hóa ra tình cảm cũng không cần phải kinh thiên động địa, mới có thể khắc cốt ghi tâm.
Nhẹ nhàng giống như nước chảy đá mòn thế này, mới là điều hợp ý cô nhất.
…
Tiêu Kiến Tân đã rất lâu không về nhà ăn cơm rồi.
Từ sau ngày “ra về chẳng vui” với Vương Húc Phương, ông ta đi sớm về muộn, lúc về nhà thì đi ngủ, ngay cả ánh mắt cũng không thèm nhìn bà ta.
Lúc đầu Vương Húc Phương còn tức giận, trong lòng luôn kiên định, ra vẻ bề trên. Nhưng qua một thời gian dài, bà ta lại hơi sợ hãi.
Mãi cho đến một ngày, Vương Húc Phương ngửi thấy mùi của phụ nữ trên áo sơ mi của Tiêu Kiến Tân, bà ta lập tức luống cuống.
DTV
“Tiểu Phượng, con đến ngửi thử xem.” Vẻ mặt Vương Húc Phương trắng bệch, đưa áo sơ mi đến trước mặt con gái.
Tiêu Tiểu Phượng nhận lấy ngửi, chân mày nhíu lại: “Mẹ à, con cảm thấy đây là mùi của cô đầu bếp kia.”
“Đầu bếp?” Vương Húc Phương cực kỳ sợ hãi: “Con nói Chu Tú Tú hả?”
Tiêu Tiểu Phượng cười khẩy: “Mẹ nói xem trong đơn vị ngoài cô ta ra, còn ai có thể không biết xấu hổ như vậy?”
Đầu Vương Húc Phương đột nhiên cứng đờ, trong lòng lộp bộp một tiếng, cả người mất hết sức lực, xụi lơ trên ghế sô pha.
“Mẹ, tình cảm của cha mẹ nhiều năm như vậy, bây giờ cha như mặt trời ban trưa, chẳng lẽ mẹ muốn Chu Tú Tú thừa cơ chui vào sao? Nghe lời con, mẹ trước tiên không cần làm lớn chuyện này lên. Chúng ta gọi cha về, đừng để người ngoài lợi dụng cơ hội.”
Vương Húc Phương nghiến răng: “Vậy mẹ phải nuốt nỗi khổ này vào bụng sao?”
Tiêu Tiểu Phượng siết chặt góc áo sơ mi, ánh mắt lạnh lẽo, ngữ điệu lạnh lùng: “Ai nói chứ? Chẳng phải lần trước mẹ nói Chu Tú Tú có một bà mẹ chồng độc ác trong thôn sao? Chúng ta nói chuyện cô ta ở trên trấn cho bà ta biết, để mẹ chồng cô ta đến đây làm náo loạn một phen, trực tiếp lấy vấn đề tác phong làm nguyên do, đuổi Chu Tú Tú đi.”
Vương Húc Phương nghe lời cô ta nói, dường như tất cả vấn đề đã tự hóa giải, tảng đá lớn trong lòng rơi xuống.
“Đúng, chuyện này nghe theo con.” Vương Húc Phương đứng dậy, tìm một ít tiền và phiếu lương thực: “Mẹ đi mua thức ăn trước, tối nay bảo cha con về ăn cơm.”