Thập Niên 70: Bá Chủ Mỹ Thực Nuôi Con Ký

Chương 163

Chu Tú Tú đưa hai đứa con đến cổng nhà trẻ, đưa túi giấy dai* đựng kẹo sữa cho bọn họ.

*Giấy dai: giấy gói hàng loại dày

Tiểu Niên và Tiểu Uyển giống như chiến sĩ nhỏ phải đi vào chiến trường, ưỡn ngực, sải bước kiên định đi vào.

Hai đứa nhỏ đi vào, cũng không thu hút sự chú ý của bao nhiêu bạn nhỏ, nhưng Dương Tiểu Nha đã đợi Tiểu Uyển rất lâu rồi, lúc này thấy cô bé đến, lập tức chạy đến trước mặt.

“Tiểu Uyển!” Dáng vẻ Dương Tiểu Nha hùng dũng oai nghiêm.

Tiểu Uyển chớp mắt nhìn cô bé một lúc, khóe miệng mang theo ý cười, nhỏ giọng gọi: “Chị.”

Dương Tiểu Nha lập tức hài lòng.

Đợi cả đêm, chính là đợi Tiểu Uyển gọi cô bé là “chị”!

“Đây là cái gì vậy?” Dương Tiểu Nha đi đến ngồi bên cạnh cô bé.

Tiểu Uyển lập tức dùng cái tay nhỏ mở túi giấy dai, giống như dâng vật quý đến trước mặt Dương Tiểu Nha: “Đây là kẹo sữa mà mẹ em làm, vừa thơm vừa ngọt, chị muốn ăn không?”

Mặc dù kẹo sữa rất ngon, nhưng lúc Chu Tú Tú đưa bọn nhỏ đến trường đã dặn đi dặn lại nhiều lần, bảo bọn nhỏ nhớ chia cho các bạn. Tiểu Uyển không hẹp hòi, cái tay nhỏ mềm mại lấy ra một viên kẹo, đưa đến trước mặt Dương Tiểu Nha.

Dương Tiểu Nha cũng bị người ta chiều quen rồi, thấy Tiểu Uyển đưa kẹo tới, lập tức há miệng.

“Có ngon không?” Tiểu Uyển thấy cô bé ăn một lúc lâu, mới nhẹ giọng hỏi.

Dương Tiểu Nha được nuông chiều mà lớn lên, kẹo gì cũng từng ăn qua rồi, nhưng lúc này nhai kẹo sữa vừa thơm vừa mềm vừa dính, cô bé trợn tròn mắt.

Viên kẹo vừa cắn vào có hơi dính răng, nhưng vị ngọt nhẹ này rất tuyệt vời, không cần tốn công, kẹo sữa dính trên răng dần dần tan ra, tràn ra trong miệng. Dương Tiểu Nha ăn thấy vừa ngon vừa ngọt, cũng luyến tiếc ăn nhanh quá, nhưng không ngờ tới nhai trúng đậu phộng giã và mè trong kẹo, như mở ra một cánh cửa thế giới mới.

“Thật là ngon.” Dương Tiểu Nha phát ra một lời khen ngợi.

Tiểu Uyển mỉm cười lộ ra hai cái lúm đồng tiền: “Đương nhiên rồi! Kẹo mẹ em làm rất ngon! Chị muốn ăn nữa không?”

Còn có thể ăn nữa sao?

Dương Tiểu Nha không kiềm được vươn tay lấy thêm một viên.

Dương Tiểu Nha là chị cả lớn nhất trong số các bạn nhỏ trong lớp, cô bé đi đến đâu, tiêu điểm sẽ ở đó. Vì vậy lúc này thấy cô bé đứng cùng Tiểu Uyển, không ít các bạn nhỏ đều chạy đến.

Nhóc mập hôm qua còn phát ngôn gây hấn thấy bọn họ đang chia kẹo, suýt chút nữa ch** n**c miếng, mở to mắt nhìn chằm chằm túi giấy không rời, tròng mắt sắp rớt xuống đất.

Tiểu Niên lấy cho cậu ta một viên: “Cậu ăn không?”

Nhóc mập nuốt nước miếng: “Cảm ơn!”

Tiểu Niên nghe lời Chu Tú Tú, vô cùng hào phóng, mỗi một hàng đến ăn kẹo, sau cùng trong miệng nhỏ đều lấp đầy, vẻ mặt mỉm cười thỏa mãn.

DTV

Lúc âm thanh cười trong trẻo vang trong lớp học, giáo viên còn tưởng mình nghe nhầm, vào nhìn xem, không khỏi dụi mắt.

“Nhóc mập, cậu ăn kẹo của Tiểu Niên và Tiểu Uyển rồi, sau này không thể bắt nạt bọn họ nữa, có biết chưa?” Dương Tiểu Nha phát huy uy lực của chị cả, nghiêm túc dạy bảo.

Cái miệng nhỏ của nhóc mập mím chặt, sau một lúc lâu mới rặn ra một câu: “Bọn họ vốn không có cha mà.”

Dương Tiểu Nha tức giận đến mức vung nắm đấm: “Bọn họ không có cha, tớ còn không có mẹ kìa! Chẳng lẽ cũng muốn bắt nạt tớ ư?”

Đáy mắt nhóc mập rưng rưng nước mắt.

Không dám, không dám.

Tiểu Niên nhớ tới lời mẹ nói lúc thức dậy, trịnh trọng nói: “Chúng tớ có cha, không phải từ trong khe đá chui ra đâu. Cha rất thương chúng tớ, nhưng cha đã đi đến một nơi rất xa rồi, phải đợi sau khi bọn tớ lên mới có thể quay về.”

Giọng nói ngọt ngào của cậu bé, lúc nói chuyện mạch lạc rõ ràng, nhóc mập nghe xong sửng sốt, không khỏi quay đầu nhìn bạn nhỏ bên cạnh.

Mọi người đều nghe không hiểu, nhưng cảm thấy lời Tiểu Niên nói hình như rất có lý.

Cô giáo Trịnh mỉm cười bước vào lớp: “Tiểu Niên nói rất đúng. Dù là Tiểu Niên hay Tiểu Uyển, còn có Tiểu Nha, mọi người đều có cha mẹ thương yêu. Nhưng cha mẹ của bọn họ vì một số chuyện, không thể ở bên cạnh họ. Chúng ta không nên vì điều này mà bắt nạt các bạn, có đúng không?”

“Các con còn nhỏ, còn có rất nhiều chuyện chưa từng nghe chưa từng thấy qua. Nhưng không thể vì mình không biết là được nói lời tổn thương, xúc phạm đến trái tim của người khác.”

Lúc này nhóc mập và bạn bè của cậu ta đều nghe hiểu rồi.

“Tớ sẽ không bắt nạt Tiểu Niên và Tiểu Uyển nữa.” Một cái tay nhỏ mập mạp vươn ra, cẩn thận nói: “Tớ có thể ăn thêm một viên nữa không?”

Tiểu Uyển cười híp mắt, gật đầu nói: “Được nha!”

“Rất ngon!”

“Ngon quá đi… về nhà tớ cũng phải bảo mẹ làm cho mới được.”

“Tớ bằng lòng dùng kẹo thỏ trắng trong nhà đổi kẹo này với các cậu…”

Một tràn âm thanh vừa rơi xuống, tiếng hoan hô tiếng cười nói non nớt tràn ngập trong lớp học.

Trịnh Lệ nhìn những gương mặt tươi cười ngây ngô này, không khỏi thở phào nhẹ nhõm.